Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341374
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1374 lượt.
giây lát, nét cười trên khuôn mặt cũng trở nên kỳ lạ :
- Vậy em bảo phải làm gì ?
Xán Xán bị anh nhìn đến phát hoảng, phải trấn tĩnh trong lòng mới nói được.
- Em yêu cầu phải điều tra triệt để chuyện này, nếu đúng là sai lầm do em, em xin nhận lỗi, sau này…tuyệt đối không dám xuất hiện trước mặt mọi người nữa.
Cô nói xong, cả căn phòng rộng lớn im ắng, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, không khí tưởng chừng cô đặc.
Lạc Thiếu Tuấn đột nhiên sáng mắt lên, rồi anh cười, giơ tay vỗ lên đầu Xán Xán:
- Được rồi, em đừng có quan trọng hóa vấn đề như thế.
Bụp! Tay anh bị vứt xuống, mu bàn tay trắng trẻo hiện rõ vết đỏ. Nụ cười đóng băng trên mặt.
- Anh không hề tin em!
Xán Xán đứng ở đó, cứng cỏi nhìn thẳng vào Lạc Thiếu Tuấn:
- Thực ra anh rất giận dữ đúng không? Thực ra anh rất ghét em đúng không?
Nụ cười đóng băng trên môi biến mất, lần đầu tiên Xán Xán nhận ra lúc Lạc Thiếu Tuấn không cười trông anh rất lạnh lùng, ánh mắt sau cặp kính gọng vàng bắn ra tia nhìn lạnh lùng khôn tả.
- Em xin anh đừng có cười nữa được không? Cứ cười như thế chẳng lẽ anh không mệt à?
Cô nói xong câu này, quay ngoắt đầu bước đi, để lại một mình Lạc Thiếu Tuấn đứng đó, trơ trọi…
Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
Ra khỏi phòng Lạc Thiếu Tuấn, Xán Xán đi như bay, xông thẳng về phòng làm việc. Suốt đường đi, mọi người đều dừng tay nhìn cô, có ánh mắt lãnh đạm bàng quan, có người xì xầm bình phẩm, nhưng chẳng ai nói với cô một lời. Cô cũng im lặng đ
i về chỗ ngồi của mình thu dọn đồ đạc. Triệu Noãn Noãn nói rồi, làm việc mà không vui thì đừng làm, bây giờ cô rất không vui!
- Xán Xán… – Đang thu dọn cô bỗng nghe tiếng Ngô Hiểu Phi
- Tổng Giám đốc… làm khó cậu à?
Xán Xán không trả lời, chăm chú thu nhặt đồ đạc của mình.
Xán Xán càng nghe càng mù mờ:
- Cô ấy làm như thế làm gì?
- Là vì Tổng Giám đốc!
Lạc Thiếu Tuân? Xán Xán càng khó hiểu:
- Lại việc gì liên quan tới Tổng Giám đốc?
- Tớ không biết! – Ngô Hiểu Phi chúm môi – Người con gái ấy là kẻ điên đấy! Cô ấy vừa vào công ty đã mê mệt Tổng Giám đốc, cố tình cố ý mấy lượt rồi đều bị Tổng Giám đốc cự tuyệt. Cho nên cô ấy đặc biệt thù ghét bất cứ người phụ nữ nào liên quan tới Tổng Giám đốc. Nghe nói cô ấy còn nhiều lần gọi điện thoại quấy nhiễu nữ Trợ lý của Tổng Giám đốc, khiến cô Trợ lý Phương lần trước làm được nửa tháng phải bỏ việc đấy…
- Những việc này… sao cậu biết được?
Ngô Hiểu Phi nhìn Xán Xán:
- Cậu là người gì vậy? Công ty này việc gì chưa cần xảy ra thì tớ cũng biết được rồi!
Xán Xán cuối cùng đã biết sợ. Nếu trước vì bị oan mà cô thấy phẫn nộ thì đến giờ sự phẫn nộ đã chuyển thành thương cảm, thậm chí có phần cảm thông với cô gái vì ghen mà hằn học. Tình yêu nói thẳng ra là thứ thật đáng sợ! Trước thì không dò được tâm tư Lạc Thiếu Tuấn, giờ lại thêm Tử Hà ghen tức đố kỵ, ở công ty này sao cô có thể trụ lại được! Đúng là an toàn nhâ’t chỉ có ở nhà.
Xán Xán lau mồ hôi, mau chóng thu dọn đồ đạc, ôm túi chuẩn bị đi.
- Cô cứ thế mà đi sao? – Ngô Hiểu Phi không ngờ mình nói sự thật cho Xán Xán thì cô ấy lại chẳng hề phản ứng gì.
Xán Xán gật đầu, coi như đã rõ rồi thì còn gì nữa? Trả lại sự vô tội cho cô có thay đổi được gì? Lạc Thiếu Tuấn dù thế nào vẫn là người khó dò được lòng dạ. Không biết vì sao cô luôn cảm thấy con người ấy tỏa ra một cái gì đó nguy hiểm, bản năng cho cô biết tránh xa là tốt nhâ’t.
- Tớ đi đây, tạm biệt.
Cô vẫy vẫy tay với Ngô Hiểu Phi, ôm túi đồ, rời khỏi bàn làm việc của mình. Nói thực lòng, với công việc đầu tiên này, cô cũng có chút lưu luyến. Nhất là với mấy đồng nghiệp trong phòng đã để lại ấn tượng sâu sắc. Cô ngoái lại nhìn họ lần cuối. Ôn Nhu, Vương Mỹ Lệ, Ngô Hiểu Phi và mấy người đồng nghiệp đều rối rít ngưng tay, đưa mắt tiễn cô…
- Á! – Bỗng nhiên cô bị cái gì đó giữ lại, chân bước không vững, cả người và túi ngã sóng xoài. Đầu óc trống trơn, tay dần dần cảm giác nóng rực, liền đó là đầu gối đau nhức. Ngã không nhẹ đâu!
- Cô đi mà cũng không vững, thật không biết công ty rước cô vào làm gì?
Cái cười châm chích lạnh lẽo, Xán Xán ngẩng lên nhìn, thấy Tử Hà từ ghế cao nhìn xuống cô, mặt cười khinh miệt. Là cô ấy! Đúng là cô ấy! Xán Xán nhìn lướt qua chỗ cô ngã, đúng là bên cạnh bàn làm việc của Tử Hà, rồi nhìn điệu cười dương dương tự đắc kia, chính xác, chính là âm mưu của cô ta! Nỗi uất hận lạ lùng rốt cuộc bùng lên.
Hổ cái không ra oai, cô coi Tô Xán Xán này chỉ là mèo máy thôi hả! Xán Xán không nói câu thứ hai, thuận tay cầm cái bình mực rơi dưới đất hất xoẹt ra. Xòe! Trong chớp mắt, chiếc váy liền thân màu trắng của nàng tiên Tử Hà trở nên lốm đốm đen. Rất đẹp! Rất đáng xem!
- Cô làm gì vậy? – Đây là cái váy giá 1200 tệ tôi mới mua hôm qua! Thế là Tử Hà lên cơn, xông tới tóm cổ Xán Xán.
Xán Xán cũng không cam chịu, giơ tay giật tóc cô ấy, vẻ rất hung hãn.
- Ối giời ôi! – Tử Hà giáng mông bịch xuống đất, đúng vào bãi nước mực đen mà Xán Xán hất