pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1303 lượt.

với giáo sư Lý Minh đại học B có trao đổi một chút, công tác của chúng ra ở đây tiến triển rất tốt, rất thuận lợi cho nên vào ngày kia là có thể hoàn thành.Như vậy kế hoạch trước năm đã xong.”
Mọi người nghe xong đều rất vui vẻ.
“Buổi chiều khi đến xem thôn nhỏ kia, chúng ta cũng bước đầu có quyết định, sẽ xem xét cho vào phạm vi quy hoạch của công ty, bởi vì dân cư ở đó không nhiều lắm, hộ gia định cũng thiếu thốn, chi phí chuyển chỗ sẽ không cao.”Nói xong Lưu Khải Minh nhìn quanh một vòng,”Mọi người có đề nghị gì không?”
Không ít người gật đầu đồng ý, nếu đem nơi này vào khai phá, việc giao thông cũng thuận tiện rất nhiều, có thể tiếc kiệm nhiều tiền.Không biết vì sao Ôn Nhiễm bỗng nhiên nhớ lại cuộc gặp buổi chiều với cậu bé kia, ma xui quỷ khiến giơ tay phản đối.
Lưu Khải Minh sắc bén nhìn cô:”Nói nguyên nhân.”
“Em cảm thấy, nếu mua nhà cho bọn họ, còn cho họ thêm chi phí an gia cũng tốn khá nhiều.Mặt khác, điều đáng ngại nhất là tình cảm của mọi người, ai cũng ngại dời đi, em nghĩ họ sẽ không muốn dời đi nơi đã sống lâu như thế.
Lưu Khải Minh đứng lên, từ trên cao nhìn xuống cô:”Bạn học sinh này, xin hỏi bạn có biết quyết định của bạn đem chi phí của công ty tăng đến bao nhiêu không hả?Xin dùng đầu óc mà nghĩ đi một chút.”
“Em đương nhiên biết.”Ôn Nhiễm vội nói,”Nhưng tiền nhất định là vấn đề quan trọng nhất sao?”
Lưu Khải Minh như đang xem một câu chuyện cười, nhìn cô, trong tổ đa số đều là nghiên cứu sinh của đại học A, là đệ tử Lưu Khải Minh mang theo, Trình Bắc và vài người đang sửa sang lại số liệu, không ở đây, chỉ có một mình cô ở chỗ này, không ai lên tiếng ủng hộ.Lưu Khải Minh cười nói:”Ôn Nhiễm, cô cao thượng, cũng phải nhìn xuống.Hơn nữa cũng phải tìm phương pháp, đừng làm cho công ty phải trả cho sự cao thượng của cô, dù có thể, cũng không đáng tiền.”
Ngày rời huyện W, cảm xúc của Ôn Nhiễm rất thấp.Vừa đúng lúc Diệp Dĩ Trinh gọi điện thoại tới, Ôn Nhiễm nói hết mọi chuyện cho anh nghe, thầy Diệp nghe xong bên kia cũng chỉ biết cúi đầu cười.
“Ôn Nhiễm”.Anh nói,”Em phải hiểu, theo góc độ thương mại mà nói, dùng ít kinh phí mà đạt được lợi nhuận lớn nhất mới là căn bản.”
Ôn Nhiễm nghẹn một chút, thấp giọng lẩm bẩm:”Ăn thịt người không chớp mắt đúng là tư bản.”
“Nhưng mà em cũng như vậy.”
“Vậy phải làm sao đây?”Cô cẩn thận hỏi.
Đầu dây anh im lặng vài giây, sau đó nói:”Để anh nói chuyện với giám đốc Ôn, chắc anh ta sẽ có biện pháp tốt.”
Ôn Nhiễm sửng sốt:”Ôn, giám đốc Ôn?”
Chẳng lẽ là…?
Diệp Dĩ Trinh khẽ cười, ôn hòa nói:”Ừ, là chú út của em, anh ta đang ở bên cạnh anh.”
Tắt điện thoại biểu tình Ôn Nhiễm rất phức tạp.
“Làm sao vậy?”Lâm Sanh cấu cấu hai má cô, trêu đùa.
Ôn Nhiễm xoa xoa mặt:”Không có việc gì.”
Đôi mắt phượng xinh đẹp của Lâm Sanh liếc sang, nâng cằm cô lên:”Nhanh, thành thực khai báo.”
Ôn Nhiễm nhăn mặt:”Đừng náo nữa.”Cô giờ đang chột dạ, căn bản không thể nhìn thẳng vào mắt Lâm Sanh.
Khi xe lửa vừa đến nhà ga thành phố B điện thoạiÔnNhiễm cũng vang lên, cô mở ra xem mặt lại nhăn như bánh bao.Điện thoại của chú út:”Ôn Nhiễm sao?Buổi chiều cháu có rảnh không gặp nhau một lát, chú nói trợ lý đi đón cháu.”
“…Da, vâng.”Như thế nào trong lòng cô lại có một cảm giác như làm chuyện xấu bị phát hiện vậy.Quá tệ.






Quán cơm gia đình Lão Hồ.
Ôn Nhiễm nhắm mắt theo đuôi người trợ lý của Ôn Hành Chi.Nữ trợ lý dáng cao gầy che khuất đi thân hình nhỏ nhắn của cô, đi thẳng đến phòng, mới nhìn vào đã thấy Ôn Hành Chi ngồi nhàn nhã trên bàn uống trà.Thấy cô anh mỉm cười, gật gật đầu.Chỉ vì cái cười này cũng làm da đầu Ôn Nhiễm nhất thời run lên.
Sử dụng câu nói của cô bé Ôn Viễn mà nói,”Người này bình thường không thể đoán biết được, mặt than đó là thái độ bình thường, nếu nở nụ cười, chỉ có một loại khả năng là có chuyện với chị.”Cô đại khái có thể hiểu được chú út vì sao lại gọi cô đến, nhưng mà hành động nhanh như thế, cô còn chưa về đến trường học đã bị triệu đến rồi.
“Chú út.”Cô ngồi trước mặt, thấy người này nhấc ấm trà lên, lấy một cái chén tráng quan một lần rồi mới rót đầy đưa sang.
“Trà Ô Long.”Âm điệu thản nhiên.
Năm ấy anh cũng không lớn là bao.Đợi đến khi hai mươi tuổi anh mới mở xem bức thư này, khi đó mới hiểu dụng ý của anh hai.Anh hai tin tưởng, đem con gái giao cho anh, có một câu khiến anh khắc cốt ghi tâm đến bây giờ:”Nếu có thể làm cho ba chấp nhận được Nhiễm Nhiễm và mẹ nó thì rất tốt, nếu không hãy để nó rời xa ba một chút.Anh không muốn con gái và vợ anh lại dẫm vào vết xe đổ của anh, trải qua những điều đau khổ đó…”nói như thế, làm sao có thể cho ba xem được?
Ôn Hành Chi không biết rằng, chỉ một tiếng “anh hai” của mình lại khiến Ôn Nhiễm cảm động không thôi.Cô hiểu, cha khi còn sống, chỉ có một tâm nguyện duy nhất là muốn mẹ và mình có thể được Ôn gia tán thành.
“Cám ơn chú, chú út.”Cô thấp giọng nói.
“Chú cảm thấy hôm nay là lúc nên nói hết mọi chuyện với cháu.”Anh buông chén trà, thật sự nhìn cô,”Trư