Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2827 lượt.
Anh đẹp trai tài giỏi như vậy trong công Tiền YY nhất định có rất nhiều cô gái thích anh đi"
Chết! Sao cô lại đi hỏi vấn đề này chứ. Thật muốn cắn lưỡi mà. Đã muốn không nhắc đến đề tài nhạy cảm này, sao giờ lại đề cập đến nó nữa? Đồng Thiên Ái! Sự thật chứng minh, cô quả nhiên là Đại Ngốc Nghếch.
" không có! Chẳng có ai thích anh cả!" Giọng nói đầy thâm trầm của Tiêu Bạch Minh sâu kín vang lên.
Đồng Thiên Ái vội phản bác lại, hét lên
" làm sao có thể! Anh rất ưu tú mà!"
"Cho dù có......." Tiêu Bạch Minh nghĩ ngợi một lát, rốt cuộc nói " Anh cũng như cũ không thích họ"
Những lời này giống như viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ phẳng lặng. Tâm trạng Đồng Thiên Ái lúc này cũng như mặt hồ vừa rồi, nổi lên từng gợn sóng. Mọi cảm giác đan xen trong lòng, vui sướng có, cảm động có, có cả khẩn trương kinh ngạc,... tất cả tràn ngập trong lòng. Đồng Thiên Ái lẳng lặng cảm thụ hàng loạt cảm giác khác nhau trong lòng.
Cuối cùng cũng lên đến nơi, cả đoạn còn lại Tiêu Bạch Minh cũng không nói gì thêm. Không khí bao trùm một loại yên lặng đến đáng sợ. Thậm chí Đồng Thiên Ái có thể nghe được tiếng tim đập trong lồng ngực. Mà anh kề sát sống lưng cũng có thể nghe được. Tâm trạng hai người đều như nhau, rung động và choáng váng.
" Anh Bạch Minh! Có thể thả em xuống rồi!" Đồng Thiên Ái phá tan im lặng, nói
Tiêu Bạch Minh sửng sốt trong giây lát, khuôn mặt hiện lên vẻ đỏ ửng, từ từ ngồi xổm xuống, vội vàng nói
" À! Ừ! Anh quên mất. Lúc xuống cẩn thận một chút!"
" Vâng" khuôn mặt Đồng Thiên Ái cũng đỏ bừng theo. Hai chân cuối cùng đã tiếp đất, đáng lẽ cô phải cảm thấy vững chắc mới đúng, ngược lại lại cảm thấy mất tự nhiên, khó chịu. Đồng Thiên Ái cúi đầu không dám ngẩng mặt lên nhìn, từ trong túi xách móc ra chìa khóa cửa, trong lòng thầm nói " nhanh lên một chút, mau mở cửa ra! Đi vào nhanh một chút! Phải thật bình tĩnh! Cứ như thế mà làm!"
Trong nháy mắt, cánh cửa mở ra, Tiêu Bạch Minh chợt hô lên
" Thiên Ái! Anh thích em"
... ....Cả người đứng hình tại chỗ, như bị điện giật. Đáy lòng tràn ra sự vui sướng khó tả. Nhưng là, cô không thể tiếp nhận. Cô không xứng đáng! Đồng Thiên Ái cô đã không xứng với anh ấy nữa rồi!
" Thật xin lỗi". Trong lòng là một mảng lạnh lẽo, Đồng Thiên Ái nghĩ một đằng nói một nẻo.
Tiêu Bạch Minh chua xót cười, dường như đã sớm lường trước được câu nói này, tự lẩm bẩm với chính mình
" Thiên Ái! Không sao! Anh thích em, đó là chuyện của anh! Em có thể....." thanh âm chợt dừng lại, rồi nói tiếp " Không thích anh...."
Cô phải nói những gì, ít nhất cũng phải có lời an ủi chứ?
Nhưng vào giờ khắc này,cô không thể nói ra lời! Cô nghĩ muốn tiếp nhận một phần tình cảm, tiếp nhận một phần kí thác, nhưng hiện tại không làm được!
"Anh Bạch Minh, em thấy mệt mỏi, em muốn được nghỉ ngơi!"
Quyết tâm hung ác, đóng cửa lại, ở lúc đó, dường như nghe thấy Tiêu Minh Bạch thấp giọng lẩm bẩm
" Anh sẽ chờ em."
Vô số lần hỏi "Con sai lầm rồi sao", nhưng không có ai nói cho cô biết, cô rốt cuộc không có làm sai....
Người phụ nữ trong hình nhìn Đồng Thiên Ái, nụ cười của cô lúc này dường như có vẻ vô cùng bi thương, mang theo cảm giác thâm thúy, đang nhìn nữ nhi của mình.
"Bảo bối Thiên Ái....Con hối hận à....."
"Mẹ....Không có....Con chưa từng hối hận....Cũng sẽ không hối hận....."
"Như vậy....con tại sao phải làm khó mình như thế...."
"Con chỉ là....Con cảm thấy...."
"Bảo bối Thiên Ái....Người yêu con chân chính...Chắc là sẽ không để ý quá khứ của con...Biết không...."
"... .......Mẹ.... .....Con không hiểu.... ...."
"Chân chính sẽ để ý...chỉ là mình...."
Đồng Thiên Ái! Thừa nhận đi! Là chính ngươi để ý! Bởi vì ngươi sợ, bởi vì ngươi mềm yếu! Ngươi sợ anh Bạch Minh về sau biết chuyện, anh ấy sẽ không để ý tới ngươi nữa!
Đồng thời bản thân mình không tin anh Bạch Minh!
Không tin ấy đối với mình thích được bao nhiêu, không tin mình sẽ nhận được hạnh phúc....
Sáng hôm sau tỉnh lại, có chút nhức đầu. Chẳng lẽ là do bị trẹo chân?
Cho nên đầu cũng trướng đau dữ dội...
Ra khỏi giường đánh răng rửa mặt, cuộc sống vẫn phải trôi qua. Mỗi ngày đều không có gì thay đổi, lâu ngày như thế cảm giác chản nản, dường như không có gì thay đổi.
Mình bây giờ có thể làm tốt nhất một chuyện, chính là đối phó với tên biến thái kia!
Một ít phần công việc nhất định là phải chống đỡ cho đến hết hạn hợp đồng! Nửa năm sau, muốn vênh váo tự đắc hướng hắn phất tay một cái, nói với hắn bái bai, hơn nữa còn kiêu ngạo mà rời đi!
Đồng Thiên Ái! Cố gắng lên! Nhất định phải cố gắng lên! Không thể nhận thua!
Nhìn mình trong gương, khích lệ một phen, gật đầu một cái hài lòng.
Đưa tay đem tóc buộc thành một bó, đem tóc ghim thật cao, lộ ra cái trán trơn bóng. Giống như là Vũ Sĩ anh dũng, đứng trước chiến trường, chuẩn bị sẵn sàng.
Giữ vững mỉm cười, xoay người.
Đi tới cửa cúi người xuống, bắt đầu mang giày.
Mắt cá chân ngày hôm qua không còn đau đớn, chỉ là vẫn còn hơi