XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341300

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1300 lượt.

ớc là nói chuyện cha cháu, sau đó là chuyện cháu.”
“Cha cháu…”
“Nếu chú nhớ không nhầm, trước khi cháu đến trường ở thành phố B, chú có gặp cháu một lần, khi đó cháu mới bảy tuổi.”
Ôn Nhiễm nhớ lại, ánh mắt có chút ảm đạm, đó là lần cuối ba đưa cô về nhà đón năm mới, cô gặp được Ôn Minh và Ôn Viễn, cũng gặp được chú út.Ba nói, chú út rất thông minh, mười bảy tuổi đã được học bổng, đi học MBA ở nước ngoài, trong giọng nói rất tự hào, lại cực kì hâm mộ.
“Chú út”.Cô đột nhiên mở miệng.”Cháu muốn hỏi một chút.”
“Sao?”Ôn Hành Chi nhíu mày.
“Phong thư này, sao lại giống như một bức di thư?”
“Không có gì lạ cả.”Ôn Hành Chi thản nhiên nhìn cô, không nhanh không chậm nói:”Bởi vì đó vốn là một bức di thư.”
Ôn Nhiễm không khỏi hoảng hồn, đứng bật lên, chút nữa làm rơi cả chén trà trước mặt,”Nhưng mà, ba cháu là bị tai nạn xe cộ trên đường cao tốc mà qua đời, là ngoài ý muốn, làm sao lại…” nói tới đây cô không khỏi ngẫm lại, hình như, cô khó khăn hỏi lại:”Ý của chú là, ba cháu, có ý định?”
Ôn Hành Chi nắm lấy cánh tay cô, kéo cô ngồi xuống:”Lúc ấy chú đang ở trong nước, nhận được điện thoại từ bệnh viện thành phố N, khi đến nơi mẹ cháu đã có mặt rồi, cũng đã xử lí mọi thứ ổn thỏa.”Anh nâng mắt lên, nhìn cô, nhẹ nhàng nói:”Bác sĩ nói, anh hai đã dùng một lượng lớn thuốc an thần, đủ để một người lâm vào trạng thái hôn mê đến tử vong.Chính vì anh hai luôn có nhiều chuyện bức xúc, cho nên nếu không dùng lượng lớn như vậy sẽ không có hiệu quả.”
“Cho nên, cho nên ba cháu tự gây ra vụ tai nạn xe cộ?”Ôn Nhiễm ngỡ ngàng đưa tay che miệng,”Chú út, tại sao ba cháu lại muốn tự sát?”
“Bởi vì ba cháu không tốt đẹp như cháu nghĩ.Ba cháu tính rất yếu đuối, cho nên khi không được gia đình chấp nhận mẹ cháu đã vội mang bà bỏ trốn.Nhưng mà việc này khiến anh hai nhiều khi suy nghĩ, hối hận.Anh từ nhỏ đã ỷ lại gia đình, nhưng mà vẫn muốn được ba tán thành.Chỉ tiếc là…”Ôn Hành Chi lưỡng lự, có chút bất đắc dĩ nói,”Chỉ là Ôn lão tính cách cũng rất kiên định, cuối cùng cũng không làm theo ý nguyện của anh hai.”
Cô thở dốc vì kinh ngạc, ngực đau đến khó thở:”Cháu hiểu rồi, chú út.”
“Ôn Nhiễm.”Anh trầm giọng,”Chú chỉ muốn nói cho cháu biết, ba cháu, như vậy cũng là sự giải thoát.Cho nên, cháu không cần phải sống mãi trong hồi ức không chịu quên đi như thế.Huống chi, cha cháu rất yêu mẹ con cháu, điều đó, chưa bao giờ anh hối hận.”
Cô đọc thư của ba, ba cũng có nói như thế:”Cả đời này, anh luôn yếu đuối, lúc nào cũng sợ không làm được việc gì.Nhưng mà chỉ một khắc dũng cảm nắm lấy tình yêu đó, mang chị dâu rời Ôn gia.Anh biết, khi đó chỉ có một con đường, trong cuộc đời cũng có nhiều lúc cần vài phần dũng khí như thế, mới có thể đạt hạnh phúc.Dù cho không còn đường lui.”
Ôn Nhiễm chớp đôi mắt ẩm ướt, nói:”Cháu hiểu rồi, chú út.”Nói là như thế, lại kể toàn bộ sự thật ra, lấy bức thư của ba mang đến giáo dục cô, cô không khỏi hồ nghi, chú út có bao giờ nói nhiều như thế, sao bây giờ lại vậy?Ôn Nhiễm nâng mắt, nhìn chú:”Chú út, chú biết chuyện của cháu?”Cho nên mới đặc biệt đến đây thuyết khách?
Ôn Hành Chi vuốt ve chén trà, hiểu được ý cô nên ừ một tiếng:”Biết, nhưng chú không cho phép can thiệp.”
“Vì sao?”Cô hiếu kì hỏi.
Ôn Hành Chi cười không chút do dự:”Vì người đó đáng giá.”
Bước ra khỏi quán cơm Ôn Nhiễm từ chối chú đưa cô về trường, lại một mình bước trong hoàng hôn.Hôm nay thời tiết thành phố B rất lạnh, nhưng mà trên đường vẫn không mất vẻ náo nhiệt, làm cho cái lạnh kia cũng dần mất đi.Ôn Nhiễm kéo kéo áo, bước vào trong đám người.
Di động bỗng nhiên vang lên, Ôn Nhiễm không thèm để ý liền bắt máy, là giọng nói ấm áp của anh.
“Xe lửa đến rồi sao?Anh đến đón em nhé.”
Cô hít vào một hơi, chun chun cái mũi bị lạnh cóng:”Vâng, xe lửa mới đến, em đang đứng trên đường đi bộ.”
Người đầu dây hơi bất ngờ, cười khẽ:”Em thực có tâm tình, không sợ bị cảm sao, đang làm gì thế?”
Hình như anh không biết, Ôn Nhiễm thở nhẹ một hơi, đá đá hòn sỏi bên chân:”Chú út mới tìm gặp em.”
“Ôn Hành Chi?”Diệp Dĩ Trinh nhíu mày,”Anh ta nói gì vậy?”
“Nói gì không quan trọng.”Ôn Nhiễm nói,”Chỉ là, thầy Diệp, em có thể nhờ ngài một việc không?”
“Ừ.”Anh buông ly nước trong tay, nhìn ra ngoài cửa sổ đã lên đèn, buông lỏng thân mình, chăm chú nghe cô nói.
“Ngày kia em muốn đến thành phố T, anh nếu rảnh có thể đưa em đi được không?”Cô nói ngữ khí rất cẩn thận.
Còn tưởng cô muốn nói chuyện gì, thì ra là thế, anh mỉm cười:”Đương nhiên là có thể, lần này không sợ phiền anh nữa sao?”
“Không phải.”Ôn Nhiễm phủ nhận, do dự một lát rồi mới mở miệng:”Em muốn đem anh đến giới thiệu cho mẹ.”Dừng một chút rồi nói thêm,”Với một thân phận khác.”
Diệp Dĩ Trinh sững sờ, sau đó lại rất nhanh phản ứng lại:”Được.”Đáp lại không hề do dự, bởi vì, anh đã đợi rất lâu, cuối cùng cô cũng đã tiến lên một bước, anh làm sao có thể từ chối chứ.
Ôn Nhiễm ngọt ngào cười, tắt máy, bước lên xe điện ngầm.






Ôn Nhiễm đi đi về về từ thành phố B đế