Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342822
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2822 lượt.
lại biết được cô nghĩ gì trong lòng vậy? Chẳng lẽ trên mặt mình viết chữ sao?
Một lúc sau, Tần Tấn Dương ra khỏi phòng rửa tay, trên tay còn mang theo một chiếc khăn long đã thậm nước. Tiến lại chỗ cô ngồi, nhẹ nhàng đem khăn long bao trùm lên mắt cá chân đang sưng tấy kia của cô.
“... ” Đồng Thiên Ái cắn răng, tưởng tượng thấy sự đau đớn xuất hiện.
Trong nháy mắt khăn long cùng da thịt tiếp xúc, cảm giác ấm áp từ mắt cả chân chạy sâu vào trong lòng. Tay của Tần Tấn Dương tỉ mỉ mà dịu dàng vuốt ve nơi chân bị thương của cô.
Cẩn thận từng chút một, tựa như là đang đối đãi với người yêu của chính mình. Ý nghĩ đột nhiên xuất hiện khiến Đồng Thiên Ái cả kinh hét to một tiếng, vội vàng rút chân về “A” Cả người cô từ ghế lớn nhảy ra, thậm chí cũng không đề ý đến mang giày, xốc chiếc giày trên đất lên, đem ghế lớn xoay vòng một cái, dùng chân trần chạy khỏi phòng làm việc.
Tần Tấn Dương nhìn một chuỗi động tác liên tiếp của cô, lần này cũng không thèm ngăn cản, cho đến khi của phòng làm việc “ phanh” một tiếng đóng lại, mới đưa khăn long trên tay níu chặt lại
- Ðồng Thiên Ái, em nghĩ rằng em chạy thoát sao.
Bắt đầu từ hôm nay trò chơi giữa bọn họ mới thật sự bắt đầu
Ra khỏi phòng làm việc của sếp tổng, ngó nghiêng xem chừng mấy lần, Đồng Thiên Ái vô cùng may mắn phát hiện trong lối đi nhỏ thật sự rất yên tĩnh không hề có bóng người. Nhanh chóng đem giày cao gót trở lại dưới chân, mắt cá đang sưng to khi tiếp xúc với chiếc giày liền truyền đến não một trận đau đớn không thôi. Đồng Thiên Ái có nén đau đớn dưới chân, hướng nhân viên công vụ đang ngày càng đến gần. Vừa bước chân vào phòng làm việc, Đồng Thiên Ái cảm giác được ánh mắt của mọi người đang bắn tới . Cảm giác giống như bị con muỗi chích một cái, tuy là hời hợt không đau nhưng cũng đủ khiến cô cả buồi sáng đứng ngồi không yên.
Buổi sáng xui xẻo hết gặp được cái đó " Quỷ" rồi thì vì tránh né hắn ta mà cô bị trẹo chân, ngay sau đó lại nhận được đặc thù chăm sóc của hắn ta, sau đó hắn.... Aaaaa! Thật là làm cho người ta phát điên mà. Mọi thứ đều giống như trong phim truyền hình vậy, quá khoa trương!
Đồng Thiên Ái ngơ ngác ngồi trước bàn làm việc, thẫn thờ nhìn chiếc máy tính phía trước mặt. Không thể từ chức, không thể cầm cá " Soa bình", vậy cô không thể làm gì khác ngoài việc nhẫn nại mà tiếp nhận.Cô còn phải " đón tiếp" các loại chèn ép với ghen tị của nhân viên nữ trong công ty nữa.
Đồng Thiên Ái! Chịu đựng! Chịu đựng! Nửa năm thôi, chỉ có 6 tháng thôi! Nhất định sẽ vượt qua được!
Đồng Thiên Ái ngồi gặm nhấm buồn bực ảo não cho đến trưa, đến khi nhân viên trong công ty lục đục đứng dậy đi về phía căntin, Đồng Thiên Ái vẫn ngồi ngồi ngẩn ngơ trên ghế, không nhúc nhích. Cô không phải là không muốn ăn cơm, căn bản là do chân đang đau nên lười di chuyển. Chết mất! Không lẽ lại chết đói ở chỗ này sao? Chết như thế mất mặt quá!
- Tôi mua cho cô hộp cơm nha! Phía trước truyền đến giọng nói êm ái của một cô gái.
Đồng Thiên Ái nghe thế, chợt ngẩng đầu lên, thấy trước mặt là một cô bé con dáng dấp rất đáng yêu. Khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to tròn đen láy, chiếc mũi tròn tròn xinh xắn,có cả lúm má đồng tiền tròn trịa nữa. Ách. Cô gái trước mặt sao cái gì cũng tròn vậy? Khoác trên mình chiếc áo sơ mi màu lam cùng chiếc quần tây tối màu, mái tóc ngắn sát tai, cô gái này toát ra vẻ tươi tắn và hoạt bát của tuổi trẻ.
- A! Đồng Thiên Ái hết sức cảm kích nói "Cám ơn cô".
Cô bé con mở trừng hai mắt, thấy Đồng Thiên Ái đưa tay nhận lấy thì cố ý đem hộp cơm trên mày mình rụt lại. Đồng Thiên Ái vẻ mặt lúng túng..... chẳng lẽ cô gái này cũng giống những người khác, cũng ghen tỵ với mình sao? Nhưng khi nhìn thì tuyệt đối không giống thế.
- 30 đồng! Đây là tiền cơm! Thêm 5 đồng nữa là phí lao lực và đi lại. Vừa nói vừa đưa tay để trước mặt Đồng Thiên Ái.
"Két". Đồng Thiên Ái sững sờ trong giây lát, nhanh chóng khôi phục lại phản ứng "A... 35 đồng!". Thì ra là tiền cơm. Nhanh tay mở ngăn kéo tủ, Đồng Thiên Ái lấy ví tiền trong túi xách, lại phát hiện mình không có tiền lẻ, trực tiếp lấy ra 40 đồng đặt vào tay cô gái trước mặt.
Cô gái dường như đã sớm chuẩn bị, từ trong túi quần lấy ra 5 đồng đặt ở trên bàn "Tiền thừa của cô đây" đồng thời đặt hộp cơm ở trước mặt Đồng Thiên Ái.
- Không! Không cần đâu! Cám ơn cô mua giúp tôi hộp cơm. Đồng Thiên Ái thật sự rất cảm kích, không ngờ trong lúc này lại có người chịu giúp mình.
Cô gái cong miệng lên, cố chấp nói:
- Con người tôi làm việc rất rõ ràng
Đồng Thiên Ái xem thấy vẻ mặt thành thực của cô, không muốn cùng cô gái này tiếp tục cãi cọ liền đem năm đồng này cất vào trong ví.
- Cô tên là Đồng Thiên Ái sao? Cô bé con tiếp tục hỏi.
- À! Vâng! Tôi tên là Đồng Thiên Ái, cô tên gi?. Không biết vì sao, đối với cô gái tròn trịa này, Đồng Thiên Ái cảm thấy cực kỳ thân thiết.
Cô gái nhỏ khẽ cúi người xuống, mái tóc ngắn tùy thời lắc lư theo, cười nói " À! Tôi tên là Tiền YY"
"Tiền YY.....?" Đồng Thiên Ái ngưỡng mộ nỉ non tên cô, trợn to hai mắt " Tên cô ý nghĩa kh