Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341356
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.
iểu. Nụ cười như thế làm tim cô bỗng dưng trào lên một linh cảm không lành, dường như anh đi lần này sẽ không bao giờ gặp lại…
- Anh đợi một tý, em tiễn anh đi! – Cô nói ra lời, chạy tới kéo hành lý của anh.
Cao Vũ dường như ngạc nhiên với hành động của cô, im lặng nhìn cô chăm chắm.
Khi anh tới đây, hành lý của anh là do em xách vào, khi anh đi tất nhiên cũng phải do em mang đi chứ! Thế này gọi là có thủy có chung!
Anh cười nhạt, đúng là một người có thủy có chung!
- Đi nào!
Anh không nói gì nữa, mở cửa ra, Xán Xán kéo hành lý theo sau. Triệu Noãn Noãn không tiễn.
Thang máy dừng ở tầng tám, cửa mở, hai người cùng đi vào.
- Anh mặc mỗi áo sơ-mi, có lạnh không? – Cô tìm một chủ đề để nói, để phá tan sự im lặng.
- Không lạnh. – Lại câu trả lời lanh đạm, hôm nay anh ít nói đến lạ
- Anh… có quên gì không?
- Không có – Ngừng hai giây, bỗng nhiên anh thêm một câu – Nếu có quên, em nhớ mang đến hộ anh.
Đã đi rồi vẫn không quên bóc lột sức lao động của cô! Xán Xán len lén thè lưỡi:
- Biết rồi mà!
- Ngốc ạ, thang máy có gương đấy. – Cô đứng sau lưng anh làm gì anh đều nhìn rõ mồn một.
Xán Xán ngây người, cúi đầu im lặng.
Thang xuống từ từ, số màu đỏ nhảy dần từng tầng. Thời gian im lìm trôi qua vô cùng chậm chạp.
- Anh… còn quay lại không? – Suy nghĩ mấy lần, Xán Xán mới hỏi câu này.
Có lẽ bị câu hỏi làm giật mình, Cao Vũ hơi sững ra trong vài giây:
- Em vẫn còn muốn anh quay lại à?
Xán Xán bị hỏi khiến sững sờ. Nhớ khi Cao Vũ mới tới, cô nghĩ trăm phương ngàn kế đẩy anh đi, thế mà giờ. . Thực ra anh cũng không tệ.
- Vâng! – Cô rất thành thực gật đầu, đôi mắt sáng loáng nhìn Cao Vũ.
Cô ngốc này… Cao Vũ trầm ngâm, trái tìm vui mừng trào lên một cảm xúc ấm áp, đã rất lâu rồi chưa gặp ánh mắt trong lành đến thế, ánh mắt không chút tà ý, đầy ắp chân thành. Bốn mắt nhìn nhau, không gian nhỏ hẹp trong thang máy đang chuyên động
- Đing…
Thang máy đã dừng, cửa từ từ mở. Cao Vũ xốc lại mình, môi thoáng nét cười, giơ tay:
- Đưa va li của anh đây, em không phải ra nữa. Xán Xán kéo hành lý về phía mình:
- Anh còn chưa trả lời em! – Thấy không? Phụ nữ đôi khi rất nồng nhiệt.
- Điều gì?
- Anh có trở lại không?
Cao Vũ nhấn giọng:
- Không quay lại.
Đáp án sớm biết trước này đã được anh nói ra, Xán Xán đột nhiên cảm thấy thất vọng, nói khẽ:
- Thật là không quay lại sao?
Anh lắc lắc đầu, đón lấy hành lý trong tay cô:
- – Đươc rồi, anh phải đi đây. , ,
- Đợi đã! – Cô đuổi theo, lây trong túi ra một cái gì đó đưa đến trước mặt anh – Cái này, đưa anh.
- Đây là gì?
- Dây đeo điện thoại.
Cao Vũ nhìn dây đeo điện thoại hình con cáo màu đỏ bằng nhung, hai mắt cáo long lanh, cái đuôi vẫn còn nguyên dây tết nơ bướm màu phấn hồng. Nhất thời anh dở khóc dở cười:
- Xán Xán… anh dù sao cũng là đàn ông…
Xán Xán nổi giận:
- Đàn ông thì sao? Đàn ông thì không thể đeo dây vào điện thoại à?
- Nhưng mà… – Nhưng mà cái nơ bướm màu phấn hồng cũng rất dễ thương đấy chứ!
- Không được từ chối! – Trừng đôi mắt không quá to, cô lấy lại hình ảnh hoạt bát hung hổ ngày thường, – Lần trước anh tặng em dây đeo hình con thỏ, đây là đáp lễ, nhất định anh phải nhận! Nếu không, em cùng trả lại anh dây con thỏ! – Thực ra, cô không có tiền mua quà tặng đăt tiền.
Cao Vũ bối rối :
- Em thật là vô lý… – Tuy nói như vậy, nhưng tay cầm chặt món quà.
- Anh đưa điện thoại của anh đây, em sẽ đeo vào cho anh! Xán Xán xòe tay, lần trước anh đeo dây con thỏ vào điện thoậị cô, đây gọi là có đi có lại!
Không còn cách nào khác, anh đành đưa điện thoại ra. Xán cầm lấy, vẻ mặt đắc ý. Nhưng rất tiếc, vẻ đắc ý ấy không được bao lâu. Ba phút sau, cô ngẩng đầu, nét mặt bí xị nhìn Cao Vũ:
- Đeo không được…
Đúng là ngốc không còn thuốc chữa!
- Đưa đây cho anh! Cao Vũ cầm điện thoại và dây đeo, thành thục xuyên vào lỗ sau đó rút nhẹ, dây con cáo đã được xỏ vào điện thoại. Điện thoại dành cho nam giới màu đen, dây đeo hình con cái màu đỏ, nơ bướm màu phấn hồng, rất vừa mắt. Anh nhét điện thoại vào túi quần, con cáo cứ nhô ra ngoài.
- Được rồi, anh đi đây! – Anh vẫy vẫy tay, quay mình bước đi.
Xán Xán đứng lặng, đưa mắt tiễn. Bỗng nhiên anh dừng bước quay lại cười với cô:
- Nếu có gì không vui, có thế tới chỗ Hành lang thời gian tìm anh!
Anh đúng là người tốt, trái tim đang buồn thiu của Xán Xán thấy vui lên, giơ tay vẫy vẫy anh.
- Em có thể mặc cả với anh!
Bàn tay vây vẫy dừng lại trong không gian.
Hóa ra, vẫn nhắc đến tiền…
Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
Cao Vũ đi rồi.
Bước vào nhà, nhìn cánh cửa cổng, trong lòng Xán Xán chợt dấy lên
cảm giác buồn rầu lạnh lẽo. Tuy thời gian chỉ có mấy tháng ngắn ngủi, tuy Cao Vũ hay bắt nạt cô, tuy cô với anh hay cãi nhau, tuy… nhưng cứ nghĩ đến đằng sau cánh cổng ấy từ nay chỉ có cô với Triệu Noãn Noãn, trong lòng cô lại thấy buồn bã, dường như anh đi, ngôi nhà này trở nên trống trải hẳn…
Với Xán