Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341290

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1290 lượt.

ỏng manh ấy, cô hét lên:”Sao, sao lại có nhiều mảnh thủy tinh vậy?”
Bệnh viện thành phố.
Lâm Sanh ở hành lang hồi lâu nghe bên trong truyền ra những tiếng đau đớn.Trong lòng lo lắng không thôi, vội kéo rèm cửa đi vào:”Anh không thể nhẹ tay tí sao, anh không thấy cô ấy đau đến thế rồi à?”
Vị bác sĩ thực tập trẻ tuổi mặt đỏ lên, đẩy kính mắt, chân tay luống cuống cầm cặp trong tay, nhìn cô gái xinh đẹp giận dữ trước mặt:”Không, xin lỗi.Nhưng mà mảnh thủy tinh đâm quá sâu, tôi phải lấy cho hêt.”
Ôn Nhiễm thở hổn hển, cầm chặt tay Lâm Sanh, thì thào:”Không sao mà, để anh ta lấy đi.”
Lâm Sanh khi đó mới tránh ra cho vị bác sĩ trẻ này làm tiếp.
Mấy mảnh thủy tinh lấy ra dính đầy vết máu, vừa tron bóng vừa đỏ tươi.Lâm Sanh đứng đó, lúc này vẫn đang mặc áo ngủ, nếu không ở đây, cô thực không thể tưởng tượng ra.Lâm Sanh hít một hơi, đi ra ngoài, giống như nhớ ra gì đó, vội lôi điện thoại ra.
Vị bác sĩ này khử trùng cho đầu gối Ôn Nhiễm, bôi thuốc rồi còn băng bó thật dày.Ôn Nhiễm muốn tự mình đứng lên lại đau đớn đến nhăn nhó mặt mày.
Lâm Sanh nói chuyện điện thoại xong quay lại thấyÔnNhiễm đang cố gắng lết ra, nhíu chặt mày:”Sao cậu lại tự mình đi ra?”
“Không sao mà.”Ôn Nhiễm thấp giọng.
Bác sĩ kia mang đến một đống thuốc:”Tốt nhất nên đến bệnh viện thêm vài lần nữa, đến khi có thể xác định an toàn thì thôi, ở nhà có thể dùng thêm mấy loại thuốc này.”
Ôn Nhiễm vội vàng cảm ơn, nhận lấy.
Hiện tại thật đúng là như mới qua cơn hoạn nàn, trong bệnh viện đâu đâu cũng là người.Ôn Nhiễm suy nghĩ một lúc, thấy cũng không nên ở đây.Hơn nửa người được chống đỡ trên người Lâm Sanh, chậm rãi đi ra ngoài.
“Này, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”Lâm Sanh khó hiểu:”Giường cậu làm gì có thủy tinh ở đâu?”
Ôn Nhiễm lắc đầu, cô bỗng nhiên nhớ ra gì đó vội nói với Lâm Sanh:”A Sanh, chuyện này đừng nói cho ai cả, nhé?”
Lâm Sanh gật đầu, rồi lại nhíu mày:”Chân cậu bị thương vậy sao giấu giếm được?”
Ôn Nhiễm cười:”Là chuyện của mình mà.”
Cô vừa quay đầu đã thấy chiếc xe màu xám từ xa đi đến, quá mức quen thuộc, quen thuộc đến mức làm cô sửng sốt.Cô vội quay lại nhìn Lâm Sanh đang cố gắng vờ như không có việc gì.
“Cậu thật là.”Ôn Nhiễm nghiến răng nghiến lợi.
Người đó xuống xe, bước vài bước đã thấy cô, vội chạy sang.
Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, cô có thể thấy được vẻ lo lắng của anh, theo bản năng rụt cổ lại.
Mãi một lúc anh mới thở dài một hơi:”Đứng yên đó, đừng nhúc nhích.”
Anh đi tới, cúi xuống như muốn bế cô.Thấy thế Ôn Nhiễm vội lùi ra sau, lại đụng tói miệng vết thương, đau đến nhíu mày.
Diệp Dĩ Trinh tức giận, lập tức bế bổng cô lên, không để ý đến kháng nghị của cô, nhìn sang phía Lâm Sanh:”Có thể lái xe không?”
Lâm Sanh bị cảnh tượng trước mặt làm cho ngây ngẩn cả người, nhìn thầy Diệp đến xuất thần, gật gật đầu:”Được.”
Lâm Sanh đem xe dừng lại trước nhà trọ của thầy xong liền lập tức chạy lấy người,Ôn Nhiễm ngẩng đầu nhìn bạn, xong lại nhìn thoáng qua sắc mặt của Diệp Dĩ Trinh, đem lời muốn nói nuốt vào trong.
Nhà trọ của Diệp Dĩ Trinh có mười tầng, còn có thang máy nên không cần tốn công ôm cô đi.
Ôn Nhiễm ngồi trên ghế, bất an nhìn người người đàn ông trước mặt đang chăm chú xem vết thương của mình.Tất của cô vì bị vết thương nên phải cởi ra, chân để ngoài không khí làm lạnh cả người, lúc được anh nắm trong tay, nhiệt từ đó truyền sang mới thoải mái thở ra một tiếng.
Diệp Dĩ Trinh ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt của cô.Cặp mắt màu rám nắng, ánh mắt đó đảo vài cái rồi lại cúi thấp xuống.Anh thở dài:”Có đau không?”
“Không đau.”Cô cười lấy lòng.
Anh cũng lười vạch trần lời nói dối sứt sẹo này của cô, vừa băng vết thương lại, vừa nhẹ giọng hỏi:”Bạn học Ôn Nhiễm, em hẳn là có số điện thoại của anh?”
“Có”.Ôn Nhiễm gật gật đầu.
“Vậy là tốt.”Anh không nhanh không chậm nói,”Anh không hy vọng em thuộc làu nhưng mà ít nhất khi có chuyện xảy ra, cũng đừng quên nó, được không bạn học Ôn Nhiễm?”
“Vâng…”Ôn Nhiễm lúng ta lúng túng đáp, cô sợ sệt gọi một tiếng:”Thầy Diệp.”
“Ừ?”
“Thực sự, cũng hơi đau…”
Diệp Dĩ Trinh đang xem xét miệng vết thương ngừng lại một chút, khẽ cười nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ đứng đắn:”Ôn tiểu thư, lần sau còn nói dối nữa, cẩn thận chức vị này khó giữ.”






Đây đúng là cái gọi là thương cân động cốt một trăm thiên, chân vừa bị thương tự nhiên cũng muốn nghỉ ngơi vài ngày nhàn nhã.Nhưng mà việc làm cho Ôn Nhiễm đau đầu là, không thể đổi nơi tĩnh dưỡng được sao?
Cô lượn lờ quanh bốn phía một lát, bao quanh là một sắc màu trầm ấm, bài trí đơn giản, đúng, cô đã ở phòng của thầy Diệp trong trường đại học B đã hai ngày rồi.
Buổi sáng hôm sau khi từ bệnh viện về, Ôn Nhiễm thử thăm dò đề nghị:”Em chắc là có thể về ký túc xá…”
Diệp Dĩ Trinh thản nhiên liếc cô một cái, không buồn phản bác, chỉ hỏi một câu:”Em muốn kéo cái chân thương tật đi dạo phố sao?”
Ôn Nhiễm:”…”
Cô nhớ đêm cô bị thương, trời tối mịt, một mình đi dọc theo giường về phía trước, vừa đế


Old school Swatch Watches