Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.
vừa đủ.
Xán Xán nhất thời cảm thấy lúng túng, cuộc
xem mặt của hai người coi như thất bại rồi còn gì! Thất bại rồi lại gặp mặt, đáng lẽ phải rất kỳ lạ mới phải, nhưng cớ sao Lạc Thiếu Tuấn xem ra cứ như không có chuyện gì?
- Vừa hay, anh cũng đi siêu thị ạ?
- Chỉ là tiện đường thôi. – Triệu Noãn Noãn lãnh đạm đáp, choàng vai Xán Xán rất chặt.
Tiện đường? Xán Xán chau mày, nếu như thế này gọi là tiện đường, thì từ đây tiện đường sang Mỹ luôn cho rồi.
Lạc Thiếu Tuấn chừng như hoàn toàn không chấp thái độ của Triệu Noãn Noãn, cứ cười nhìn sang Xán Xán:
- Hai anh em thật là tình cảm.
Hiểu nhầm to rồi, Xán Xán vội xua tay:
- Không…
- Không sai! Tình cảm của chúng tôi luôn luôn rất tốt. – Triệu Noãn Noãn lớn tiếng tiếp lời.
Sắc mặt Lạc Thiếu Tuấn càng nhã nhặn. Anh tủm tỉm cười nhìn vào Xán Xán:
- Thực hay, tôi cũng rất muốn có cô em gái dễ thương như thế này.
Dễ thương? Xán Xán thoắt cái ửng đỏ mặt, tuy là cô luôn luôn tự nhận mình dễ thương, nhưng lời này phát ra từ miệng giai cảm giác khác hẳn!
Mặt trời rạng rỡ tiết trời dễ chịu, chim reo, hoa nở. Triệu Noãn Noãn mặt lạnh như tiền liếc Xán Xán đang hớn hở:
- Dễ thương thì chưa thấy, nhưng phiền toái thì kéo theo một đống.
Mặt trời xám xịt, thời tiết cũng chả ra sao, chim bay mất, hoa héo rũ. Triệu Noãn Noãn, anh đúng là đáng ghét!
Địch mạnh ta yếu, cô đành chuyển ánh nhìn oán hận đi chỗ khác, nguyền rủa anh mười ngàn lần. Bỗng nhiên, bên tai vang tiếng cười sang sảng, hóa ra mọi diễn biến đều lọt vào mắt của Thiếu Tuấn, anh nhìn cô, miệng luôn cười:
- Anh nhìn xem, thật là rất dễ thương…
Xán Xán vội cúi gằm, mặt lại đỏ bừng.
Quá đẹp giai, đúng là cần e lệ sánh đôi mới hoàn mỹ!
- Hừ! – Triệu Noãn Noãn đột nhiên hắng giọng một tiếng lạnh lùng – Lạc tiên sinh, nếu không có việc gì, chúng tôi đi trước đây, bọn tôi còn phải mua nhiều thứ. – Nói rồi, kéo Xán Xán đi luôn.
- Đợi đã! – Lạc Thiếu Tuấn níu kéo.
- Lạc tiên sinh còn có việc gì sao? – Triệu Noãn Noãn nhìn lạnh băng.
- Không có gì, chỉ là lần trước quá vội, chưa lưu lại được cách gì liên hệ với nhau… – Nói rồi anh nhìn Xán Xán, lời đầy vẻ quyến luyến – Xán Xán, có thể cho anh số điện thoại của em không?
Xán Xán nhất thời choáng váng, lớn ngần này rồi đây là lần đầu tiên có đàn ông xin được liên lạc với cô! Vội vàng vừa gật lấy gật để như gà mổ thóc, vừa móc điện thoại ra:
- Được, được ạ…
Rồi móc, móc lấy móc để…
Rất nhanh chóng, mặt cô tái xanh. Lúc nãy vội quá, điện thoại để trong xe của Triệu Noãn Noãn rồi…
- Nếu không em sẽ để lại sô’ điện thoại, anh nhớ lấy… á… á… á…
Chưa nói dứt lời, đã bị ai đó kéo đi vài mét:
- Đừng có dềnh dàng nữa, em muốn đến tám chín giờ mới về nhà hả? Mau đi…
Ánh sáng hạnh phúc càng lúc càng yếu ớt, bóng giai đẹp mỗi lúc mỗi xa.
Đột nhiên, một người đuổi theo. Là Lạc Thiếu Tuấn.
Đây, em giữ lấy! – Anh nhanh chóng trao vào tay cô mảnh giấy, sau đó đứng ở đấỳ, vẫy vẫy tay tạm biệt Xán Xán đi xa dần.
- Nhớ gọi cho anh…
Anh đứng đó đưa tay làm dấu gọi điện thoại, đến cả miệng mấp máy cũng thật điển trai.
* * *
Bị Triệu Noãn Noãn kéo xềnh xệch đến trước các ngăn hàng, Tô Xán Xán mới phản ứng được. Nhân lúc Triệu Noãn Noãn không để ý, cô len lén mở mảnh giấy ra nhìn. Nét bút bi màu đen trên nền giây trắng, chữ tuy viết vội nhưng đầy đặn thanh tú. Vì sao anh ấy đưa cô số điện thoại? Lẽ nào… Trái tim Xán Xán le lói ngọn lửa nhỏ của hy vọng, chẳng lẽ việc gặp mặt chưa phải là thất bại? Họ vẫn còn có thể…
- Xán Xán, cầm chai dầu kia lại đây. – Tiếng Triệu Noãn Noãn phá vỡ ảo tưởng đẹp của cô.
- Đây! – Cô bất bình lườm Triệu Noãn Noãn, tay đưa chai dầu ăn cho anh.
- Không phải, chai kia cơ!
Thật lắm chuyện! Cô đặt chai dầu xuống, lấy loại khác.
- Sai rồi, là loại cạnh đó ấy!
- Không phải, là loại cạnh đó mà.
- Phía trên ấy! Sao em ngốc thế hả?
Cuối cùng Xán Xán nổi cơn điên, bưng cả đống các loại dầu ăn đến trước mặt Triệu Noãn Noãn:
- Muốn loại nào? Tự chọn đi!
Triệu Noãn Noãn lướt mắt qua đống dầu ăn trên tay cô:
- Được rồi, còn phải mua phích nữa.
Xán Xán ruột gan nóng như lửa, lẩm bẩm: Triệu Noãn Noãn đừng có mà ép người quá đáng! Nhưng cô không biết, việc ép người hơn thế còn chưa xảy ra cơ.
Xán Xán phát hiện hôm nay yêu cầu của Triệu Noãn Noãn đặc biệt nhiều. Dấm nhất định chỉ chọn một loại này, dầu vừng nhất thiết phải tìm loại vỏ chai màu xanh, mà cầu kỳ nhất là bột nêm nhất định phải là loại đóng gói 250 gr. Cứ thế đến khi mua xong mảnh giấy trên tay cô… không thấy đâu nữa!
- Không có, không có, đâu rồi, đâu rồi… – Khi thanh toán, Xán Xán cố sống cố chết moi khắp chỗ trong xe chở hàng.
- Sao thế? – Triệu Noãn Noãn nhìn cô, thoáng vẻ cười.
- Anh có thấy một mảnh giấy không? Bằng này này… cô vừa nói vừa dùng tay mô tả.
Triệu Noãn Noãn lắc đầu.
- Rõ ràng ở trong tay mà! – Xán Xán cúi mặt tìm mãi.
- Thưa cô, phiền cô nhanh lên được không? Còn khách hàng đợi ở sau đấy. – Nhân viên thu ngân giục giã.
- Đợi lát nữa rồ