Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341546
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1546 lượt.
đã nghe suốt ngày ở tiệm nail. Tôi cũng từng nghe thấy bài này cùng Ryan trên xe mà…
"Anh ấy có thực sự yêu tôi không?".
"Có chứ, chắc chắn là có".
"Tình yêu của anh ấy có khác với tình yêu của cậu không?".
Jess nhìn ra ngoài, cậu ấy không trả lời một lúc.
"Tôi không biết, thực sự vì tôi không biết. Tôi không biết có phải anh ấy yêu cậu như tôi yêu cậu".
"Làm sao mà anh ấy là gay mà tôi lại không biết nhỉ? Tòi ngu ngốc đúng không?".
OK, hãy suy nghĩ như thế này. Ryan là gay, tôi công nhận, nhưng anh ấy là một người đặc biệt. Chưa bao giờ tôi nhidn thấy anh tôi thay đổi như thế kể từ khi anh ấy gặp cậu. Anh ấy đã có rất nhiều phụ nữ theo đuổi trước đây và cả bây giờ, nhưng cậu biết không, anh ấy chưa bao giờ có bạn gái đâu. Vào cái ngày anh ấy gọi điện cho tôi và nói: "Bây giờ anh có bạn gái rồi và thật là kinh khủng, anh thực sự yêu cô ấy", tôi đã hiểu cậu là một người thật sự khác như thế nào. Và khi tôi nhìn thấy cậu lần dầu tiên với nụ cười tuyệt đẹp và đôi mắt sắc, tôi đã hiểu rằng tôi cũng có cái cảm giác "kinh khủng " mà Ryan có".
"Gay không thề nào yêu được phụ nữ".
"Không, biết đâu cậu có thể làm cho một người gay yêu cậu".
"Nhưng tôi không thích một người gay yêu tôi".
Và tôi lại bật khóc.
"Được rồi, được rồi, suỵt, mọi việc rồi sẽ ổn…"
"Cậu cũng yêu Garbriel đúng không?".
"Ôi Chúa ơi không, đó là một người phụ nữ tốt, cô ấy giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Và chúng ta nên tha thứ cho những gì cô ấy làm: bởi vì có thể cô ấy không thể chịu đựng nổi mọi việc nữa".
"Cô ta yêu Ryan đúng không?".
"Ừ phát điên, họ cũng có kiểu như là một mối quan hệ: nhưng không phải là yêu đương, Ryan chưa bao giờ yêu cô ấy. A, đó là một câu chuyện dài…"
Vậy là Jess cũng đã công nhận anh trai mình là gay. Nhưng cậu ấy cũng công nhận Ryan có yêu tôi, lòng tôi nhẹ bớt. Tôi mở cửa, nói lời cảm ơn sau cùng, cảm ơn Jess, cảm ơn rất nhiều, không hiểu nếu như không có Jess. thì giờ đây tôi sẽ ra sao? Giá tôi có thể gặp cậu ấy trước Ryan, giá như… nhưng nếu cuộc đời có sự giá như thì tôi đã chẳng bao giờ phải nói chữ giá như…
Nhưng cậu ấy đã cứu rỗi linh hồn tôi đêm nay.
Tôi nói tôi cũng OK và sẽ đứng hít thở không khí ở ven sông trước khi trở về nhà cho sạch nước mắt đã. Tôi biết Jess rất muốn đứng cùng với tôi, nhưng tôi tạo được cho mình một khuôn mặt bình tĩnh và bỏ đi rất nhanh.
Tôi không chỉ đứng ven sông mà chạy như điên ra phía ngọn hải đăng, tự nhiên tôi thèm thấy nó một cách khủng khiếp. Chạy đến nơi, nhìn thấy ánh đèn vàng và làn sương bay mờ mờ là tôi òa lên khóc nức nở. Điện thoại rung lên, số của Billy, tôi lấy điện thoại ra mà tay run bần bật. Tôi tắt hẳn điện thoại đi không dám nghe, ngồi sụp xuống, ôm mặt. Tôi sợ ai đó sẽ biết được chuyện thực sự đang xảy ra với mình, tuyệt vọng, xấu hổ…
Tôi tin chắc Ryan sẽ gọi, nếu không gọi được vào di động sẽ gọi về nhà. Bây giờ tôi không thể đối mặt với anh hay bất kỳ ai. Tự nhiên lại có cảm giác thương bố mẹ, tôi cần phải tĩnh tâm trở lại. Tôi còn tự an ủi. thế cũng tốt, trở về Việt Nam tôi sẽ bớt tiếc nhớ anh, có lẽ trong cái rủi, có cái may.
Và tôi cứ ngồi thế nghĩ. mỗi lần nhớ tới những kỉ niệm đẹp, nước mắt lại ứa ra, trái tim tôi cũng yếu mềm vậy thôi.
Khi đã quá mệt mỏi, tôi lê bước trở về nhà, không biết là mấy giờ nữa. Nếu bây giờ muộn thì chắc chắn bố mẹ sẽ đang rất lo. Tôi cố gắng lau sạch sẽ cái khuôn mặt nhòe nhoẹt mà đã mất công trang điểm rất xinh suốt buổi chiều hôm nay.
Không sai, cửa vẫn mở, đèn sáng. Đã là 1 giờ hơn, bố tôi hộc tốc chạy từ phòng ra xem có đúng tôi về hay không, giọng vừa gay gắt vừa lo lắng. "Mày đi đâu về vậy. Điện thoại không gọi được? Sao thế? Sao thế kia?" Chắc hẳn đôi mắt sưng húp của tôi khó giấu nổi ai. Tôi đành nói rằng mình vừa đi thăm ông già tôi quen đang nằm ốm ở bệnh viện về, hơi buồn. Mà chờ mãi không có tàu trở về nhà nên bây giờ mới về đến nơi, điện thoại cũng mới hết pin. Bố tôi lừ lừ đi vào, coi như tôi vừa nói sự thật đi, nhưng chắc hẳn đang lo lắng. Bố tôi kín đáo ngắm nhìn xem tôi có bị "xộc xệch" quần áo gì đó không?".
"Có thằng nào gọi điện suốt đêm". Bố tôi vừa dứt lời điện thoại đã lại réo lên ầm nhà. Cuống quít thế nào tôi ra dứt luôn dây điện thoại, vì vừa không dám nghe, vừa sợ buổi đêm nó kêu thêm mẹ tôi ra thật là phiền.
"Sao thế". Bố hỏi.
"Giờ có ai gọi điện đến xin gặp con bố bảo con không có nhà nhé, còn buổi đêm thì tắt đi luôn cho nhanh. Sáng con sẽ cắm lại".
"Này, thằng nào nó phá quấy à. Hay thế nào? Nói thật đi?".
"Hả, làm gì có thằng nào, thằng nào phá được con, không có gì đâu, bố cứ yên tâm, xời".
Tôi tỏ ra rất bình tĩnh và rất muốn đi ngủ. Thật may: bố tôi không hỏi nữa. Quả thật, về được nhà, tôi mới thực sự bình yên và ấm áp. Rửa mặt, đờ đẫn ngắm bức tranh của tôi một lúc, tôi đang nghĩ chắc chắn chẳng bao giờ nó sẽ đến được tay anh nữa rồi. Tôi sẽ không gặp anh nữa, quyết tâm như vậy Tôi sẽ dứt hẳn anh ra, từ hôm nay, từ bây giờ. Tôi không muốn gặp mặt và nói chuyện nữa, thế là quá đủ.
Len lén ra ngoài, t