Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341361

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1361 lượt.

i tìm! – Triệu Noãn Noãn ngăn cô lại – Em xem mọi người đang chờ kia kìa.
Tay cầm chai dầu, cô ngoảnh lại phía sau, quả nhiên cả một hàng người dài, bao nhiêu ánh mắt bực bội của các bà các cô.
Xán Xán cười gượng:
- Đừng nhìn cháu như thế, cháu chỉ lấy chai dầu ra thôi…
* * *
Mảnh giấy cuối cùng không tìm thấy đâu. Xán Xán mặt mày bí xị ra khỏi siêu thị, tâm trạng sa sút thê thảm.
- Chúng mình đi taxi.
- Hả? – Xán Xán ngẩng nhìn – Chẳng phải anh vừa bảo đi bộ sao?
Triệu Noãn Noãn cười mỉm:
- Hàng nhiều quá, gọi taxi thôi. – Nói rồi anh giơ tay ra vẫy, chiếc taxi dừng lại.
- Mau lên xe đi, chẳng lẽ em không muốn về? – Triệu Noãn Noãn giục.
Xán Xán tỉnh ra, vội vàng chui vào xe. Nhìn Xán Xán đã lên xe, Triệu Noãn Noãn mới buông lỏng tay đang nắm chặt. Thở phào một hơi dài, âm thanh ấy bị len lén chìm đi trong màu đen của màn đêm. Anh xách các túi vào trong xe, đúng lúc cửa xe đóng lại thì một nắm giấy nhỏ được ném vụt ra từ khe cửa, rơi đúng vào khe cống chảy đi, thoắt cái biến mất.






Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
Về đến nhà, Xán Xán lập tức đi hỏi Nhan Như Ngọc đế tìm lại số điện thoại của Lạc Thiếu Tuấn, nhưng kết quả chẳng được gì.
Từ hôm biết Lạc Thiếu Tuấn đẹp giai tuyệt đỉnh, Nhan Như Ngọc hối hận khôn xiết, giận cả bản thân nên xóa bỏ hết mọi cách liên lạc với anh ta. Đương nhiên không thể cho Xán Xán biết điều đó, lý do nêu ra là điện thoại di động bị lấy cắp, e-mail thì quên password.
Lần tình cờ gặp nhau vừa rồi lẽ nào lại trở nên vô duyên? Xán Xán thất vọng vô cùng, cho rằng số phận là vậy. Nhưng Triệu Noãn Noãn thì rất vui, làm một mâm đầy thức ăn, nói rằng muốn thử những nguyên liệu vừa mua. Xán Xán công nhận Triệu Noãn Noãn nấu ăn ngon, có thể khiến người ta quên hết được đau buồn. Khi ăn, Xán Xán chẳng thấy sầu muộn gì cả. Được nửa bữa cơm thì một việc xảy ra mà Xán Xán không ngờ tới.
- Ngày mai anh đi rồi. – Cao Vũ đột ngột nói.
Lần đầu tiên anh nói lịch sự, Xán Xán lại thấy kinh ngạc. Nói thực, ban đầu cô không thích Cao Vũ. Người gì mà đến ở nhà người khác chẳng giữ phép gì cả! Từ khi Cao Vũ dọn đến ở đây, Xán Xán cảm thấy mình trở thành con ốc sên, Cao Vũ cứ như luôn cầm cái roi đứng bên cạnh, chỉ khi anh vung roi quất thì cô mới chuyên động. Cũng hay, coi như cô không chấp, nhưng điều khiến cô không thể chấp nhận nổi là cái kiểu cười đầy tà ý treo trên miệng anh. Cái điệu cười như thể che giấu rất nhiều ý đồ, cô chẳng bao giờ đoán được trong lòng anh đang muốn gì. Cứ như cô luôn luôn ở trong trạng thái mất an toàn.
Nhưng… cô không thể không thừa nhận, ở cạnh nhau lau, cô thấy thực ra Cao Vũ cũng không phải xấu. Ít nhât, anh chịu đồng ý vờ nhận cô là bạn gái, thay cô châm chích Khương Kiệt mấy câu. Ít ra, anh cũng nhớ là cô bị mất móc treo điện thoại, để tâm mua tặng cô một cái dây mới. Ít ra, khi cô bỏ nhà đi, xảy ra chuyện say rượu, anh cũng giữ bí mật cho cô. Ít ra… Thực ra cách giữ cho người ta luôn luôn không phiền não rất đơn giản, cứ nhớ nhiều điều tốt của người khác thì sẽ luôn luôn nhẹ lòng. Nhưng có khi, ghi nhớ điều tốt của một ai đó cũng khiến mình chìm đắm. Ví như việc Cao Vũ sắp rời đi này.
* * *
Đêm ấy, Xán Xán không ngủ được. Việc Cao Vũ ra đi như một tảng đá nặng làm dậy sóng tim cô. Suốt đêm cô cứ trăn trở về một vấn đề. Vì sao Cao Vũ phải dọn đi? Theo lý mà nói, nhà có ba phòng, Cao Vũ có thể ở đó mãi, thế mà đột ngột anh ta nói phải chuyển đi, chẳng lẽ tình cảm giữa Cao Vũ với Triệu Noãn Noãn có vấn đề? Vừa nghĩ thế cô bỗng nhớ lại một số chuyện trước đây.
Từ lúc Cao Vũ dọn đến sống ở đây cô thấy anh chẳng có vẻ gì là bạn tình với Triệu Noãn Noãn. Họ không chỉ ngủ riêng phòng mà cô cũng chưa từng bắt gặp một lần nào họ có thái độ riêng tư khó coi. Đến bây giờ thì càng đáng nói, hai người tuy ở cùng dưới một mái nhà nhưng rất ít trò chuyện, có khi liền mấy ngày Cao Vũ chẳng thèm đánh tiêng một lần. Họ không phải bạn tình của nhau à? Sao mà…
Vấn đề này đối với đầu óc Xán Xán là quá cao siêu, cô chưa hiểu rõ thì Cao Vũ đã sắp đi rồi…
* * *
Sớm hôm sau.
Cao Vũ dáng cao lớn từ trong phòng đi ra, phong phanh chiếc áo mỏng màu xanh nhạt, mờ hai nút khuy, thấp thoáng cái cô gầy xanh tha
nh nhã. Nếp môi mỏng vẫn luôn treo nụ cười phảng phất, tóc rũ tự nhiên, có khi che ánh mắt nhìn mà vẫn để lộ đôi mắt phượng nhỏ dài rất quyến rũ.
Sau lưng là mỗi chiếc va li hành lý y như lúc dọn đến, đơn giản gọn nhẹ, không chút lỉnh kỉnh.
Triệu Noãn Noãn đứng ở phòng khách, mặt bình thản.
- Đi đây. – Cao Vũ lãnh đạm buông một câu, sải bước ra cổng.
- Đợi đã! – Xán Xán gọi lại.
Anh dừng bước, quay lại nhìn:
- Sao thế?
- Anh… – Thực ra cô rất muốn bảo anh đừng đi, nhưng nói không ra lời - Anh thật sự muốn đi sao?
- Ừ – Cao Vũ gật gật đầu, cười nhẹ với cô.
Không hiểu vì sao, Xán Xán cảm thấy điệu cười hôm nay của Cao Vũ khác hẳn mọi lần, thoang thoáng thôi nhưng không khiến người ta khó h