Ông Xã Ngốc Nghếch Rất Điên Cuồng
Tác giả: Mèo Folk Scotland
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341309
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1309 lượt.
ĩ Trinh ngồi không yên:”Cháu xuống xem cô ấy một chút.”
“Ừ, thầy đi đi.”
Diệp Dĩ Trinh bước nhanh xuống lầu, không biết Ôn Nhiễm có thể đi đâu, chợt thấy một bóng người khiến hắn ngẩn ngơ, không khỏi cười.Thì ra cô không có bỏ đi, chỉ chạy vào xe ngồi, tựa đầu giữa hai chân, bờ vai run lên từng đợt, hình như… là khóc?
“Ôn Nhiễm.”Anh đi vội qua, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên lại bị cô vùng ra dễ dàng.
Mãi một lúc cô mới nghẹn ngào:”Đừng nhìn em, xấu.”
Anh cười khẽ, ngồi xuống bên cạnh xoa xoa đầu cô:”Nói cho anh biết nguyên nhân đi, nếu không anh sẽ cho là mình chính là lí do đấy.”
“Không phải đâu.”Ôn Nhiễm vội ngẩng đầu phủ nhận, mái tóc trước mặt bị nước mắt làm ướt, Diệp Dĩ Trinh đưa tay vuốt ra sau, má cô có vết sưng đỏ rõ ràng.Thì ra là bị mẹ đánh, khó trách lại đau lòng như thế.
Anh dịu dàng nhìn cô:”Vậy nói cho anh biết, được không”
Ôn Nhiễm chớp mắt nhìn anh, lo lắng mãi mới đem mọi chuyện ra nói.Về Triệu Vị Xuyên cô chỉ đề cập qua, mà người nào đó nghe được lại nhíu mày.
“Triệu Vị Xuyên?” Âm điệu có chút nguy hiểm.
“Cái đó, không quan trọng mà.”Ôn Nhiễm chột dạ
“Không quan trọng à?”
“Quan trọng là, em làm cho mẹ đau lòng.”Hình ảnh mẹ đau đớn, phẫn nộ, kích động lại hiện ra trước mắt cô, cô nhắm chặt mắt, không muốn suy nghĩ thêm gì nữa.
“Thôi, theo anh lên lầu, tìm mẹ nói cho rõ.”
“Không.”Cô giận dỗi cự tuyệt.
Diệp Dĩ Trinh nhìn bộ dạng rối rắm của cô, buồn cười:”Không muốn thật sao?”
“Không muốn.”Ôn Nhiễm kiên quyết lắc đầu, ngập ngừng nói:”Hiện tại em không muốn đối mặt với mẹ.”
Diệp Dĩ Trinh chăm chú nhìn cô thật lâu:”Được rồi, đêm nay tìm một chỗ ngủ đã rồi chúng ta bàn bạc kĩ hơn.”
Trước khi đến khách sạn, Diệp Dĩ Trinh lái xe tới một siêu thị gần đó
Ôn Nhiễm lấy xe đẩy rồi vội vàng đuổi theo Diệp Dĩ Trinh,nhìn đầu ngón tay thon dài của anh, chọn từng thứ một, cầm lên nhìn vài giây rồi đặt vào trong xe.Cô vài lần cũng thử đóng góp vài ý kiến, thế mà đều bị người này liếc mắt bỏ qua.Nhìn thấy đồ trong xe càng ngày càng nhiều, Ôn Nhiễm nhìn Diệp giáo sư bằng một ánh mắt đầy nghiêm túc:”Chúng ta chỉ ở một đêm thôi mà.”
Diệp Dĩ Trinh quay đầu nhìn cô, khăn quàng cổ vây quanh, chỉ chừa một đôi mắt, trông rất muốn cười, nhưng nét mặt lại tỏ ra bình thản:”Đúng thế, nhưng anh vốn tính gặp mẹ em xong rồi mới đi.”
Ôn Nhiễm nội tâm áy náy:”Mấy thứ này khách sạn chắc cũng sẽ có.”
Diệp giáo sư lại ừ một tiếng, bình tĩnh nói:”Anh không quen dùng đồ khách sạn, mỗi lần ra ngoài đều chuẩn bị đồ mình mang theo.”Thực ra là trợ lý chuẩn bị.
Diệp Dĩ Trinh mỉm cười:”Ừ, anh muốn ngủ ở nơi thoải mái một chút.”
“Nhưng, nhưng mà cũng không cần….”Đắt tiền như vậy chứ?ÔnNhiễm nhìn khách sạn nổi tiếng lừng lẫy nhất của thành phố T, nuốt lời muốn nói xuống.
Diệp Dĩ Trinh chợt hiểu tâm tư của cô:”Cũng có chút đắt.”
Ôn Nhiễm câm nín, người này, lúc nào cũng đọc được lòng cô, nhưng mà, nghe câu nói tiếp theo của anh mà nghẹn đến hộc máu:”Cho nên, chúng ta hai người thuê một phòng thôi vậy.”
What??!!
Ôn Nhiễm bất an nhìn Diệp Dĩ Trinh bước tới bàn lễ tân, ánh mắt không tự giác nhìn chằm chằm vào bờ môi kia, sợ anh sẽ nói lại điều lúc nãy.Diệp Dĩ Trinh hơi mở môi, lại liếc nhìn Ôn Nhiễm một cái, đôi mắt nhỏ của cô chợt lóe lên làm khóe môi anh khẽ nhếch lên.Xoa xoa đầu cô, nhìn cô lễ tân trước mặt:”Tôi thuê hai phòng.”
Vị tiểu thư trước mặt lịch sự cười:”Xin chờ một lát, Diệp tiên sinh.” Rồi sau đó đưa sang hai chiếc chìa khóa.
Một nhân viên khách sạn dẫn hai người đi, Ôn Nhiễm theo sau Diệp Dĩ Trinh, có chút oán trách:”Thầy Diệp, thầy là khách quen ở đây sao”Vị tiểu thư ngoài kia còn nói với giọng điệu quen thuộc như thế làm cô không thể không hoài nghi.
Diệp Dĩ Trinh khẽ ừ, đưa đưa chìa khóa trong tay:”Phòng vip khách sạn này chú út của em cho anh khi đến công tác ở GP, xem như là phúc lợi của công ty đi.”Lời này không phải là giả, anh làm việc ở thành phố B, nhưng vẫn phải ghé qua GP cho nên không tránh khỏi việc đi tới đi lui giữa hai thành phố.Đôi khi có việc, không về kịp, thường ở trong này một đêm.
Nhưng mà, vào tai Ôn Nhiễm lại thành một cảm giác khác: cô bị đùa giỡn…
Phòng rất lớn, Ôn Nhiễm dựa vào cửa thở dài, trong lòng vẫn rất bất ổn, vất vả lắm mới bình phục được lại nghe tiếng gõ cửa bên ngoài.Ôn Nhiễm do dự một lát, mở kính nhỏ trên cửa ra xem.
“Thầy Diệp?”Nhìn rõ người đến, Ôn Nhiễm vội vàng mở cửa ra.
“Đây là đồ lúc nãy mua ở siêu thị, nếu không quen dùng đồ khách sạn thì hãy dùng.”Nói xong anh đưa một cái túi sang, Ôn Nhiễm nhìn qua một chút, tất cả đều là sữa rửa mặt.
“Vâng ạ.”Đúng là làm sao dùng quen kia chứ, loại khách sạn cao cấp này là lần đầu tiên cô đến.
Ngẩng đầu lên Diệp Dĩ Trinh vẫn còn đứng ở cửa, Ôn Nhiễm mặt đỏ bừng, hỏi:”Thầy Diệp, còn việc gì à?”
Diệp Dĩ Trinh cười nhẹ, vuốt vuốt mái tóc hỗn độn của cô:”Không có gì, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”Ôn Nhiễm lúng túng nói, rồi đóng cửa lại.
Cô nhanh chóng tắm nước nóng rồi th