Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.

ợc một cách quang vinh!
Đối với sự việc vớ vẩn này, Liêm Tuấn bất lực thở dài, quỳ xuống: “Lên đây, anh cõng em!”
“Sao thế?” Liêm Tuấn quay lại hỏi.
Đỗ Lôi Ty tỏ vẻ e thẹn: “Ngại quá…”
Tiếng kêu ấu khiến cơn giận của Liêm Tuấn tiêu tan sạch, anh vội đỡ lấy cô, có vẻ bất nhẫn: “Em ngồi đi đã, cởi giày ra.” Anh vừa nói, vừa đỡ cô ngồi xuống, đưa tay cởi giày cô.
Động tác bất ngờ ấy khiến Đỗ Lôi Ty được giải thoát khỏi tình trạng đầu óc “đứng máy”, mặt thoáng đỏ bừng.
Cô cô… chân cô lại đang ở trong tay sếp tổng, cũng giống như trên chiếc nhẫn bạch kim lại được nam một viên đá trứng chim câu, khiến trái trứng chim câu bé xíu của cô làm sao chịu đựng nổi?
Đỗ Lôi Ty vội vàng rụt chân lại, nhưng lập tức bị túm chặt ngay.
“Đừng động đậy!” Liêm Tuấn nhìn cô vẻ không vui, sau đó lại cúi đầu nhìn kỹ vết thương của cô.
Sếp tổng đại nhân đã nói thế rồi, Đỗ Lôi Ty chỉ còn nước cắt đứt ý nghĩ rụt chân về, ngơ ngẩn nhìn Liêm Tuấn nắm chặt chân trong tay, những ngón chân đỏ hồng hơi run run, lộ rõ vẻ nhấp nhổm bất an của chủ nhân chúng.
Chân cô bị nhốt trong đôi giày cao gót chật chội cả buổi tối, nên những ngón chân đã nổi những vết phồng rộp, chắc là bốc mùi lắm… Mất mặt quá! Nghĩ thế, Đỗ Lôi Ty chỉ thấy hơi nóng rát bỏng lan thẳng từ ngón chân lên tận đỉnh đầu, cả người như đang bốc lửa
Bỗng nhiên, Liêm Tuấn ngẩng lên, có vẻ không vui: “Sau này không được mang giày cao gót.”
Đại não của Đỗ Lôi Ty vẫn đang trong trạng thái đứng máy, cô “dạ” bừa một tiếng.
Thấy dáng vẻ cô thất thần như thế, Liêm Tuấn có vẻ bất lực. Cô bé này làm việc gì cũng thiếu suy nghĩ ấy, tự dưng lại bị trẹo chân, cũng chẳng hiểu hai mươi mấy năm nay sống sót kiểu gì nữa.
Tuy trong lòng nghĩ thế nhưng rốt cuộc vẫn không nhẫn tâm, anh cởi áo thể thao trên người, đắp lên đùi cô, “Sau này cũng đừng mặc váy ngắn thế này nữa.”
Đỗ Lôi Ty “ồ” một tiếng, bỗng cảm thấy kỳ quặc: Chiếc váy này của cô đã dài tới đầu gối mà còn ngắn sao? Thế váy mà bọn Thôi Vũ Chi mặc lúc nãy há chẳng phải là quần lót? Cô khẽ làu bàu: “Váy của em rõ ràng là dài nhất trong tất cả…”
Giọng nói rất nhỏ của Liêm Tuấn nhưng cô vẫn nghe thấy: “Chân của em cũng ngắn nhất trong tất cả.”
“….” Khóe môi Đỗ Lôi Ty giật giật.
“Sao, anh nói sai à?”
“….”
Khoảnh khắc ấy, cô bỗng hiểu, thì ra lúc ở bên sếp tổng đại nhân ngoài phải có một mắt c khỏe mạnh ra, thì còn phải có một trái tim khỏe mạnh hơn, nếu không thì rất có khả năng sẽ tức đến nôn ra máu. T^T
* * *
Bị sếp tổng đả kích như vậy, Đỗ Lôi Ty tuy tức tối nhưng cơn đau ở chân cũng quên đi nhiều rồi, không lâu sau, lão Phương cũng lái xe đến đón.
Liêm Tuấn bế cô vào trong xe, dặn lão Phương: “Đến bệnh viện gần nhất!”
Lúc này, Đỗ Lôi Ty đã thấy mắt cá chân không đau nhiều nữa: “Đâu cần phiền phúc như thế chứ? Chẳng qua là trẹo chân thôi mà, nghỉ ngơi vài ngày là được…”
Cô chưa nói xong, Liêm Tuấn đã cắt ngang: “Sao em biết là trẹo chân, nếu là gãy xương thì sao?”
Đỗ Lôi Ty giật giật khóe môi: “Không… không nghiêm trọng thế chứ?”
Thực tế là, đúng là nghiêm trọng!
Khi bác sĩ khoa Xương cầm phim X-quang, chỉ lên một chỗ nứt, nói ngắn gọn: “Nứt xương, bó bột.”, thì Đỗ Lôi Ty ú ớ.
“Thực ra cháu chỉ trẹo chân một chút xíu thôi mà! Chỉ một chút xíu thế này thôi…” Cô định khuyên bác sĩ bỏ bước bó bột đi, ra sức dùng ngón tay trỏ ra hiệu.
Thế là bà bác sĩ cũng giơ ngón tay trỏ ra vẽ: “Thực ra cô chỉ t một đường nhỏ mà thôi, chỉ một chút xíu thế này thôi…”
“Bác sĩ, không phải cháu đang đùa với bác sĩ đâu!” Đỗ Lôi Ty khóc lóc, “Bác sĩ đừng bó bột cho cháu, phiền toái lắm. Cháu còn phải đi làm…” Bà có biết không đi một ngày thì bị trừ bao nhiêu tiền không?
“Tôi cũng không đùa với cô!” Bà bác sĩ tỏ ra nghiêm túc, “Cô không biết nếu nứt xương mà không nghỉ ngơi thì rất có khả năng sẽ bị thọt không?”
“Nhưng…”
Đỗ Lôi Ty còn định kháng cự thì sếp tổng đứng cạnh đã hạ lệnh: “Bó bột!”
Và thế là, Đỗ Lôi Ty mang đôi giày cao gót ra khỏi nhà, lại mang “giày thạch cao” một bên chân về nhà, tình huống đó khỏi phải nói là thê thảm đến mức nào!
Thế nhưng, chuyện thê thảm hơn vẫn còn.
Do phải bó bột nên Đỗ Lôi Ty bỗng thăng cấp thành người tàn tật, ngay cả tắm rửa cũng phải nhờ đến thím Ngô giúp đỡ.
Thế thì thôi, mà buồn bực nhất là, sếp tổng đại nhân tối nào cũng lấy cớ là không yên tâm cô, cứ bắt ép lôi cô về phòng anh ngủ. Không hiểu vì sao mà Đỗ Lôi Ty bỗng có cảm giác vào rồi thì sẽ không bao giờ trở ra nữa.
Lần đầu chung phòng khi cách ly, Đỗ Lôi Ty căng thẳng vô cùng, sau khi bứt rứt trong phòng một lúc, cô quyết định trước khi sếp tổng tắm xong trở ra sẽ trùm chăn
Vừa nằm xuống thì tiếng nước róc rách trong phòng tắm ngưng bặt, sau đó đèn phòng bỗng sáng lên, một lúc sau, Đỗ Lôi Ty cảm thấy rõ ràng một bên giường hơi lún xuống.
Sau đó, đèn tắt.
Nhịp tim bất giác đập nhanh hơn vài nhịp, hơi thở cũng gấp gáp.
Phòng lặng phắt, cô dỏng tai lên nghe động tĩnh bên cạnh, sếp tổng dường như cũng không muốn làm gì, cứ ngủ một cách an phận, kh