Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1359 lượt.

o?
Phi Dương: Tất nhiên, không tin bạn cứ thử xem?
Xán Xán: Được thôi…
5 phút sau, một bóng đen lù lù xuât hiện trong bếp
- Số may qua, vân còn nóng hổi… – Xán Xán vừa gặm đùi gà vừa rì rầm tự nói, đúng là tâm trạng không còn phiền muộn nữa. Phi Dương kia thật là thần kỳ!






Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
Xán Xán không nhớ là mình thiếp đi lúc nào, mơ màng cô nghe thấy tiếng gõ cửa.
- Xán Xán, mau mở cửa ra! – Là giọng Triệu Noãn Noãn, nghe rất gấp gáp.
Cô cuốn chăn bò từ trên giường dậy, hai mắt lèm nhèm mở toang cửa, ngái ngủ nhìn đổng hồ treo tường, mới có 5 giờ.
- Sao thế ạ?
- Xán Xán không kiềm chế nổi đưa tay ra. Bàn tay nhỏ bé của cô úp lên bàn tay lạnh ngắt của anh. Cô muốn truyền hơi ấm từ cô tới anh. Trái tim Triệu Noãn Noãn đang cuống quýt cũng dần dần nguội lại.
- Anh đừng nóng ruột… Bây giờ y học phát triển lắm, không bệnh gì không chữa được mà… Bác gái… Bác gái nhất định sẽ khỏe lại… – Cô an ủi cũng ngốc nữa, thực ra tim cô đang đập hối hả.
Làm sao Xán Xán không nóng ruột cho được? Bác gái đã chăm sóc cô từ nhỏ tới lớn. Cô vốn coi bác gái như mẹ mình, nay bỗng nhiên bác bị ốm, lại còn nghiêm trọng nữa, cô cũng thấy lo lắng lắm. Nhưng sợ hãi có làm gì được đâu? Việc đã đến nước này chỉ còn cách đối diện với nó, với lại không phải là không có hy vọng mà.
Cô nắm chặt tay Triệu Noãn Noãn, cố giữ vẻ bình tĩnh:
- Không có việc gì đâu, không đâu… – Cô rì rầm tự an ủi mình, cũng là để an ủi Triệu Noãn Noãn.
- Ừ! Nhất định không sao đâu! – Anh đặt tay lên tay cô, siết chặt, tuy không nhìn vào mắt cô nhưng tim anh đang yên trở lại…
Tia nắng sớm soi vào xe, chiếu lên đôi tay đang nắm trong nhau, họ đang vỗ về trái tim nhau.
Nhưng khi Triệu Noãn Noãn dắt tay Xán Xán căng thẳng chạy vào, họ thấy bà mẹ họ Triệu đang thong dong ngồi bên bàn ăn, uống trà và đọc báo.
- Ui chà, con trai với con dâu sao lại đến thế này? – Bà mẹ buông tờ báo, tâm trạng rất hớn hở, đột nhiên chau mày – Hai đứa, đây là bộ cánh tình yêu mốt mới đấy à?
Xán Xán luống cuống cúi xuống, trên mình đang khoác áo ngủ màu phấn hồng, nhìn sang Triệu Noãn Noãn, cũng mặc áo ngủ màu xanh, cả hai đang xỏ chân trong giày ngủ nữa. Đúng là trang phục tình yêu!
- Mẹ! Mẹ không sao chứ? – Triệu Noãn Noãn xô tới nâng mẹ, nhìn kỹ càng.
Bà mẹ đập vào tay con:
- Con nói gì thế? Mẹ đang ở nhà đọc báo thưởng trà, có việc gì được?
- Bố gọi cho con nói… nói mẹ…
- Á à! – Bà mẹ ra vẻ giật mình hiểu ra. – Tôi hôm qua mẹ bảo bố con gọi điện thoại bảo hai đứa tới, nhưng mà… – Bà mẹ nhìn đồng hồ. – Hai đứa tới sớm quá thể?
- Mẹ! Mẹ đùa kiểu gì vậy? – Triệu Noãn Noãn nổi cáu – Mẹ muốn bọn con tới cũng không cần nói là mẹ ốm chứ? Bọn con thích đùa lắm hay sao? Mẹ có biết con với Xán Xán lo lắng thế nào không?
- Cái gì? Mẹ ốm hả? – Bà mẹ ngờ vực nhìn ông bố ngổi bên cạnh đang xem báo – Ông già kia, ông nói gì với bọn nhỏ hả?
Ông bố họ Triệu ngẩng lên, đẩy đẩy gọng kính, từ tốn nói:
- Chẳng phải nói những gì bà bảo tôi à?
- Tôi bảo ông nói gì?
- Bà bảo tôi gọi bọn nhỏ mau đến, bà sắp không đợi được nữa rồi.
Bà mẹ nhất thời dẩu môi:
- …ông gọi điện thoại lúc nào?
- Vừa mới rồi, bà bảo muốn bọn nhỏ đến lúc 6 giờ… – Ông bố rất đắc ý đã làm việc thật hiệu quả.
- Tôi nói là 6 giờ tối! Sớm thế này ông gọi cho bọn nhỏ làm gì? Ông điên à? – Bà mẹ nổi giận, già sắp xuống lỗ rồi mà còn tước đoạt cả thời gian tạo ra cháu đích tôn của bọn nhỏ nhà bà à? Thật quá lắm rồi đấy!
Ông bố mặt ngẩn ra:
- Vậy hả? Tôi lại cứ nghĩ là sáng…
Bà mẹ rốt cuộc gầm lên:
- Ông nghĩ ai cũng dậy sớm như ông hả?
Thây bà vợ nổi cơn lôi đình, ông bố cũng chẳng vội gì, cứ thong thả hạ kính xuống:
- Thế thì đến tôi tôi gọi lại là được chứ gì…
- Bọn nó đến đây rồi, còn gọi cái mông ông nữa à!
Triệu Noãn Noãn và Tô Xán Xán đứng một bên nghe mà mặt mày bí xị, nhìn nhau thở dài ngao ngán. Hai ông bà này, đúng là hết thuôc chữa!
***
Sáng sớm nay, Triệu Noãn Noãn và Tô Xán Xán trải qua một việc, ban đầu rất kinh hãi, quá trình rất đau khổ, kết cục rất ấm ớ. Mà cái người gây ra sự việc ấm ớ này lại là ông bố bà mẹ tuyệt đỉnh potay.com.
Sau khi thở dài ngao ngán, Triệu Noãn Noãn đành ấm ức hỏi:
- Thế rốt cuộc mẹ tìm bọn con có việc gì? Tại sao lại nói là đợi không kịp?
- Chắng phải là vì việc hôn lễ của hai đứa sao? – Bà mẹ vừa dứt lời cằn nhằn ông chồng đã chuyển ngay hướng vào cậu con trai đáng thương. Thoắt cái, trong đôi mắt đang đeo kính lão của ông bố lóe lên tia sáng hạnh phúc, rốt cuộc cũng thoát được lưới trời!
- Mẹ nói đến thế mà sao mãi con chưa để tâm vậy? Lễ cưới này chẳng lẽ không phải dành cho con sao! Con cứ thử ở vào vị trí của mẹ xem, từ ngày con lấy vợ, mẹ chẳng được một cú điện thoại hỏi thăm nào của con nữa! Xán Xán là vợ con, sao con không sốt ruột hả? – Bà mẹ nổi cơn tam bành làm một lèo như bắn pháo.
Ông bố ngồi một bên đẩy đẩy gọng kính, chậm rãi gật gù:
- Noãn