Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1459 lượt.
đồng, khiến người ta bỗng có cảm giác muốn dựa d
“Phu nhân, cô chính là người thiếu gia trân trọng nhất.”
Những lời thím Ngô nói buổi chiều văng vẳng bên tai, Đỗ Lôi Ty bỗng cảm thấy người đàn ông cô đang ôm, có lẽ thật sự là chỗ dựa vững chắc cả đời...
Mơ mơ màng màng, đến khi xe dùng lại ở một sân bóng cô mới chợt bừng tỉnh bởi giọng bông đùa của Liêm Tuấn: “Đến rồi, em vẫn muốn ôm nữa à?”
Mặt Đỗ Lôi Ty đỏ lên, lập tức buông tay ra. Rõ ràng là anh bắt ép cô ôm, cuối cùng lại quay ngược cắn cô một cái, sến tổng đại nhân ngoài sự đen tối ra, còn có vẻ “vô lại” nữa!
Sửa lại váy bị nhăn, Đỗ Lôi Ty bắt đầu nhìn ngó xung quanh: “Chúng ta không phải đi ăn hay sao?”
“Phải.” Liêm Tuấn gật đầu, ngón tay chỉ hướng gần đó.
Nhìn theo hướng tay anh chỉ, Đỗ Lôi Ty thấy một đám người đang ngồi trên thảm cỏ không xa, xung quanh có rất nhiều dụng cụ nướng thịt. Chưa đợi Đỗ Lôi Ty hiểu ra, những người ấy đã vẫy tay với họ: “Đây này! Đây này!”
“Đi thôi.” Liêm Tuấn nói rồi đi về phía đám người đó.
“Ồ...” Đỗ Lôi Ty ngập ngừng nói rồi chậm chạp theo sau.
Lúc đến gần, mọi người đã đứng lên, một người đàn ông mặc áo thể thao màu cam đến gần, thân mật ôm Liêm Tuấn: “Lâu quá không gặp, Eric!”
Eric? Đỗ Lôi Ty lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn, đoán có lẽ đó là tên tiếng Anh của sếp tổng, những người đi du học về lúc nào cũng thích đặt tên tiếng Anh cho mình, nói trắng ra là làm ra vẻ thôi!
“Vị này là…” Hai người chào nhau rồi, người đàn ông kia cuối cùng cũng chú ý đến Đỗ Lôi Ty đang rụt đầu rụt cổ đứng sau Liêm Tuấn.
“Chào anh, tôi là Alice!”
Đỗ Lôi Ty nói xong, Liêm Tuấn nhìn cô, ánh mắt ấy đang nói: Em tên vậy?
Bạn Đỗ Lôi Ty cũng trả lời bằng ánh mắt: Lăn lội ngoài xã hội, làm ra vẻ thì ai mà chả biết!
-_- | | |
“Alice? Sao chưa bao giờ tôi nghe thấy nhỉ?” Một cô nàng mặc áo hai dây trễ ngực, có ba cái đầu (trên cổ là một, trước ngực là hai) tiến đến, giọng nói có vẻ không thân thiện lắm.
Không phải nói, gặp một nhân vật nữ phụ điển hình rồi đây.
Lần đầu gặp tình cảnh nhảm nhí thế này, Đỗ Lôi Ty có phần hứng chí, bắt đầu tìm kiếm những tình tiết trong phim từng xem trước kia, đối phó với loại phụ nữ này thì phải nói gì đây?
Không đợi cô nghĩ ra, Liêm Tuấn đã lên tiếng trước: “Bọn tôi vừa kết hôn.”
“…”Đỗ Lôi Ty ai oán nhìn sếp tổng đại nhân, hu hu hu hu… Anh nói thế thì phải diễn cái khỉ gì đây!
Quả nhiên, cô em ngực to mặt tái xanh, không nói gì nữa.
Cô em ngực to không nói gì, những người còn lại vây xung quanh, lần lượt thăm dò: “Eric! Cậu kết hôn rồi à?” “Bao giờ thế?” Mau giới thiệu vợ cậu cho bọn này biết đi chứ!”…
Đột nhiên Đỗ Lôi Ty lúc nãy còn lặng lẽ như bóng ma bỗng biến thành tiêu điểm chú ý của mọi người, tình huống này khiến cô có phần không thích nghi được.
Nói ra thì hôn lễ giữa cô và sếp tổng thực sự được cử hành rất đơn giản, Liêm Tuần hình như chỉ gọi vài thuộc cấp khá quan trọng trong công ty đến, và cả một số bạn bè thân thuộc, còn cô chỉ có bố mẹ đến tham dự, ngay cả mấy người bạn thân như Chu Dao Phi cũng không mời.
Lúc đó Đỗ Lôi Ty cứ nghĩ là dù sao cũng sắp ly hôn rồi, càng ít người biết càng tốt. Còn sếp tổng chắc cũng nghĩ thế, dù sao anh cũng được xem là một nhân vật lớn, chuyện ly hôn này nói ra cũng khó nghe.
Nhưng giờ đây, sếp tổng lại chủ động đưa cô đến gặp bạn bè anh, cũng không biết anh đã suy nghĩ thế nào nữa.
Sau khi giới thiệu đơn giản, Đỗ Lôi Ty xem như đã biết tì đại khái của những người này.
Thì ra đây đều là những người bạn thời đi học với Liêm Tuấn, lúc này người mặc áo cam đến chào anh trước tiên là Thôi Thiếu Khải, người đàn ông đeo mắt kính mặc áo trắng tên là La Giang, ngồi cạnh La Giang là La Hạo – em trai song sinh với La Giang.
Thực ra sinh đôi cũng chẳng có gì lạ, nhưng bạn gái của cặp anh em song sinh đó cũng là một cặp sinh đôi, một người gọi là Đại Mễ, người kia là Tiểu Mễ, thì đúng là đủ kỳ lạ.
Cô rất nghi ngờ, bốn người này rốt cuộc phân biệt rõ đối phương kiểu gì? (Hay là căn bản không cần phân biệt -_- | | |)
Ngoài ra Thôi Thiếu Khải còn dẫn em gái anh ta là Thôi Vũ Chi, là cô em ngực to hung dữ ban nãy, cái tên rất đẹp nhưng không hợp với người tí nào.
Thôi Vũ Chi còn dẫn mấy người bạn theo, có nam có nữ, Đỗ Lôi Ty không nhớ nổi ai là ai nữa.
Trong đám người đó, có một người khiến Đỗ Lôi Ty đặc biệt chú ý, người ấy mặc một chiếc áo màu xanh da trời, thắt hờ một chiếc cà vạt nhỏ sọc đen trắng, trông có vẻ rất thời trang. Anh ta cứ ngồi mãi trên thảm cỏ mà không đến bắt chuyện.
Đỗ Lôi Ty chú ý đến người đó đơn thuần chỉ do đôi mắt đào hoa kia, hơi nheo lại, trông rất hờ hững, uể oải, nhưng ánh mắt kia dường như chưa bao giờ rời khỏi cô từ khi cô đến.
Bị một đôi mắt nhìn chằm chằm như thế, ít nhiều cũng thấy khó chịu.
“Sao vậy?” Liêm Tuấn nhận ra điều kỳ quặc ở cô, khẽ hỏi.
Đỗ Lôi Ty giật mình, cười ngượng ngùng: “Không có gì…” Nhất định là do lúc nãy ngồi xe sợ quá nên nảy sinh ảo giác rồi, một anh sếp tổng thích cô đã là kỳ tích, còn ai mù nữa mà chịu nhìn cô lâu đến t