Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341375

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1375 lượt.

tiểu thư, hôm nay cô thật xinh đẹp!
Vị này là người Phòng Kế Hoạch thì phải!
- Cảm… ơn… – Xán Xán càng thấy khó hiểu.
- Tô tiểu thư, màu son môi của cô hôm nay đẹp quá!
Mẹ ơi! Đây là vết muỗi cắn mà!
Xán Xán sắp phát khóc. Hôm nay rốt cuộc đã xảy ra việc gì? Trên lối đi, hầu như ai cũng đánh tiếng chào cô, nhân duyên của cô tốt đến vậy ư? Xán Xán bị mọi người nhiệt tình đến nỗi ngây người, cứ rón rén đi đến cửa phòng Trợ lý, đang định tiến bước thì chợt giật mình, nhầm rồi! Vội quay đầu định đi, bỗng một ánh mắt lạnh như dao phóng tới khiến sống lưng cô lạnh toát run rẩy. Cách đó không xa, Tử Hà đang nhìn cô đầy thâm thù, vẻ mặt như muốn xả cô làm ngàn mảnh.
Sợ cô rồi hả! Nghĩ đến việc hôm qua, lại nhìn thấy một thảm kịch mới sắp xảy ra.
- Tô Xán Xán.
Bạch Tinh Tinh bước tới, Xán Xán vội rời ánh mắt khỏi Tử Hà, lúng túng đáp lời:
- Trưởng phòng Bạch, xin chào chị.
Bạch Tinh Tinh ậm ừ vẻ kỳ lạ, lạnh lùng.
- Em… đi ạ. – Xán Xán dợm chân muốn chuồn.
- Đợi đã! – Bạch Tinh Tinh gọi lại.
- Có việc gì ạ? – Xán Xán căng thẳng, hôm qua Bạch Tinh Tinh rất không hài lòng với cô, hình như đến chỗ Tổng Giám đốc nói về cô, bây giờ chẳng phải muốn mắng cô nữa sao? Cô đã làm gì khiến…
- Việc hôm qua…
Đúng là lại mắng nữa rồi.
- Thật không phải.
Hả? Xán Xán kinh hồn, ngây người nhìn Bạch Tinh Tinh.
Bạch Tinh Tinh có phần bối rối, rồi nghiêm sắc mặt:
- Tuy là tôi trách nhầm cô, nhưng không phải là tôi thừa nhận năng lực của cô, làm việc trong công ty, quan trọng nhất là phải dựa vào sức mình, mong cô cố gắng. – Nói rồi, quay mình đi luôn.
Xán Xán đờ người ra, có chuyện gì vậy?
Bữa trưa, nhà ăn của công ty.
- Hiểu Phi, vì sao mọi người đối với tớ… lại quá nhiệt tình như thế? – Một loạt sự việc kỳ lạ làm Xán Xán chẳng hiểu gì, đành mở lời hỏi Ngô Hiểu Phi.
- Thế mà cũng hỏi! – Ngô Hiểu Phi gật gù – Chẳng phải vì bản kế hoạch kia không được gửi đi, tiền thưởng quý này của mọi người lại được kha khá đấy thôi!
Cô đang nói thì Vương Mỹ Lệ và Ôn Nhu âu yếm nhau đi tới, gật đầu chào.
- Thế rốt cuộc là có việc gì? – Xán Xán càng mù mờ, đã không hợp tác được, lấy đâu ra tiền thưởng quý này?
- Lẽ nào cậu không biết? – Vương Mỹ Lệ kinh ngạc nhìn Xán Xán. Chiều hôm qua bên quảng cáo Thiên Địa biết được công việc của công ty mình, đã đưa ra một điều kiện tốt hơn rất nhiều so với bên Ức Đường, lần này cô bị thiệt thòi rồi!
Thiệt thòi cho cô? Bỗng chốc Xán Xán cảm thấy dở khóc dở cười, cô đã hiểu rõ nguyên nhân hôm nay cô được trân trọng thế trong có nửa ngày mà họa chuyển thành phúc, xui hóa thành may nên công ty mới trúng một vụ làm ăn lớn. Chả trách sáng sớm Tử Hà nhìn cô hung dữ hơn cả hôm qua, mà công lao thì vốn của cô ta cả chứ!
- Thực ra…
Đang muốn nói gì, bỗng Ngô Hiểu Phi kéo giật cô:
- Nhìn kìa! Tổng Giám đốc tới!
Xán Xán định thần, Lạc Thiếu Tuấn đã đến trước mặt họ.
- Không phiền để tôi ngồi cùng chứ?
Cô chưa kịp nói gì, Ngô Hiểu Phi đã nhanh nhẹn nhường ghế. Lạc Thiếu Tuấn bình thản ngồi xuống, ngay bên cạnh cô. Sáng nay vì anh họp liên tục nên cô chưa hề gặp mặt, bây giờ nhìn thấy, cô bỗng có cảm giác căng thẳng. Hôm qua cô vừa mắng vị sếp lớn đang ngồi bên cạnh một trận, rồi lại đánh nhau trước mặt mọi người, anh không giận không quát, mà lại cất nhắc cô làm Trợ lý Tổng Giám đốc, rốt cuộc là có ý định gì đây?
- Ăn gì nào? – Lạc Thiếu Tuấn bỗng cười lớn, hình như việc hôm qua đã bị xóa sạch.
Xán Xán lí nhí đáp:
- Vịt nấu măng khô.
- Nhà ăn công ty mình có món này từ khi nào thế? Xem ra rất ngon nhỉ!
- Em tự mang đến… – Là của Triệu Noãn Noãn tối qua nấu nhiều, ăn không hết nên cô tiện tay múc vào hộp mang đi ăn trưa. Cũng tốt, vì cô không quen ăn các món ở nhà ăn, so với tay nghề nấu nướng của Triệu Noãn Noãn thì chỉ như cám lợn.
- Xán Xán dạo này mang đổ ăn từ nhà đến, ngon lắm! – Ôn Nhu ngồi bên cạnh góp lời.
Xán Xán lườm cô, chỉ là vì Triệu Noãn Noãn nấu gì cũng nhiều, mà cô thì không muốn lãng phí.
- Thật thế hả? Anh nếm nhé.
Rồi trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Lạc Thiếu Tuấn tự nhiên múc một phần canh măng nấu vịt trong hộp của xán Xán, ăn ngon lành. Nhưng đúng vào miếng ngậy nhất, cô để dành ăn sau cùng. Xán Xán mở to mắt nhìn Lạc Thiếu Tuấn nuốt hết miếng
thức ăn:
- Oa, ngon quá! – Rồi anh lại cầm đũa gắp một miếng thịt vịt…
Xán Xán:
- Sao mọi người không cùng ăn đi? – Lạc Thiếu Tuấn ngạc nhiên nhìn chung quanh – Xán Xán, sao em không ăn đi?
Ăn! Ăn cái mông anh ấy! Thịt vịt thì anh ăn hết rồi còn gì! Xán Xán đau khổ nhìn chỗ măng khô trong hộp cơm, ông trời chẳng có mắt gì cả! Tổng Giám đốc mà cướp cả miếng ăn của nhân viên!
Lạc Thiếu Tuấn ăn xong bữa, hả hê gật đầu:
- Ngon lắm! Xán Xán, ngày mai lại mang nữa nhé!
Bị cướp bữa ăn trưa cả mấy ngày, cuối cùng Xán Xán bừng hiểu, hóa ra trước đây cô chẳng hiểu gì Lạc Thiếu Tuấn, con người thật của anh ta là kẻ vô lại siêu hạng, ăn nói lịch sự diện mạo thanh nhã nhưng lòng dạ cầm thú! Anh ta bỏ qua hận cũ à? Không đâu,