Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2821 lượt.
ông phải là ...."
"Phải! Tiền là duy nhất" Tiền YY nhẹ nhàng nói, vẩy vẩy bốn tờ tiền rực rỡ trên tay.
Quả nhiên tên gọi rất đặc biệt ngay cả con người cũng rất đặc biệt. Cùng người khác rất khác biệt. Đồng Thiên Ái cũng bị khí thế của Tiền YY lây sang, lo lắng phiền não lúc trước nhanh chóng biến mất, khuôn mặt tươi cười theo thế là lộ ra. Hai người nhìn đối phương, thở ra một tiếng, ăn ý cùng nhau cười ra một tiếng.
Ở tại phòng làm việc bé nhỏ này, hai cô gái bình thường như nhau, nhờ một phần cơm hộp từ đó xác định cở sở giao tình. Quan hệ giửa người với người tồn tại thật kì diệu, có vài người, chỉ cần nhìn một cái, chúng ta có thể xác định họ là người chính mình muốn gặp. Mà đổi thành một số người bên ngoài, cũng chỉ nhìn một cái liền biết cả đời mình sẽ chán ghét. Nói ví dụ như tên nào đó.
Sau khi biết Tiền YY, buồi chiều hôm đó trôi nhanh trong khoái trá, mặc dù thỉnh thoàng cũng phải đón tiếp vài ánh mắt lạnh băng quét đến nhưng cuối cùng Đồng Thiên Ái cũng không phải chiến đấu một mình.
4h 30\' đến giờ tan sở. Đợi cho mọi người xung quanh đi hết, lúc này Đồng Thiên Ái mời từ chỗ ngồi từ từ đứng lên.
"Còn đau quá!". Đồng Thiên Ái nhíu chặt lông mày, cẩn thận từng chút một hoạt động chân. Một lát còn phải đi một đoạn mới đến được trạm xe buýt. ngồi xe thì phải 20 phút mới đi từ đây đến trạm xe, còn phải đi về căn phòng nhỏ của mình nữa. Trời ơi! Không biết thang máy có bị hư không đây? Không thề nào! Còn phải bò đến lầu cuối sao? Tình hình hôm nay như thế này, cô làm sao mà di lên đây? Không lẽ phải bò lên hay sao?
- Đồng Thiên Ái!
Sau lưng vang lên giọng nữ thanh thúy. Tiền YY đi đến trước mặt, liếc nhìn mắt cá đang sưng đỏ lên, hiểu biết gật gật đầu. Chính mình có xe máy, Tiền YY tự nhiên nói "Đi thôi! Hôm nay tôi đưa cô về"
- Két!
Đồng Thiên Ái sững sờ tại chỗ. Chuyện lớn đây, cô chính là chưa ngồi xe máy lần nào. Càng không dám nói với Tiền YY mình dị ứng với xe máy. Chính xác hơn là cô sợ.
Cửa lớn bãi đỗ xe tòa cao ốc
" Đồng Thiên Ái! Cô ngồi cho vững nha!" Tiền YY chuyển động tay ga, chiếc xe vang lên mấy tiếng "ù ù".
Đồng Thiên Ái có chút khẩn trương " A! Được!" lò dò ngồi lên yên xe phía sau, bàn tay nhỏ bé cẩn thận nắm chặt áo khoác Tiền YY. Sức nặng trên đầu khiến cô có chút khó khăn, cái nón bảo hiểm này sao mà nặng vậy! Rất khó tưởng tượng nổi, cô gái phía trước mình, dáng dấp nhỏ nhắn đáng yêu sao có thể lái chiếc xe máy vừa to vừa nặng được chứ! Mặc dù cái xe này dường như có trải qua mấy lần cải tiến. Nhưng như thế này vẫn còn rất khoa trương!
" Ôm chặt lây tôi! Sức cô giống con gà con quá! Lát nữa tôi đi nhanh, cô cẩn thận không té xuống đường bây giờ." Tiền YY nói xong, đưa tay ra sau nắm lấy hai tay Đồng Thiên Ái vòng quanh hông mình, cố tình nghiêng đầu lại, không quên dặn dò " Nhất định phải ôm thật chặt, biết không?"
"Hả? À Biết!" Đồng Thiên Ái có cảm giác mình đã sai khi ngồi lên xe, đôi tay càng ôm chặt lấy Tiền YY, cả người cũng khẩn trương theo!
..... Tiền YY có chút không yên lòng " hay để tôi đưa cô lên phòng?"
Đồng Thiên Ái lắc đầu một cái, cười nói
" không cần đâu! Thật cảm ơn cô! Tôi ...."
" cô muốn cám ơn tôi sao? Nhớ trả tiền xe cho tôi là ok rồi! Được rồi! Tôi đi đây" Tiền YY so ra bộ dáng "ok", quay đầu xe, biến mất.
Cuối đường, chiếc xe con màu đen chậm rãi đi tới. Bên trong xe làTiêu Bạch Minh, từ xa anh có thể thấy Đồng Thiên Ái một bộ sơ mi trắng quần jean thỉnh thoảng cúi người xuống, sờ sờ mắt cá chân chính mình.
" chân em sao vậy?"
Trong lòng hoang mang, Tiêu Bạch Minh tăng tốc chạy nhanh đến. Chiếc xe từ từ đến gần, cửa sổ xe được hạ xuống, Tiêu Bạch Minh đưa đầu ra gọi một tiếng " Thiên Ái".
Đồng Thiên Ái nghe phía sau có người gọi, vội xoay người lại, đôi chân theo hành động vừa rồi lại trở nên đau nhức dữ dội, trên trán rỉ ra từng giọt mồ môi lạnh. Nháy mắt thấy Tiêu Bạch Minh đang tới, Đồng Thiên Ái nâng lên nụ cười thật to, tỏ vẻ không có gì.
" anh Bạch Minh! Sao lại trùng hợp thế này! Anh cũng tan sở rồi a?"
Tiêu Bạch Minh tinh tường nhận ra sự khác thường của cô, tầm mắt quét qua khuôn mặt tái nhợt của Đồng Thiên Ái, dừng lại trên chân cô. Nhất định là có chuyện.
" Thiên Ái! Chờ anh một lát! Anh đi tìm chỗ đậu xe, chúng ta tản bộ. Được không?"
Đồng Thiên Ái cười có vẻ gượng gạo, nhưng khi nhìn thấy vẻ tươi cười mong chờ của Tiêu Bạch Minh bất đắc dĩ gật đầu. Nhìn theo bóng chiếc xe đang chạy đến bãi đỗ, đợi đến khi bóng dáng Tiêu Bạch Minh biến mất ở khúc quanh, lúc này Đồng Thiên Ái khẽ nhíu mày, không nhịn được lại khom lưng, sờ sờ chỗ chân đau của mình.
" Làm sao bây giờ? Một lát phải giải thích thế nào đây? Không được, nhất định không để cho anh ấy phát hiện ra!"
Chưa được vài phút, bóng dáng Tiêu Bạch Minh đã xuất hiện ở chỗ khúc quanh. Thân thể cao lớn rắn rỏi nhưng nhìn kĩ thì có chút tiêu điều cô đơn. Bộ dáng vẫn như lần gặp mặt đầu tiên hầu như không có gì thay đổi, gọng kính đen hhư cũ, quầ