Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1548 lượt.
gười phụ nữ đi tới, bà ta ngắm tôi âu yếm khiến tôi rợn hết cả người:
"Xinh, ừ thật à, bạn gái của Ryan à? Lạ nhỉ. Này, em có nghe thấy cái tên Juicy bao giờ chưa".
Tôi lắp bắp: "Juicy, họa sĩ à?".
"Mày cũng biết sao? Bạn trai của Ryam ấy, ông la không ghen với một cô gái xinh như mày à?"
"Ryan là gay sao?".
Tôi hỏi mà gần như khuỵu xuống và khóc đến nơi.
"Gì có, anh ta không nói cho mày biết à?" Bà ta ngạc nhiên.
Gar cười cười:
"Không, tất nhiên là nó không biết".
"Ôi Garbriel, mày đang làm cái trò gì thế, tại sao mày lại làm thế với con bé này. Ôi, tôi xin lỗi!"
Bà ta cho tay lên ngực ra điều cảm thấy rất có lỗi vì đã để cho tôi biết "sự thật". Tôi nhắm mắt lại để mình bình tĩnh. Garbriel có điện thoại, cô ta thét lên: "Này Jess ơi, tôi đang ở party nhà Shally… cậu biết gì không, bạn gái của Ryan cũng đang ở đây đấy; ha ha". Giọng của Garbriel đã thực sự say và cô ta có vẻ như không kiểm soát được mình nữa. Tôi bủn rủn chân tay và tìm đường trở về, nhưng Gar dứt khoát không cho, cứ đẩy tôi vào trong. Cô đơn, lạc lõng, kinh sợ, tôi không còn đủ năng lượng để bước chân ra khỏi cánh cửa ngoài kia.
Rồi một vị cứu tinh không ngờ của tôi đã đến chỉ ngay một lúc sau. Đó là Jess, cậu ta vừa đến đã tỏ ý đi tìm tôi, mọi người nháo nhào chào Jess nhưng cậu ấy chỉ vẩy tay. Tôi đang ngồi một góc, mặt trắng bệch. "Nào, nào" Jess đưa tay kéo tôi lên, giọng thì thầm.
Vừa nhìn thấy Jess tôi bất ngờ bật khóc nức nở khiến những người xung quanh không hiểu gì. Jess kéo tôi đi thật nhanh ra khỏi cửa, tôi vẫn còn nhớ ánh mắt tức giận của Jess nhìn về phía Garbriel đang cười và say ngật ngưỡng.
Đứng trong thang máy tôi nép người vào một góc quay mặt đi và khóc. Với tôi bây giờ còn "out of control", hơn cả một người say. Jess đứng cạnh tôi, ôm tôi rồi nói:
"Tôi xin lỗi. Garbriel thực sự bị điên rồi. Tôi không thể tin nổi những gì cô ấy nói nữa". Tôi không buông nổi ra một câu hỏi với Jess rằng, có phải Ryan là gay hay không. Jess đứng cạnh tôi mà tôi có cảm tưởng như đó là Ryan, vừa ấm áp mà lại vừa ghê sợ. Tôi ngồi thụp xuống và không đứng dậy nổi cho dù thang máy đã xuống tầng một. "OK, lại đây, mọi việc sẽ ổn thôi, cô ấy đùa thôi mà. Đứng lên đi". Jess kéo tôi đứng dậy rồi đưa tôi ra ngoài.
Cậu ấy nắm tay tôi ra tận chiếc xe quen thuộc mà Ryan vẫn hay chở tôi. Nhìn thấy chiếc xe mà đất trời tối tăm.
Tôi có đủ trí thông minh rằng những chuyện vừa xảy ra không đơn giản là một trò đùa như Jess nói. Tại sao Jess lại phải từ tế với tôi thế. Tôi đã hoàn toàn là một kẻ mất hồn. Không nói, không khóc nữa. tôi ngồi lên xe, nhìn ra bên ngoài. Tôi không có năng lượng để làm bất cứ việc gì Jess vẫn hỏi tôi: "Cậu có muốn đi đâu đó không? Cậu ổn chứ? Cậu có muốn tôi gọi điện cho Ryan không?".
"No", tôi nói mà giọng nghẹn đặc nước mắt…
Jess đưa tôi về đảo. Chúng tôi ngồi im trong xe.
Tôi không buồn xuống nữa, thực sự tôi rất sợ phải đối mặt một mình với chính bản thân mình, ít nhiều sự có mặt của Jess ở bên cạnh khiến tôi thấy có gì đó chút tĩnh tâm. Có lẽ, ngoài cú sốc ngày năm nhất đại học khi nghe tin bà tôi bị mắc ung thư, thì đây là lần thứ hai tôi sốc khủng khiếp tới như thế.
Tôi ngồi im, lặng im, nhìn con phố Main hoang vắng, chiếc xe bus đỏ đã đi vài chuyến mà tôi vẫn ngồi.
Jess cũng ngồi. Cậu ấy nhìn tôi, nhìn rất lâu.
"Cô ấy không nói sự thật đâu Kin ạ, làm ơn đừng có như thế này nữa, nhìn cậu thế này đau đớn lắm". Câu nói đó lại làm tôi ứa bao nhiêu nước mắt. Jess lại cúi mặt. Rồi cậu ấy lại gần tôi, ôm tôi mà tôi cũng không buồn phản ứng, chỉ thấy ấm áp và thực sự được an ủi.
"Nhưng tớ sẽ nói cho cậu một sự thật, sự thật này".
"Tôi yêu cậu, yêu cậu từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu qua tấm kính của cái xe ô tô đó".
Một luồng điện chạy qua người. tôi mở mắt thật to nhìn ra ngoài cửa kính…
"Nhưng ít nhất cậu không phải là gay đúng không? Cậu sẽ cứu rỗi linh hồn tôi đêm nay phải không?"
Tôi đã nhủ thầm trong tuyệt vọng như vậy đấy…
"Ôi Chúa ơi không, đó là một người phụ nữ tốt, cô ấy giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Và chúng ta nên tha thứ cho những gì cô ấy làm: bởi vì có thể cô ấy không thể chịu đựng nổi mọi việc nữa".
Tôi cảm thấy một cơn đói.
Tôi chưa được ăn gì cả, một miếng ở cái party ấy tôi cũng chưa đụng tới. Và nỗi sợ hãi tuyệt vọng dường như đã lay hết chút năng lượng còn lại của cơ thể. Người tôi hoàn toàn rũ ra trong vòng tay của Jess. Tôi không nói được điều gì. nhưng ít nhiều sự ấm áp ấy khiến tôi bớt đi được cảm giác bất an.
Tôi bắt đầu thấy Jess hôn lên tóc tôi và lấy tay lau những giọt nước mắt vẫn tuôn chảy, như đang lau cho một đứa trẻ đang hờn dỗi vậy. Sao mà giống Ryan đến thế! Ôi Jess, đây là một Jess hoàn toàn khác: ấm áp dịu dàng. Và tôi ôm lại cậu ấy thấy chiếc áo khoác mỏng của Jess ẩm ướt bởi nước mắt của tôi.
Jess bật radio nhè nhẹ, vẫn nhớ, đúng bài One hundred years, bài hát ở đài 100 gì đó, được phát đi phát lại rất nhiều lần trong ngày và tôi