XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341298

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1298 lượt.

hơn nhiều.Hồi còn nhỏ, cô cũng từng cùng cha đến đây một lần, cũng là lần duy nhất cha mang theo cô đi công tác, cho nên cô nhớ rất kĩ.Chính là ở nơi này, cô đi theo cha qua vườn hoa cải, ông cũng chỉ về hướng vùng núi địa hình phức tạp ở xa xa.Bây giờ, đứng giữa lối rẽ Ôn Nhiễm mới dừng bước, nhìn về phía trước không xa cười nhưng đầy chua xót, lại có một vẻ mất mát không thành lời.
“Ôn Nhiễm”.Trình Bắc gọi cô một tiếng.
Ôn Nhiễm ngẩng đầu, lập tức miệng được nhét một viên sô cô la đậu, vị ngọt nồng đậm lan tỏa, Ôn Nhiễm nở nụ cười:”Cám ơn chị Trình Bắc.”
Trình Bắc cười khanh khách,”Không có gì, đối tốt với em cũng là đối tốt với mình mà.”
Ôn Nhiễm hiểu được ý tứ của Trình Bắc, đẩy nhẹ chị một cái, mắt chếch qua nhìn thấy một đứa trẻ cách đó không xa.Bé trai ôm một con chó nhỏ, đứng ngơ ngác nhìn đám người qua lại, quần áo em cũng đơn giản, khuôn mặt có chút bẩn, có vẻ gia cảnh cũng không tốt.
Ôn Nhiễm nghĩ nghĩ lại vỗ vỗ vai Trình Bắc:”Chị Trình Bắc, còn sôcôla đậu nữa không?”
Trình Bắc cười:”Ăn nghiện rồi hả, còn một túi cơ.”
Ôn Nhiễm nháy mắt:”Cho em hết được không?”
“Làm gì?”Nói xong Trình Bắc đưa qua, Ôn Nhiễm nhanh cầm lấy, rồi chạy đến chỗ cậu bé kia.
Cậu bé ngẩng đầu, khó hiểu nhìnÔnNhiễm rồi lại nhìn về phía gói sôcôla đậu to trên tay cô.Đôi mắt màu đen lóe sáng, lông mi cong cong, rất được.
Ôn Nhiễm mỉm cười, cúi người cầm gói sô cô la đưa ra:”Cho em, ăn đi.”
Con chó đứng bên cạnh sủa lên hai tiếng, cậu bé cúi xuống nhìn rồi lại ngẩng đầu nhìn cô, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở gói kẹo.Do dự một hồi mới vươn tay ra, còn chưa kịp nhận đã nghe tiếng gọi.
“A Phúc, về nhà ăn cơm thôi.”
Nghe tiếng gọi, cậu bé tên A Phúc này vội cuống quýt dắt chó chạy về, ngay cả sôcôla cũng chưa kịp lấy.Ôn Nhiễm ngẩng đầu, thấy cách đó không xa một bà lão nhìn về phía cô mỉm cười.
Cô hơi sửng sốt, sau đó mới cười cười xoay người đi về phía trước.
Hôm nay chủ yếu chỉ cần tiến hành phân tích bên trong, dựa theo gợi ý của Lưu Khải Minh, mọi người đi theo đoàn do huyện phái tới, nhìn phong cảnh địa phương rồi trở về phân tích.Cuối cùng sẽ viết bản báo cáo công việc.Tất nhiên không thể thiếu việc cùng những người đó nhậu một bữa.
Ôn Nhiễm trời sinh không thích rượu, lấy lý do thân thể không khỏe nên thôi.Lưu Khải Minh nhìn Trình Bắc với Ôn Nhiễm thấy cũng không vừa mắt nên cũng chẳng buồn gượng ép.
Ôn Nhiễm và Trình Bắc ở khách sạn ăn cơm.
“Theo kế hoạch thì cứ làm tạm bài phân tích bên trong, còn lại chờ khai giảng rồi nói sau.”Trình Bắc cắn cắn thìa,cười nhìn Ôn Nhiễm,”Nhiễm Nhiễm em có kế hoạch gì cho ngày nghỉ không?”
Ôn Nhiễm dùng chiếc đũa đảo đảo mấy hạt cơm cứng ngắt trong bát, lắc lắc đầu.Trình Bắc nhìn chén cơm của cô, đưa sang một bát cháo nóng, mắt Ôn Nhiễm sáng rực lên.
”Theo chị biết thầy hằng năm thời điểm này sẽ không ở trong nước.”
“Vậy sao?”Ôn Nhiễm khó hiểu ngẩng đầu.
“Mỗi dịp cuối năm đều xuất ngoại, hơn nữa thường đi một nước cố định là Canada.”Trình Bắc nói,”Đại khái là phải gặp ai đó…?”
Ôn Nhiễm à một tiếng rồi nuốt một ngụm cháo.
Trình Bắc nhìn phản ứng của cô, không khỏi hỏi:”Tiểu Ôn à, em một chút cũng không thắc mắc thầy gặp ai sao?”Làm cho cô hao tâm tổn lực đi điều tra như vậy cũng không cảm thấy chút thành tựu.
Ôn Nhiễm liếc cô một cái, thành thực nói:”Chị Trình Bắc à, thực ra, tâm tư của chị đều viết trên mặt cả đấy.”Tưởng lừa được cô ghen ai ngờ cô lại không dễ dàng mắc mưu như vậy.
Trình Bắc:”…”
Sau khi cơm no rượu say, hành trình buổi chiều lại bắt đầu.Xe đi qua một thôn trang nhỏ rồi ngừng lại.
Nơi này cũng cạnh bên khu quy hoạch của công ty.Sở dĩ còn đang phân vân do dự là vì ở đây có một thôn trang nhỏ, chỉ có mấy hộ gia đình nhưng muốn khai phá cũng gặp không ít khó khăn.
Ôn Nhiễm vừa xuống xe đã gặp một người rất quen mắt, A Phúc.
A Phúc đang nắm xích cổ của con chó, ngồi xổm dưới tán cây, thấy có xe đến ánh mắt mở thật to.
Ôn Nhiễm đi qua, nhìn cậu cười, càng làm cô ngạc nhiên hơn là A Phúc lại chủ động nói chuyện với cô.Cậu nói giọng địa phương rất nặng, trầm nhưng nghe vào tai lại rất mềm mại.Đôi mắt to nhìn thẳng vào mắt cô.
“Chị à, chị có phải đến dỡ nhà của em không?”
Ôn Nhiễm ngỡ ngàng, không rõ ý của cậu:”Không phải, chị chỉ là đến xem thôi.”Không hiểu sao, khi nói những lời này cũng rất khó khăn.
A Phúc gật gật đầu rồi lại cúi xuống:”Bà em nói, chờ xe của mấy người tới thôn em, khi đó nhà sẽ bị dỡ đi, sẽ phải chuyển đến bên kia núi ở.”
Giọng của cậu rất buồn,Ôn Nhiễm ngừng lại, không biết phải an ủi cậu bé thế nào, bỗng nhiên nhớ ra trong túi còn gói sôcôla, vội lấy ra đưa đến trước mặt A Phúc.
A Phúc nhìn rồi lắc lắc đầu:”Bà nội nói không được tùy tiện lấy đồ của người khác.”
Ôn Nhiễm ngạc nhiên, vừa cười vừa xoa đầu em, đem đồ cất đi.Không biết bà nội cậu phải tốn bao nhiêu công sức mới có thể giáo dục một đứa trẻ hiểu biết như thế.
Buổi tối trong gian phòng họp nhỏ, Lưu Khải Minh tổng kết một ngày công tác.Hắn gẩy gẩy điếu thuốc nhàn nhã nói:”Hôm nay tôi cùng