Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341330
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1330 lượt.
mày:
- Chỉ là anh muốn tặng em món quà, không được à?
- Nhưng mà… sinh nhật em thì chưa đến, mà cũng không phải ngày lễ gì, việc đó… tặng quà thì phải có lý do… – Ý của Xán Xán là việc tặng quà và việc giao kèo làm ăn đều phải có lý do.
Cao Vũ ngây người, lặng đi trong khoảnh khắc, rồi nói ra một câu khiến Xán Xán trợn mắt:
- Quôc tế phụ nữ mồng Tám tháng Ba sắp tới rồi nhỉ? Chúc mùng Tám tháng Ba vui vẻ.
Cao Vũ quả là cao tay, lý do gì cùng nghĩ được ra, Xán Xán chẳng biê’t đáp gì, đành đóng hộp lại. Đang định đặt lại vào trong túi, vô tình đánh mắt sang một bên, thấy Triệu Noãn Noãn đang đứng đó, mặt sa sầm nhìn cô.
Ôi trời! Giờ thì có cho thêm gan to Xán Xán cũng không dám nhận quà, dù sao thì nhà này vẫn là nhà của Triệu Noãn Noãn, cô chỉ là người ở nhờ thôi mà.
- Em, em vẫn không thể nhận…
Mặt Cao Vũ lóe lên một nét không vui:
- Vì sao?
- Vì… bởi vì… – Đúng là ép cô chết đây, quả là không có cách gì nữa, phải kiên quyết liều mình thôi. – Vì em chưa đến tuổi làm phụ nữ! Mấy năm nữa anh hãy tặng em! – Nói rồi, đưa trả lại món quà.
Cao Vũ chớp chớp mắt, chẳng buồn thò tay ra nhận, chỉ từ tốn mà nói:
- Mấy ngày nữa là đến lễ trồng cây phải không?
Tô Xán Xán:
Có thể thế sao? Xán Xán cuống quýt:
- Cái này… – Nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Triệu Noãn Noãn, cô nảy ra một ý – Cái lễ đó không tính, lễ trồng cây thì nên tặng cây non!
Thế nào, không đáp lại được chứ?
Cao Vũ thủng thẳng:
- Ngày bảo hiểm cho người tiêu dùng…
Xán Xán suýt khóc, sao con người này lắm mưu thế!
Vẻ mặt bi đát, lại bị Triệu Noãn Noãn lườm lườm, Xán Xán đành thu vén món quà lại, cô sợ nói nữa thì Cao Vũ sẽ nghĩ ra tới tận tiết Thanh minh…
Vô duyên vô cớ nhận quà của Cao Vũ, lại trông vẻ mặt của Triệu Noãn Noãn, Xán Xán thấy não nề đến mấy trăm phần trăm.
Ôm món quà mà như ôm lựu đạn của Cao Vũ tặng đi về phòng,
cô rón rén cầm ra xem kỹ, trong lòng cứ cảm thấy mơ hồ. Vì sao Cao Vũ muốn tặng cô dây đeo điện thoại? Cô lấy điện thoại di động của mình ra, nhìn cái dây đeo, đột nhiên nhớ lại một việc từ mấy ngày trước. Hôm đó cô đi ra ngoài, khi quay về thì nhận ra điện thoại còn trơ mỗi cái máy. Hóa ra, cái hình em bé ngộ nghĩnh làm dây đeo đã mất từ bao giờ. Cô nhớ không nhầm thì hình như cô có xót ruột một lúc, thơ thẩn mấy câu. Chả lẽ Cao Vũ nghe thấy?
Nghĩ đến đó, Xán Xán thấy cũng xúc động. Cô lớn ngần này rồi, xưa nay chưa một ai đối với cô như thê’. Nếu đúng là vì anh ta nghe được mấy lời than thở của cô thì cũng có làm sao?
Nghĩ không thông, với tính cách của Xán Xán, cô thường chọn giải pháp tránh né, vì thế cô vò đầu nặn óc, quyết định trước tiên hãy gác vấn đề này lại, việc cẩn giải quyê’t trước mắt là làm gì với món quà này. Không thể xỏ vào điện thoại được chứ? Để Noãn Noãn nhìn thấy, chắc anh ấy nổi điên?
Ở trong phòng cân nhắc hồi lâu, Xán Xán vẫn cảm thấy món quà này cô không thê’nhận! Phải tìm cơ hội trả lại thôi!
* * *
Hôm sau, đúng dịp cuối tuần, ba người cùng ở nhà.
Sáng sớm, Xán Xán đã tìm cơ hội trả lại quà.
Lén lút để lại chỗ cũ ư? Được thì được nhưng Triệu Noãn Noãn lại không hay biết! Tối qua anh ấy giận dữ như thê’ nhỡ mà
Lỡ trả rồi, anh vẫn cho rằng cô nhận lấy thì thực là oan lớn quá.
Nghĩ đi nghĩ lại, nhất định phải trả trước mặt Triệu Noãn Noãn! Thế là Xán Xán rình đúng giờ nghỉ trưa thì hành động.
Anh Cao à… – Vì sao giọng nói lại nghe như đi ăn trộm vậy?
- Sao thê?
Cao Vũ đưa mắt nhìn, bàn tay Xán Xán đang cầm cái túi quà bỗng nhiên mâ’t hết sức lực. – Em… em nghĩ kỹ rồi… cứ cảm thấy phải…
Xán Xán lúng búng, cứ thế này, cô sẽ chết mất, thế là dồn hết sức chìa món quà ra:
- Em không…
Chữ không vừa ra khỏi miệng, Cao Vũ đã cắt ngang,
chìa tay ra:
- Đưa đây!
Xán Xán mừng quá sức tưởng tượng, mình chưa phải nói mà Cao Vũ đã hiểu ngay, thần kỳ quá cơ! Vậy là cô hớn hở chìa món quà ra.
Nhưng, nhưng sao anh ta vẫn cứ chìa tay ra? Chẳng lẽ cô để sót cái gì? Chẳng lẽ anh ta còn đòi phí bảo quản? Cũng không đến mức tệ như thê’chứ…
- Cầm ra đây! – Cao Vũ lặp lại.
- Cầm… cầm cái gì?
- Điện thoại, cầm điện thoại di động ra đây.
- Ơ… – Xán Xán bị làm cho ngạc nhiên, ngây ngô đưa điện thoại di động của mình ra.
Anh ta, anh ta định làm gì???
Cao Vũ mở hộp, cầm sợi dây đeo điện thoại lên, ngón tay thanh mảnh khéo léo mau chóng xâu dây đeo vào điện thoại, râ’t nhẹ nhàng. Động tác cực kỳ thanh nhã, vẻ mặt nghiêm túc, còn Xán Xán cứ ngây ra mà nhìn.
Cao Vũ đưa lại chiếc điện thoại đã luồn dây đeo đâu vào đây tới trước mặt Xán Xán, cười mỉm:
- Của em đây.
Nụ cười càng khiến Xán Xán thâ’t thần, nhâ’t thời lặng đi không phản ứng gì.
- Ngẩn ra gì thế? Cầm lấy đi! – Cao Vũ giục một tiếng. – Không phải là không biết luồn dây đeo đây chứ?
Oan uổng quá! Cô đâu có nói là không biết luồn dây đeo!
Ngoảnh lại nhìn thấy Triệu Noãn Noãn vẫn chăm chú quan sát hai người, sắc mặt đó khiến Xán Xán tâm ý còn đảáo lộn thoắt cáiI đã trở nên đông cứng. Run rẩy chìa tay nhận lại điện thoại, cúi cúi mặ