Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2831 lượt.
uột rút.
Khi cô tựa vào một cây đại thụ, ngay cái giây phút ngây ngốc chờ hóa thành bùn đất, trước mắt cô mới xuất hiện một người đàn ông cao gầy, mặc dù ông ta rất gầy, nhưng là rất cường tráng, có thể ôm cô lên một cách nhẹ nhàng, người đàn ông này chính là người phương Tây tóc đen mắt đen kia.
Trần Hi rất không có tiền đồ lại hôn mê, lúc này cô là đói đến chóng mặt , thời điểm trước khi hoàn toàn hôn mê, cô có cảm giác mình nghe được một câu nói, chính là người đàn ông cao gầy nói: “Cố thiên tướng giáng đại nhiệm vì vậy người cũng, trước phải nếu kỳ tâm chí, lao kỳ gân cốt, đói kỳ thể da, khốn cùng kỳ thân, được phất loạn kia gây nên, cho nên động lòng nhịn tính, từng ích kia không thể.”
“Cô muốn đọc sách không, tôi tên là Mike, về sau cô cứ gọi tôi là Mike.”
“Có, cám ơn Mike.” Trần Hi gật đầu một cái.
Mike đi ra khỏi phòng, Trần Hi lại bắt đầu nhìn trần nhà suy tư, cô hình như tốn mất mười ngày, mới biết người vẫn chăm lo ăn uống cho mình tên gọi là Mike, đây quả thật là thất bại của cô, rất rất thất bại.
Mike mang cho Trần Hi một quyển sách, toàn bộ là tiếng Anh, Trần Hi tự nhận tiếng Anh của mình cũng không đến nỗi, nhưng cầm một quyển sách như vậy, cô vẫn đọc hết sức khó khăn.
Trần Hi lại nhờ Mike tìm cho mình một quyển sách, lần này Trần Hi chỉ định rõ ràng, là một quyển tự điển Anh – Hán.
Rất nhanh Trần Hi liền biết nội dung của quyển sách này là hướng dẫn kỹ thuật sinh tồn trong nơi hoang dã, hướng dẫn cũng không phải qua loa bình thường, mà vô cùng chuyên nghiệp.
Mới vừa trải qua giáo huấn, Trần Hi đột nhiên phát hiện, một quyển sách như vậy, cho dù vừa tra từ vừa đọc, cũng làm cô thu được lợi ích không nhỏ.
Sau khi có thể từ trên giường bò dậy, chuyện đầu tiên Trần Hi làm chính là đi đến khu rừng đã từng làm cô sắp chết kia, cô bắt đầu thực tế hóa nội dung trên sách.
Trần Hi cũng không cảm thấy hốt hoảng hay sợ hãi, có khi cô rất không rõ sao mình có thể bình tĩnh được như vậy.
Bây giờ nhìn lại, cô bị nhốt ở đây, được chiêu đãi an uống rất tốt, không có ai cùng mình nói chuyện, không có ai nói cho cô biết cô phải làm những gì, hay bị bắt đến đây là vì mục đích gì.
Trên lý thuyết mà nói, cô nên hốt hoảng, nên sợ hãi, bởi vì cái cảm giác không biết chuyện gì đang xảy ra chính là làm cho người ta sợ hãi nhất.
Nhưng rất kỳ quái, sau kinh nghiệm chạy trốn thất bại lần đầu tiên, cô tự nhiên trở nên bình tĩnh hơn, giống như phát hiện ra trọng điểm, những người ở đây hình như không ai muốn làm tổn thương đến cô, ít nhất tạm thời là không có, nếu như vậy, thay vì lãng phí mạng sống còn không bằng làm chút chuyện có ý nghĩa.
Khi một người chuyên tâm làm một việc gì đó, thì năng lực là vô hạn, thời gian mỗi ngày của Trần Hi đều trải qua trong rừng, cô học xong cách như thế nào hấp thụ nước từ thực vật, học cách như thế nào phân biệt được loại thực vật nào có thể ăn, loại nào không. Thậm chí, bây giờ cô còn học xong cả cách đánh lửa.
Đây thật là một kinh nghiệm thần kỳ, khi nhóm lửa đầu tiên được nhóm lên, Trần Hi đột nhiên cảm thụ được loại cảm giác thành tựu mà cô chưa từng cảm nhận qua.
Cô không hề cảm thấy rối rắm nữa, cũng không nhớ mình đã trải qua bao nhiêu thời gian ở đây, bởi vì cô cảm thấy mỗi ngày thời gian trôi qua thật nhanh, mỗi ngày cô đều học được kiến thức mới, những kiến thức mà cuộc sống trước đây chưa từng dạy cho cô.
Lần này, Trần Hi tiếp tục đi vào rừng cây, lúc này cô tràn đầy tự tin, cô đã biết cách lợi dụng ánh sáng của mặt trời để xác định phương hướng rõ ràng, hiểu được làm cách nào lấy được đủ nước uống, làm sao để no bụng. Cô muốn đi đến phía cuối khu rừng, nhưng cô đơn thuần không phải là muốn chạy trốn, chỉ là muốn đi đến cuối để xem rốt cuộc phía sau cánh rừng là cái gì.
Ngoại trừ lúc ngủ, thời gian mỗi ngày của Trần Hi chính là đi, đi vế một hướng, cho dù là mây đen giăng đầy, cô cũng vẫn có thể tìm ra được mặt trời, cho dù là mưa bão xảy ra, cô vẫn có thể tìm cách cho mình giữ được một thân khô ráo.
Đi đi đi, ngày qua ngày chính là đi.
Trần Hi cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới, cô có khả năng chịu được tịch mịch, cô có thể khắc chế mình không quay đầu lại, bởi vì con đường phía trước là không có cuối cùng, mà phía sau cũng không phải dễ dàng quay lại.
Cô vẫn ghi chép mình đi được bao nhiêu ngày, khi không nhìn thấy được điểm cuối cùng, cô vẫn còn ôm hy vọng.
Mỗi ngày vào sáng sớm, Trần Hi đều hy vọng có thể thấy được ranh giới của cánh rừng, nhưng đến cuối ngày, cô đều cảm nhận được sự thất vọng.
Trong lòng có một âm thanh nhắc nhở cô có thể quay trở về, chỉ cần quay người lại, cô có thể cơm áo vô lo, khắp nơi đều là biển hoa. Nhưng cô vẫn cắn răng kiên trì như cũ, quyêt tâm đi về phía trước.
Rốt cuộc, Trần Hi cũng thấy được loại ánh sách đó, không phải là cái ánh sáng xuyên qua những tán cây rọi xuống, mà là ánh mặt trời trực tiếp từ trên chiếu xuống, vậy đại biểu cho cái gì, đó là rốt cuộc cô cũng đi tới được bìa rừng.
Khi nhìn thấy mặt trời không hề che dấu mà chiếu ánh nắng xuống người mình