Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.

ệt mỏi quá, nhưng vẫn chưa tới mức maximum, cố lên, sắp không chịu nổi nữa rồi. Tôi tự nhủ như thế. (Có bị coi là ngược đời không?)
Còn ở tiệm spa, tôi vẫn không nói chuyện với Helen nhiều, cô nàng vẫn mặt lạnh tanh, ai làm việc đó. Ai trong tiệm cũng nhìn thấy chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cả Sheryl cũng vậy, nhưng có lẽ chị ta không phải tuýp người thích hỏi han nên cũng lặng lẽ bỏ vậy. Còn mấy cô thợ Tây ở trong tiệm thì thầm vào tai tôi. "Em cướp bạn trai của cô ấy đúng không, ha ha?". Tất nhiên là họ chỉ đùa cợt, nhưng tóm lại tôi không có tâm trạng đùa kiểu thế.
4 giờ chiều, tự nhiên thấy số cố định gọi vào máy, số từ bên Manhattan. Nhấc lên thì hóa ra là Garbriel, tôi lại thót hết cả tim lại.
"Này, cô bé, có muốn đi party với tôi hôm nay không? Vui lắm, tôi nghĩ cô nên đi. Một party TUYỆT VỜI…"
Garbriel kéo dài giọng chữ "tuyệt vời", tôi nghe giọng của Gar cứ có chút gì đó say say. Tôi hơi hoảng hồn vì lời đề nghị này. Chả liên quan gì cả, tự nhiên rủ tôi đi party, cứ như thân thiết lắm ấy, mà biết đâu lại cái trò mèo gì thì sao.
"Cô ở đâu, tôi tới đón?"
Mắt tôi lại còn mở to hơn, chắc hẳn ai nhìn thấy tôi lúc đó phải giống con mèo lắm. Lại còn sẵn sàng đến đón tôi đi party nữa.
"Để làm gì? Party về cái gì? Tại sao? Làm thế nào? Khi nào?" Tôi tuôn một tràng.
"Cứ ở đây đi, nói cho tôi biết cô đang ở đâu, tôi sẽ tới đón cô? Bữa tiệc này rất quan trọng, cô cần phải tham gia. Cô sẽ ngạc nhiên thiều đấy vì có nhiều thứ liên quan tới Ryan ở đó".
"Gì cơ? Về Ryan à?".
"Không, không phải bữa tiệc là về Ryan, nhưng mà cô sẽ khám phá ra điều gì đó về Ryan. Dù sao thì, cũng tùy cô thôi nếu cô muốn biết gì điều gì đó, cô hiểu ý tôi không?"
Sự tò mò trong tôi trỗi dậy ghê gớm, tại sao tôi không cho mình một cơ hội để biết điều gì đó nhỉ. Thế là tôi hẹn Gar ở bến tàu ở Times Square, vì cô ta nói party ở gần đó. Chúng tôi hẹn 8 giờ. Hôm nay tôi nảy ra ý định nhờ cô da đen trang điểm "free" cho khuôn mặt của mình để đi "party", cũng chỉ là cho vui xem sau khi mình được hóa trang thì trông sẽ thế nào. Cô ấy cực kỳ thích thú và nói rằng khuôn mặt của tôi tạo ra rất nhiều "cảm hứng".
Thú thật, sau nửa tiếng cho cô ấy "sáng tác" thì tôi thót hết cả tim khi nhìn trong gương… không nhận ra mình, xinh tới mức khó tin. Trong lúc chờ tới giờ hẹn, tôi lang thang shopping ở mấy cửa hàng trên chợ Tàu, trong lòng không khỏi lo lắng. Tôi thấy một cái dây chỉ đeo tay có chữ "I love you" liền mua ngay, định bụng sẽ bắt Ryan phải đeo. Tôi sẽ tặng anh cùng bức tranh của mình.
8 giờ tôi đã có mặt ở vị trí hẹn với Gar. Cô ta cũng đúng giờ ngay.
"Này, khỏe không?"
"Tôi khỏe, cảm ơn chị, chúng ta đi đâu bây giờ?".
"À, chỉ là là một bữa tiệc được chủ trì bởi mấy người bạn của tôi ây mà, chỉ nghĩ là có thể cô cần tham gia".
"Tại sao tôi lại phải cần tham gia?".
"Bởi vì nó vui lắm, haha". Tôi thấy Gar tưng tửng lạ lùng. Cũng nhún vai và đi theo.
Hôm nay ai cũng phải ngoái nhìn tôi, từ chợ Tàu đến trên tàu, vì thấy tôi xinh. Lạ là Gar không khen lấy một câu, không hiểu cô ta có đang nghĩ xấu rằng tôi muốn "làm hàng" gì đó vì được đi party hay không.
Chúng tôi bắt xe đi ngược lại downtown, hình như phố hai mấy gì đó tôi nhớ không rõ lắm. Cũng nhanh nên tôi không phải nói chuyện nhiều với Garbriel, cô ta hỏi đủ thứ, tóm lại là rất lạ lùng.
Cô ta dẫn tôi lên tầng thứ 10 của một tòa nhà 37 tầng. Từ thang máy bước ra đã ngửi thấy mùi thức ăn và nhốn nháo phát ra từ một căn hộ ở gần cuối hành lang.
Mở cửa đã thấy ầm ầm bởi tiếng cười nói và cả một bàn đồ ăn với bánh mì bơ rau hoa quả. Vừa nhìn thấy Garbriel bước vào đã có vài người vẫy chào rối rít. Tôi đi sau, Garbriel quay lại "giới thiệu":
"Đây là Hà Kin, BẠN GÁI của Ryan!"
Gar kéo dài cái chữ girlfriend theo kiểu cực kỳ mỉa mai. Cả đám rú lên.
"Gì cơ? Anh ta có bạn gái á? Ôi nhìn cô bé này, xinh quá, ngây thơ quá, haha".
Họ cười ám lên. Họ cười theo đúng kiểu như tôi là một trò đùa vậy. Lúc này, tôi để ý những con người ở đây, toàn người rất bảnh bao và sành điệu, đa phần đều có vẻ giàu có. Những cặp đôi nắm tay nhau cười nói và hôn nhau chụt chịt. Tôi chợt nhận ra và nóng mặt khi thấy càng ngày càng phát hiện ra nhiều cặp đồng tính, cả nam và nữ, trông họ ai cũng hạnh phúc và hớn hở rõ rệt. Cho đến tận khi tôi mới tỉnh ra, tôi đang ở trong party của một câu lạc bộ đồng tính thì tôi thực sự toát mồ hôi hột, người tôi run lẩy bẩy, đứng không vững nữa. Tôi không sợ họ, tôi chưa bao giờ sợ họ, nhưng nếu họ liên quan đến Ryan của tôi, thì khác nào nói rằng anh là một gay chính hiệu.
Mặt tôi tái mét khi nghĩ tới như thế. Gar lại gần, tay cầm ly rượu và bảo tôi uống đi, tôi lắc đầu.
"Mày biết buổi party này là về cái gì rồi chứ?"
"Của những người đồng tính đúng không?".
"Ha ha, thông mình ghê, để cho mày biết, đây là thế giới của Ryan đấy, haha, mày hiểu ý tao không?".
Tôi nghẹn lời không nói được lời gì. Tôi chỉ muốn đập tay thật mạnh xem có phải mình đang trong cơn ác mộng không. Vừa lúc lại có một n