Tác giả: Mèo Folk Scotland
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1307 lượt.
đang ngồi trước bàn uống trà, nhìn không ra cảm xúc.Ôn Nhiễm đảo mắt qua lại, nhìn hai người phía trước lại băn khoăn.
Ôn phu nhân nhìn con gái đang quay tròn đôi mắt nhỏ liền hiểu ra, giả vờ tức giận gõ gõ trán cô:”Mẹ ở trong lòng chị hung dữ như vậy sao?”
Ôn Nhiễm le lưỡi, ngoan ngoãn ngồi xuống.
“Được rồi, Tiểu Diệp phải đi, còn không ra tiễn?”
Tiểu Diệp?Ôn Nhiễm mở to hai mắt, nhìn Diệp Dĩ Trinh đang ngồi đối diện, Diệp giáo sư khẽ mỉm cười, trông rất thanh thản, có vẻ như hội nghị bàn tròn đem lại kết quả tốt lắm.
“Chào cô, lần sau cháu lại đến.”
Ôn Nhiễm theo Diệp Dĩ Trinh xuống lầu, mới đến cửa cầu thang, cô nhịn không được vội túm áo người nào đó, hỏi:”Thầy Diệp, thầy nói chuyện gì với mẹ em vậy?”
Xưng hô này làm cho Diệp giáo sư nheo mắt, bâng quơ đáp:”Không nói gì, chỉ là diễn văn nghệ qua lại thôi.”
Ôn Nhiễm:”…”Cô dẹp lại xúc động,”Vậy thì, thầy Diệp, đi thong thả, không tiễn.”Nói xong cô vội quay người trở về, đi chưa được mấy bước cổ áo đã bị một người kéo lại, cô thẹn quá hóa giận quay đầu lại, thấy người nào đó mắt cười thành một đường dài.
“Giận à.”Câu nghi vấn, mà giọng điệu lại là của câu khẳng định, Diệp giáo sư gật gật đầu:”Không sai, có tiến bộ.”
Ôn Nhiễm:”…”
Thấy người nào đó đang tức đến sôi máu, Diệp giáo sư hợp thời nói:”Được rồi, anh đi đây.”
“Thong thả, không tiễn…”Người nào đó vẫn như cũ.
Đúng là một đứa nhỏ cứng đầu mà, Diệp giáo sư cười khẽ, cúi người ôm lấy cô, núi không theo thì mình phải theo núi vậy, câu này cũng thật là đúng:”Gặp lại.”
Ôn Nhiễm gật gật, chăm chú nhìn sườn mặt anh trong chốc lát, rồi vươn tay ra ôm lấy:”Gặp lại.”
Nhìn anh lên xe, nổ máy chuẩn bị chuyển bánh.Tuy là rời đi, nhưng trong lòng cô vẫn có một cảm giác thực ấm áp.Chuyện gì vậy?Ôn Nhiễm vỗ vỗ ngực, cố gắng làm cho mình bình tĩnh hơn.
“Ôn Nhiễm”.Diệp Dĩ Trinh hạ cửa kính xe xuống, nhìn về khuôn mặt đỏ bừng của Ôn Nhiễm
Nghe anh gọi lớn một tiếng , khuôn mặt nhỏ nhắn vội chạy đến trước mặt:”Sao vậy ạ?”
Anh cầm tay lái, nhịn không được vươn tay ra chạm vào má cô:”Ngày nghỉ đừng đi ra ngoài vài ngày nhé.”
“Làm gì ạ?”Cô tò mò hỏi lại.
Diệp giáo sư mỉm cười:”Không có gì, đến lúc đó sẽ nói cho em biết.”
Nếu muốn đi, tất nhiên phải tiền trảm hậu tấu, nếu không lỡ mà con thỏ nhút nhát này bỏ chạy thì sao chứ.Diệp giáo sư đau đầu nghĩ.
Bình thường làm việc nhiều quá, bây giờ rảnh rỗi Ôn Nhiễm lại có chút nhàm chán.Mỗi ngày, điều vui sướng nhất là được cùng mẹ chăm sóc chậu hoa mà ba để lại, vừa cắt tỉa cành, vừa cùng mẹ nói chuyện phiếm.
Ôn Nhiễm bỗng nhiên phát hiện ra, hình như là, từ khi Diệp giáo sư được ” giới thiệu với gia đình” xong, đúng hơn là sau cái tát kia, quan hệ giữa cô và mẹ càng khăng khít.Trước đây, mẹ rất nghiêm khắc với cô, giờ lại rất dịu hiền.
“Nhiễm Nhiễm, mẹ có chuyện muốn nói với con.”Mẹ bỗng nhiên buông kéo, nhìn sang cô.
“Dạ?”Cô hơi ngửa đầu, động tác trong tay cũng không ngừng lại.
“Con có nhớ mấy ngày Tết Nguyên Đán, mẹ có dặn con đừng về nhà không?”
“Khi đó mẹ nghĩ, một người thầy làm sao có thể vì học trò mà quan tâm đến thế kia chứ.Sau lại…”Ôn phu nhân dừng một chút, nhìn khuôn mặt đỏ ửng của con gái, cười nói:”Con nha, cũng thật may mắn, có một người làm nhiều điều cho mình như vậy.”
Ôn Nhiễm cúi đầu, mấy ngày đó cô rất rối loạn, đầu tiên là ông nội ném cô cho Triệu Vị Xuyên, sau đó bác gái lại báo cho cô biết tin mẹ bị bệnh.Thế rồi, không ngờ anh lại thổ lộ với cô.Khi đó cô càng cố ý tránh mặt, anh cũng rất bình thường không xuất hiện trước mặt cô.Bây giờ Ôn Nhiễm cũng không thể tưởng tượng ra, vào thời gian đó, ngay cả khi cô cự tuyệt anh, anh vẫn thường xuyên lui tới giữa hai thành phố, vừa làm việc vừa chăm sóc mẹ cô.Anh nhất định rất rất mệt mỏi, lại còn bị đau nửa đầu, cho nên mới phải uống thuốc hoài như thế.
“Mẹ….”Ôn Nhiễm bỗng nhiên nắm lấy tay mẹ, không biết muốn nói gì.
Mẹ cô hiểu ý, vỗ vỗ tay cô:”Nha đầu ngốc, con còn do dự cái gì chứ.Thực sự mẹ rất hâm mộ con, nếu ba con có một phần kiên nhẫn như thế mẹ cũng hạnh phúc lắm.Nhưng mà, là người phải hiểu được hưởng phúc, đúng không?
“Dạ.”Ôn Nhiễm gật đầu.”Con hiểu.”
Vài ngày sau đã là đêm giao thừa, Ôn Nhiễm và mẹ ăn đơn giản một bữa cơm chiều rồi ngồi trên sô pha xem chương trình tivi.Ánh đèn dịu nhẹ làm cho cô có chút buồn ngủ.Mẹ vỗ vỗ tay cô:”Mệt thì đi ngủ đi, mẹ đón giao thừa một mình cũng được.”
Ôn Nhiễm lắc lắc đầu, vừa định nói điện thoại di động trong túi lại rung lên. Cô nhìn mẹ một cái, mặt đỏ lên vội cầm lấy điện thoại chạy vào phòng.
“Vâng.”
Thanh âm mềm mại của cô vang lên, lập tức làm người đầu dây kia thất thần.
“Đang làm gì vậy?”
Nghe tiếng của anh hình như là ở bên ngoài, Ôn Nhiễm dựa vào bệ cửa, nhìn ra bầu trời tối đen mờ mịt:”Cùng mẹ đón giao thừa ạ, có chút mệt.Anh đang ở đâu?”
“Anh?”Diệp Dĩ Trinh nhẹ nhàng cười, một tay cho vào túi, thanh thản nhìn núi rừng sáng rực đèn đuốc:”Anh ở trên núi.”
“Trên núi?”Không ngoà