Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342828
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2828 lượt.
sưng huyết.
Vào lúc thay giày, liếc thấy ở giá giầy có duy nhất một đôi giày cao gót, trong lòng chợt thấy cô đơn. Đưa tay mở tủ giày, đem nó cất vào.
Từ đó về sau, cô sẽ không đi giày cao gót nữa, sẽ không bao giờ mang nữa rồi.
Không muốn lưu luyến nữa, cầm túi đeo lưng, mở cửa phòng ra.
Ngẩng đầu lên, trong nháy mắt con ngươi mở lớn, cặp mắt bởi vì phát hiện ra anh Bạch Minh mà nở rộ. Nhưng rồi một giây sau lại lạnh lùng ngay.
Tiêu Bạch Minh mặc bộ âu phục màu lam đậm, bộ dáng tinh anh. Áo sơ mi trắng sạch sẽ, ống tay áo cũng được giặt sạch sẽ, đi đến gần có thể ngửi thấy trên người anhn tỏa ra hương thơm khoan khoái .
"......" Cúi đầu, trong đầu nghĩ ngợi không biết nói cái gì.
Thế nào lại lúng túng như vậy? Muốn chết!
Cuối cùng, Tiêu Minh Bạch ho nhẹ một tiếng, cẩn thận từng li từng tí một nói: "Thiên Ái! Anh đưa em đi làm được không?"
Giọng của anh khẩn cầu như vậy, anh đang hỏi mình có nguyện ý hay không...
Nếu như anh không để ý tới cô, nếu như anh không nói với cô, như vậy có lẽ sẽ khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn một chút! Nhưng là bây giờ, anh cư nhiên đứng ở trước mặt mình,có lẽ đã đợi lâu.
Anh chờ ở đây từ khi nào? Tại sao lại phải làm như vậy?
Như vậy sẽ chỉ làm cho cô cảm thấy khó chịu!
Đóng cửa lại, đứng thẳng lưng, lạnh lùng nói: "Không cần! Anh Bạch Minh, tôi có thể tự mình đi làm được! Tôi đi trước!"
Nghĩ là trốn ngay, cô chạy nhanh vào thang máy.
"Thiên Ái.... ..." Tiêu Bạch Minh mở miệng, muốn nói những gì.
Không muốn nghe thấy! Không muốn nghe! Thật xin lỗi! Anh Bạch Minh!
Ít nhất là hiện tại cô không có cách nào đối mặt được với anh! Nếu như có một ngày. Đứng trước mặt anh nói ra sự thật, như vậy anh có thể trước sau như một vẫn thích cô?
Nhanh chóng bấm thang máy bỏ lại anh đứng một chỗ.
Tiêu Bạch Minh kinh ngạc, biến mất ở đáy mắt.
Đồng Thiên Ái dựa vào thang máy, nhắm hai mắt lại...
"Thật xin lỗi"
"Em không có cách nào thích anh nữa. Cho nên, anh sẽ không phải đối tốt với em"
Âu tiệp công ty
Đồng Thiên Ái đi vào công ty, trong khoảng khắc mọi người ngâng đầu lên nhìn nàng liếc mắt môt cái, sau đó trong môt giây lại cúi xuống tiếp tục làm việc, hoàn toàn đem nàng thành không khí.
Đì đến nơi làm việc của chính mình, đem túi xách đặt ở trên bàn cộng tác.
Cả ngày tiếp theo,chính mình nên làm việc gì đây? Chăng lẽ lại ngồi yên trong này hay sao.
Không! Không the! Đồng Thiên Ái! Chính mình phải bước ra ngoài kia.
"Bá"- theo noi làm việc đứng lên, đưa mắt nhìn bốn phía. Anh mẳt liền dừng lại ở nữ nhân viên đang sửa sang lại tư liệu. Chầm chập đi tới bên cạnh nữ nhân viên, vỗ vỗ bả vai của nàng ta.
Nữ nhân viên kai dang nói chuyện, lập tức xoay người lai. Trong khoảng khắc nhìn thấy Đồng Thiên Ai vẻ tươi cười trên mặt nhanh chóng biến mất, lộ ra vẻ khinh thường, trong nháy mắt trưng ra khuôn mặt lạnh lùng.
"Nga! Là Đồng tiểu thư a! Ta một mình có thể làm được! Sẽ không cần tiêu thu\' động tay vào Ị" Ngay cả giọng điệu nói chuyên cũng thay đổi 360 độ
Đồng Thiên Ái khuôn mật tươi cười Tôi có the! Tôi đến giúp cô làm! Đống tư liệu này là đe ơ đau đay
Nói xong, hai tay đã muốn nhận lấy đám tư liêu kia.
"không cần!" Nữ viên chức khó chịu nói, kiên quyết đem đống tư liệu lôi về bên người mìnhằ
Trong lúc hai người còn đang dành co với nhau, tập tư liệu kia bỗng roi xuông đất," bịch một tiếng, phát ra âm thanh rầu rĩ. Trong phút chốc, bốn phía đột nhiên im lặng hẳn
" tôi đậ nói không cần cô hỗ trợ mà" Nữ viên chức rốt cục không nhịn được oán giận.
Đồng Thiên Ái cau máy, ngồi xổm xuống thu dọn lại đống tư liệu, vội vảng nói" Thực xin
Lỗi! Thực xin lỗi! Là tôi không cẩn thận! tôi giúp cô nhặt chúng lên"
Bối rối nhặt lên đám tư liệu trên mặt đất, khuôn măt vì xấu hổ mà đỏ ửng lên.
- Xin lỗi! là tôi không đúng — hai tay đem tư liệu đưa lên, vẫn như cũ không quân giải thích.
Nữ nhân viên trừng mắt liếc nhìn nàng một cái, có chút trào phúng nói
- Đồng tiểu thư à! Cô hiện tại là người tâm phúc của công ty chúng ta! Chúng tôi sao dám để cho cô làm việc được đây.
- Cô mỗi ngày chỉ cần đến công ty để đưa tin là được, Ngồi ở bàn mà xem tạp chí uống trà
Nữ viên chức cố ý hướng nàng mà bước đến, tà suy nghĩ con mắt nhìn nàng " Đồng tiêu thư! Cô có biết vì sao không?"
"Đồng Thiên Ái cảm giác đích ý mãnh liệt của cô ta, đành phải cúi đầu.
Bỗng nhiên, bên người vang lên một giọng nữ: ‘Miss Trần, ai nha!. Cô nhìn xem, cô nhìn xem! Trên mặt của cô sao lại có một nút mụn thế kia
"Một cái thất lớn nhá! Hảo hồng úc!". Giọng nói khoa trương tiếp túc la hét.
Đồng Thiên Ái ngẩng đầu lên, nhìn về phí người đang đi tới, "… " Tiền Luyến Luyến bày ra khuôn măt đáng yêu, khiến nàng cảm thấy cứu binh đã đến, nhẹ nhõm thở dài môt hoi.
Quay đầu nhìn về phía Miss Trần, nhưng vẫn không có phát hiện ra nút mụn xinh đẹp kia ở trên mặt cô ta. Lúc này mới phát hiện ra Tiền Luyến Luyến đang trừng con mắt nhìn mình.
Phải không? Có lớn lắm không? Ở noi nào vậy?" Miss Trần khẩn trương lấy tay vuốt