Tác giả: Mèo Folk Scotland
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341293
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1293 lượt.
có thể thở dài.Đối với những cố gắng vì mình của cô ngốc này, anh còn biết yêu cầu gì nữa chứ, duỗi tay ra nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc bị cô cào loạn, cười rất ôn hòa:”Anh biết rồi.”
Tình yêu, tình yêu là cái gì?Chính là cam tâm tình nguyện mà chở che.
Ngày xuất phát đi huyện W, cả đoàn chia làm hai tổ, phục trách việc khai thác tìm hiểu các khu ở huyện W.Lâm Sanh vàÔnNhiễm được phân vào tổ hai, tổ một đi buổi sáng, Ôn Nhiễm và Lâm Sanh cùng đi buổi chiều.
Trình Bắc thấy Ôn Nhiễm khập khiễng bước đi, không khỏi lắc đầu, đỡ lấy tay cô, Ôn Nhiễm dở khóc dở cười:”Chị Trịnh Bắc, đừng có khoa trương như vậy mà.”
Trình Bắc lắc đầu:”Không được, như thế này chị mới thấy an tâm.”An tâm Ôn Nhiễm, càng an tâm học vị của mình.
Từ thành phố B đến huyện W cũng mất mười mấy giờ, phong cảnh trên đường đi lại xinh đẹp tuyệt trần, không khiến người ta chán nản.Nhưng mà trước mắt, việc khiến cho Ôn Nhiễm đau đầu là người ngồi phía trước cô lại là giáo sư Lưu Khải Minh.Ai mà đoán được hắn là người dẫn đầu tổ buổi chiều này chứ.
Trình Bắc nhìn vẻ mặt không được tốt của Ôn Nhiễm, lắc lắc cánh tay cô, nhỏ giọng:”Có phải thầy Diệp chưa tới nên em lo lắng phải không?”
Ôn Nhiễm bị Trình Bắc trêu hoài cũng quen, ảo não nói cho qua:”Không phải, chỉ là có người oan gia ngõ hẹp.”
“Ai?’Trình Bắc đầy hứng thú.
Ôn Nhiễm chỉ chỉ lên hàng ghế trên, Trình Bắc vừa thấy là hiểu ngay:”Hắn à, thật là đại danh lừng lẫy, trường cũ của em có người như vậy có phải em mắt mù không sao lại học trường đó hả.Thế sao, em cũng là người bị hại hả?”
Ôn Nhiễm vội lắc đầu :”Là bạn thân của em.”
Trình Bắc khinh bỉ nhìn cái gáy của Lưu Khải Minh:”Người như thế đúng là lưu manh, nghe nói lúc hắn phỏng vấn còn để lại mấy hồ sơ, phỏng vấn xong liền gọi đến.Bây giờ mấy người trong tổ đang rất hứng khởi, không phải vì sắp tiến hành hạng mục mà là ngồi đoán xem ai là người được Lưu Khải Minh chọn vào bằng cửa sau, quả thực so với nội gian còn kinh khủng hơn.”
Ôn Nhiễm mỉm cười nhìn ra ngoài cửa sổ.Xe đã vào huyện W, các học sinh xếp hàng đi xuống.Ôn Nhiễm cũng cầm lấy túi xách, vừa chuyển người đã thấy Trình Bắc lén lút lộ ta một tờ giấy nhỏ viết gì đó, còn chưa kịp hỏi đã thấy chị đánh thằng về người phía trước.
“Làm gì thê?Đứng trật tự lại cho tôi.”Lưu Khải Minh nghiêm khắc nói, quay đầu thấy bộ dạng của Trình Bắc lại nhẹ nhàng giọng xuống:”Cứ từ từ, chờ một lát, đừng có gấp.”
Trình Bắc gật gật đầu:”Cám ơn thầy.”
Lưu Khải Minh cười,”Không cần”.Ánh mắt trên người cô dạo một vòng, Trình Bắc chịu đựng sự ghê tởm đó, quay về Ôn Nhiễm đang đứng ở sau giơ lên hai ngón tay chữ V, Ôn Nhiễm ngẩng đầu lên lúc đó mới nhìn rõ, sau lưng Lưu Khải Minh có một tờ giấy, viết bốn chữ:”Ta là lưu manh.”
Ôn Nhiễm không kìm được mà cười phốc.
Huyện W có rất nhiều tre và hoa cải, vừa bước vào trong huyện đã có thể nhìn thấy một mảnh vàng ánh của hoa cải dầu, mùi hương nhẹ nhàng tự nhiên quanh quẩn quanh chóp mũi.Ôn Nhiễm hít một hơi thật sâu, nhìn cảnh đẹp bên đường, tâm tình trở nên rất tốt.
Trinh Bắc đi sau lưng cô, chậm rãi xuyên qua vườn hoa cải:”Chị thấy hạng mục này đúng là làm điều thừa, nơi này đẹp như vậy, chuyển thành phong cảnh du lịch, thực chất chỉ để kiếm tiền.”
Ôn Nhiễm hái được một đóa hoa cải dầu, lắc lắc trên tay:”Đây mới là vẻ đẹp chân chính của địa phương chị nhỉ, không cần phải trang trí gì thêm nữa.”Nói xong cô quay lai nhìn Trình Bắc cười:Chị Trình Bắc nói đúng không?”
Trinh Bắc sửng sốt một lát, vội ngay lập tức lấy điện thoại ra chụp hình ảnh trước mặt, Ôn Nhiễm hơi đỏ mặt, quay người đi tiếp.
Ở nơi thành phố T xa xôi, Diệp Dĩ Trinh giờ đang tiếp tục tham gia hội nghị tổng kết, điện thoại trong túi bỗng rung rung khiến anh giật mình.Anh mở ra, đập vào mắt là một ánh sáng nhẹ nhàng của tháng một, lúc này ở huyện W hoa cải dầu đã bắt đầu nở, trong một vùng hoa màu vàng rực rỡ, cô ấy đứng ở đó, một góc vàng nhạt óng ánh ngay trước mặt, cười rất tươi, thật sự đẹp đến không nói nên lời.
Không tự giác, vẻ mặt anh dịu đi rất nhiều, thành phố T giờ là mùa đông giá rét cũng cảm nhận được một tia ấm áp.
“Diệp tiên sinh.”Người trợ lý có chút khó hiểu.”Sao vậy ạ?”
Anh khoát tay:”Không có việc gì.”
Sáng hôm sau mới sáu giờ mặt trời đã mọc, Ôn Nhiễm cũng tỉnh dậy luôn.Cô và Trình Bắc ở cùng một phòng, Trình Bắc nghe thấy động tĩnh liền mở mắt ra, mơ mơ màng màng nhìn cô.
“Ôn Nhiễm em đi giờ sao?”Tám giờ mới tập hợp, cho nên lúc này còn sớm quá.
Cô mặc nhanh quần áo vào, thấp giọng:”Ngủ không được nên em đi ra ngoài một lát, chị Trình Bắc ngủ tiếp đi.”
Tổ hạng mục ở một nhà khách miền nam huyện W, tuy điều kiện không được tốt nhưng mà nhìn cảnh xung quanh cũng không đến nỗi nào.Người chủ nhà khách dậy từ sớm, thấy cô vội chỉ vào phía xa xa nhắc nhở:”Cô gái à, bên kia địa hình không tốt không nên tùy tiện đi qua nha.”
Ôn Nhiễm cười gật đầu, đi dọc theo đường chính, không khí tươi mát vô cùng cho nên cũng tâm tình trở nên thư thái