Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341332

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1332 lượt.

uối cùng dứt hẳn, tiếng vỗ tay vang vang anh mới quay sang Xán Xán, giọng dịu dàng:
- Có việc gì? Bây giờ có thê nói được rồi.
- Xán Xán? – Anh bỗng nhiên nhận ra có gì đó không ổn, giơ tay kéo cô.
Tô Xán Xán ngẩng lên, vẻ mặt ỉu xìu.
Triệu Noãn Noãn thấy tim mình giật thót:
- Xán Xán, em sao vậy?
- Em… đau chân…
Hóa ra, khi mới xỏ giày cao gót, tê đi không cảm giác gì, ngồi một lúc lâu Xán Xán mới cảm thấy chân đau dần lên, đến khi buổi hòa nhạc kết thúc, cô đã nghiến răng chịu đau quá lâu rồi.
- Em ngốc quá!
Triệu Noãn Noãn đột nhiên cảm giác trong tim đau nhức, bế Xán Xán lên, như bay xông ra khỏi hội trường, phóng xe lao tới bệnh viện. Đến phòng câ’p cứu, bác sĩ trực nhìn qua chân Xán Xán, chẳng cần thăm khám đã phán ngay: trẹo chân! Sau đó, bằng ánh mắt cực kỳ khinh bỉ nhìn chiếc giày Xán Xán đang móc trên ngón tay:
- Không quen đi giày cao gót thì đừng có đi đôi gót nhọn như thế?
Xán Xán tối mặt, oan uổng quá! Có trách thì trách nơi sản xuất, có sao không bẻ gót cao thành gót thâ’p?
Đơn thuốc được kê, rồi cách điều trị đơn giản được chỉ dẫn, đảm bảo sẽ hết đau.
Triệu Noãn Noãn hai ba lượt hỏói bác sĩ về mức độ thương tích cúa Xán Xán, đến khi được quả quyết là không có gì nghiêm trọng, anh mới hơi yên tâm. Trong lòng hối hận gần chết, khi nãy bế Xán Xán chạy đi khám, trông bộ dạng cô nghiến răng chau mặt vì đau, anh cũng xót xa lắm, cứ tự trách mình, nhỡ mà Xán Xán bị thương, anh sẽ ân hận suô’t đời.
Xán Xán chẳng để mắt tới tâm trạng của Triệu Noãn Noãn, cứ dán mắt vào mu bàn chân bị sưng u lên rồi lại nhìn giày cao gót lủng lẳng trên tay, sau khi đưa mắt so sánh thì quyết định không bao giờ đi vào đôi giày này nữa.
- Tội vạ đều do buổi hòa nhạc! Đi giày thể thao không đẹp hay sao chứ! Hòa nhạc có phải nghe bằng chân đâu! – Xán Xán gào to oán trách cái nghệ thuật cao sang bâ’t lương, sau đó thở hắt ra.
Thôi rồi, hôm nay lại phải ủ trong bệnh viện rồi…
Triệu Noãn Noãn không một lời đáp, chỉ trầm ngâm đi lại trước mặt cô, rồi chậm rãi quỳ xuống. Xán Xán bị làm cho giật mình:
- Làm… làm cái gì vậy?
- Lên đây! – Triệu Noãn Noãn sau khi vô cùng hối hận thì trả lời rất lạnh lùng.
- Lên cái gì?
Đúng là đồ ngốc, Triệu Noãn Noãn thở dài, cố gắng hết sức tỏ ra dịu dàng:
- Anh sẽ cõng em trên lưng, leo lên lưng anh đi.
Xán Xán bàng hoàng, bỗng nhiên thấy xấu hổ:
- Em… em vẫn tự đi được mà…
- Lên đây! – Triệu Noãn Noãn nhắc lại, khom lưng sẵn sàng, ý không thay đổi.
- Nhưng mà… – Xán Xán đỏ bừng mặt.
Triệu Noãn Noãn thấy cô thẹn thùng thì dịu giọng dỗ dành:
- Chân em sưng như thế này, không tự đi được đâu, anh cõng em đi đến xe thôi, ngoan nào!
Xán Xán giương mắt nhìn Triệu Noãn Noãn, chần chừ ngần ngại, cuối cùng thốt ra một câu kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu:
- Em nặng lắm, anh không cõng nổi đâu.
Triệu Noãn Noãn loạng choạng, thiếu chút nửa bổ nhào. Hóa ra không phải cô ngốc này xấu hổ mà là sợ bản thân nặng quá đè bẹp con nhà người ta. Chẳng biết làm sao nữa, đành tiếp tục nhẫn nại, Triệu Noãn Noãn khuyên nhủ:
- Em không nặng đâu, thật đấy! Nếu không lúc nãy làm sao anh bế được em tới đây?
- Thật không?
- Thật mà! – Triệu Noãn Noãn vận hết ánh mắt chân thành nhìn cô.
Xán Xán cúi đầu tư lự, cũng đúng mà, lúc nãy Noãn Noãn chạy như bay, chẳng thấy chút mệt nào, xem ra mình không nặng đến nỗi khiến người ta chịu không nổi đâu. Thế là yên tâm hẳn, cười dịu dàng nhảy phốc lên lưng Triệu Noãn Noãn.
Ui da! Thiếu chút nữa Triệu Noãn Noãn sụm xuống.
Ai bảo đứa ngốc này không nặng chứ? Viêm đường ruột mới đỡ một chút đã bắt đầu ăn phàm uống tục, chẳng mấy chốc lấy ngay lại được mấy cân thịt, rồi lại tăng thêm vài cân nữa chứ. Triệu Noãn Noãn hít sâu một hơi dài, cẩn trọng vươn mình, từng bước cõng Xán Xán ra khỏi bệnh viện. Trong lòng vẫn phiền muộn, cô ngốc này mới lúc nãy bế tới đây rõ ràng có nặng đâu, sao thoắt một cái đã nặng quá vậy? Có điều Triệu Noãn Noãn không hiểu, lúc nãy anh sốt ruột thì có để ý gì đến chuyện người đang được bế nặng hay nhẹ.
Đến cổng bệnh viện, chiếc xe BMW của Triệu Noãn Noãn đậu trước cổng, anh cẩn thận đặt Xán Xán xuống rồi mở cửa xe đỡ cô lên.
- Về sau đừng mua giày gót nhọn như thế này nữa. – Anh nói giọng điềm tĩnh, không một chút trách cứ.
- Dạ… – Xán Xán miễn cưỡng đáp, rồi lẩm bẩm trách cứ. – Ai bảo mua giảm giá cơ…
Triệu Noãn Noãn trầm giọng:
- Từ sau không cho mua đổ giảm giá nữa!
- Không có tiền! – Cô nghèo mà! Một người viết vô danh không có việc làm sao có thể giàu có được chứ? Lấy đâu ra mà mua hàng nghiêm chỉnh?
Triệu Noãn Noãn lặng đi một lúc, rồi chậm rãi nói:
- Anh có, từ sau mua giày thì bảo anh thanh toán.
Cái gì? Cô không nghe nhầm chứ? Triệu Noãn Noãn keo kiệt có tiếng rô’t cuộc cũng biết nói câu này? Thật không thể hiểu nổi!
Triệu Noãn Noãn không vung tiền như nước giống vẻ bề ngoài đâu, đừng thấy anh đi xe BMW, ở nhà công vụ mà tưởng anh không biết cực kỳ tiết kiệm, xưa nay chưa hề mua quần áo hang hiệu, áo sơ-mi, quần