Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341329

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1329 lượt.

giặt giũ quần áo. Có thể đòi anh ta tự đi mua đồ. Ngần ấy thứ không yêu cầu, mà đem thân đền bồi cũng ok, con nhà người ta đẹp giai ngời ngời như thế cơ mà… Không đúng! Nhận ra mình đang nghĩ quẩn, Xán Xán lắc lắc đẩu, đang nghĩ gì vậy chứ! Kẻ đó là Cao Vũ, là con quỷ xấu xa! Là bồ đồng tính của anh Noãn Noãn! Cái gì mà lấy thân đền bồi chứ, ọe ọe ọe!
Xóa sạch mọi ý tưởng điên rồ trong đầu, Xán Xán bỗng cảm thâ’y mình râ’t cần phân tán sức chú ý, thế là từ trên giường cô nhỏm dậy, phi đến mở máy tính.
Cách đó không xa, tại một nơi công cộng dành cho người độc thân, Nhan Như Ngọc theo thói quen lên mạng chat chit.
Xán Xán: Như Ngọc, đêm qua tớ phải đi bệnh viện đấy!
Nhan Như Ngọc đang nhai bánh quy, lập tức phun hết cả ra, hai mắt sáng lóe, tay lướt như bay trên bàn phím.
Nhan Như Ngọc: Xán Xán, cậu sao rồi? Bị kẻ xấu bức hại à? Hay là nhà cháy? Hay là bị trộm vào nhà?
Xán Xán mặt sa sầm.
Xán Xán: Chỗ tớ sống tốt mà!
Nhan Như Ngọc: Thế cậu vào bệnh viện làm gì?
Không hiểu vì sao, Xán Xán cảm giác câu hỏi này đầy vẻ thất vọng.
Xán Xán: Viêm dạ dày câ’p tính.
Nhan Như Ngọc: Cậu ăn nhiều quá phải không?
Xán Xán: …
Nhan Như Ngọc: Xán Xán, cứ như thế cậu sẽ chê’t vì béo đấy.
Xán Xán: Không được nói chữ béo trước mặt tớ!
Nhan Như Ngọc: Sẽ mập…
Xán Xán: Cũng không được nói đến chữ đó!
Nhan Như Ngọc: Sẽ nặng cân lắm. Xán Xán: Không được nhắc đên chữ nặng Nhan Như Ngọc: …
Nửa phút sau, Xán Xán thấy Nhan Như Ngọc gửi một câu nhắn: Xán Xán, ăn nhiều sẽ phù lên đấy.






Phu nữ không đẹp, không tiền, không sexy, đàn ông tốt với họ chỉ vì một nguyên nhân!
Mới vừa viêm dạ dày, Xán Xán phải có một thời gian dưỡng bệnh. Bỗng dưng cô nhận ra rằng ốm có rất nhiều cái hay. .Ví dụ, trước kia làm việc nhà không xuể, giờ thì khác hẳn, cô chỉ phải ăn ăn uống uống, yên tâm dưỡng bệnh, đến một cái bát Triệu Noãn Noãn cũng không để cô đụng đến.
Ví dụ nữa, trước kia Cao Vũ rất thích đấu lý với cô, nhiều khi áp đảo cô, nhưng từ khi cô ốm, Cao Vũ tuy đôi khi vẫn ngẫu nhiên đấu khẩu nhưng không bắt cô giặt giũ và dọn dẹp phòng nữa.
Mấy ngày nay, Xán Xán thấy vị trí của mình trong nhà này được đề cao hẳn. Cứ đó mà suy, chỉ cần cô không khỏe một chút thôi là có thể tiêu dao hưởng thụ rồi.
Cảm giác này đáng lẽ vô cùng tuyệt diệu mới phải, nhưng sao trong lòng Xán Xán thấy có gì đó thất vọng.
Không đếm xỉa Xán Xán bị làm khó, Triệu Noãn Noãn lại cất tiếng:
- Kệ anh ấy, sang đây đi!
Xán Xán muốn sang đó, nhưng cánh tay vẫn bị Cao Vũ nắm chặt.
- Đừng đi, ngồi xuống.
Triệu Noãn Noãn mặt sa sầm, vươn tay tóm lấy tay phải của Xán Xán:
- Sang đây!
Cao Vũ mặt lạnh như băng, nhưng tay vẫn không buông.
- Sang đây!
- Ngồi xuống!
- Sang đây!
- Ngồi xuống!
Cuối cùng, Xán Xán phát cáu, vùng ra khỏi hai người, quát to:
- Em muốn ngồi xổm cũng không được à!
Xán Xán tức nước vỡ bờ quát um lên, hai người mới thôi không làm khó cô, cùng buông tay ra, nhưng cả hai đều trừng mắt gườm nhau, không nói một lời.
Từ lúc đó, Xán Xán thấy bị kẹt, cứ đứng vậy làm sao mà ăn cơm được? Ngồi à, vấn đề là ngồi cạnh ai? Một khi cô ngồi ở chỗ nào đó, hai người họ sẽ bắt đầu những chuyện gì nữa?
Lẽ nào cô phải đứng để ăn cơm?
Đang bực bội thì tay bỗng nhiên bị kéo mạnh, bụp một phát, cô bị kéo ngồi xuống chỗ cũ, quay sang nhìn Cao Vũ, thấy mắt đầy vẻ đắc ý.
- Hừ! – Triệu Noãn Noãn gằn nhẹ một tiếng, cuối cùng không tranh chấp nữa.
* * *
Run run rẩy bẩy ăn cho xong bữa cơm, không khí lặng lẽ quái lạ làm Xán Xán ăn không được một nửa, mà còn chưa kịp thở thì chiến tranh lại đã bắt đầu.
Sau bữa cơm, Cao Vũ ngồi trên sa-lông phòng khách, vẫy vẫy tay với Xán Xán khi cô đang đi vào.
Xán Xán nghi ngờ nhìn dò xét, đoán là bị đe dọa nên từ từ đi tới:
Có việc gì?
Cao Vũ không đáp, lấy từ đâu đó ra một thứ tung về phía cô. Xán Xán đón lấy, nhìn ra, sững cả người. Đó là một chiếc hộp nhỏ hình chữ nhật hoa văn tinh tế, xem ra không có vẻ gì là đe dọa, cô bèn lấy hết can đảm mở hộp, lại sững cả người. Chiếc dây đeo điện thoại tuyệt đẹp! Trên nền lụa trắng là một chiếc dây đeo điện thoại có hình chú thỏ thủy tinh, nhìn qua đã biết là không rẻ.
- Đây là… – Xán Xán vẫn chưa hiểu.
Cao Vũ chăm chú mở điện thoại di động của mình, tiện mồm nói:
- Cho em đấy, cầm lấy đi!
Cho mình!!!
Lúc này Xán Xán như nhìn thấy người ngoài hành tinh, mắt trố ra, ngây người hồi lâu mới tỉnh. Cho cô? Có nhầm không đấy, Cao Vũ cũng có lúc tặng cô quà?
Quá, quá, quá là đáng sợ mất rồi! Tay cầm chiếc hộp bắt đầu run rẩy, lý trí bảo cô rằng, vật này sống chết thế nào cũng không được nhận! Cô ấp a ấp úng mở miệng:
- Cái này, em không thể…
- Vì sao? – Cao Vũ chuyển ánh mắt từ màn hình điện thoại sang nhìn cô.
- Vì… bởi vì… – Vì sao chứ? Vì sao không thể nhận? Xán Xán thấy đầu óc u mê, nghĩ mãi mà không tìm được lý do gì, đành hỏi ngược lại. – Thế vì sao anh muốn tặng quà cho em?
Cao Vũ nhướn