Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341463

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.

a Hạo bỗng chen vào: “Quen thế nào thì có gì phải hỏi? Muốn hỏi thì phải hỏi Eric đã cưa người ta thế nào kia!”
“Đúng rồi, cậu tao đuổi cô thế nào?” Hứng thú của mọi người lại tập trung vào chuyện đó.
“Cái đó à…” Đỗ Lôi Ty nghẹn lời, không biết “cướp hôn ép hôn” có được tính là một dạng theo đuổi không? Do không thể bịa ra nên cô đành nhìn Liêm Tuấn bằng ánh mắt cầu cứu.
“Là cô ấy theo đuổi tôi.” Liêm Tuấn nói ngắn gọn.
>o< Đỗ Lôi Ty choáng.
Lần này thì cô đã hiểu ra, thì ra sếp tổng đưa cô đến là để thỏa mãn lòng tự tôn được là một người đàn ông xuất sắc như anh, trước mặt đám bạn bè nói rằng anh được người ta theo đuổi trước, thật tự hào biết bao!
Đàn ông à, chết cũng phải sĩ diện!
Đỗ Lôi Ty nhớ lại chiều nay thím Ngô đã nói với cô rất nhiều điểm tốt trong cách cư xử của Liêm Tuấn với cô, cảm giác bản thân cũng đến lúc phải báo đáp sếp tổng đại nhân rồi, dù sao một nhân vật nhỏ bé tầm thường như cô cũng không cần sĩ diện gì cho lắm.
Thế là Đỗ Lôi Ty liếc nhìn mọi người đang bàng hoàng sửng sốt, gật gật đầu: “Là tôi theo đuổi anh ấy!”
“Eric rất khó theo đuổi đấy, sao cô lại cưa được cậu ta thế?” Thôi Thiếu Khải không kìm được, hỏi.
“Thực ra cũng không khó gì cho lắm, quan trọng nhất là mặt phải dày…” Sau đó, Đỗ Lôi Ty vận dụng hết tế bào sến trong đầu, sáng tác ra kịch bản theo đuổi sếp tổng của cô.
Từ lúc xin số điện thoại trên đường đến mang bữa điểm tâm tình yêu đến công ty, buổi sáng cố ý gặp anh ở nơi anh hay chạy thể dục, buổi chiều lại chờ đợi anh trên đường anh về nhà… Tóm lại là nguyên trạng của mọi thủ đoạn đều đến từ một bài viết khi cô còn là phóng viên – “Tự bạch của một kẻ thích theo đuổi”.
Sau khi thao thao bất tuyệt xong, miệng tất cả đã há thành hình chữ 0
Sau một thoáng im lặng, có người hỏi: “Cô theo đuổi Eric như thế, chắc chắn ra rất yêu cậu ta phải không?”
Đỗ Lôi Ty đang bịa rất hào hứng, thuận tiện cũng bịa luôn chuyện đó: “Từ lúc nhìn thấy anh ấy lần đầu tôi đã thích anh ấy là bảo bối của tôi, là tất cả của tôi, là duy nhất của tôi!” Nói xong, cô rất đắc ý nhìn sếp tổng đại nhân: Anh thấy chưa! Em nể mặt anh biết bao!
Liêm Tuấn lằng lặng nghe, thoáng nhướn khóe môi.
Bỗng dưng, một giọng nói vang lên như vỡ lẽ: “Thì ra phải theo đuổi như thế, thảo nào tôi theo đuổi lâu vậy mà không thành công…”
Đỗ Lôi Ty nhìn lại, Thôi Vũ Chi đang cúi đầu như suy nghĩ cái gì đó.
“Này, số di động của cô là bao nhiêu? Sau này tôi nhắm trúng ai thì cô cho ý kiến giúp tôi!” Thôi Vũ Chi hỏi rất không khách sáo.
Vừa nói ra, các người đẹp đều cảm thấy hợp lý, vội vàng vây quanh Đỗ Lôi Ty, lấy “Cưa trai chân kinh”, ngay cả Đại Mễ, Tiểu Mễ cũng thò cổ vào nghe trước mặt bạn trai mình.
Đỗ Lôi Ty hoàn toàn bó tay. Chẳng trách lúc cô làm phóng viên lại không có tương lai như thế, là do những gì cô viết đều là sự thực hiển nhiên, không ai muốn xem cả!
Và thế là, Đỗ Lôi Ty từ một người xa lạ lặng lẽ vô danh đột nhiên thăng cấp thành nữ chính lôi cuốn người khác nhất, một đám phụ nữ nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ sùng bái, ngay cả sau đó sếp tổng và bọn Thôi Thiếu Khải chơi bóng mà cuộc trò chuyện với Đỗ Lôi Ty là trung tâm cũng không hề dừng lại.
Bịa đặt suốt buổi tối đến mức miệng không lưỡi đắng, đến khi tan tiệc Đỗ Lôi Ty chỉ còn lại chút hơi thở cuối cùng.
Mọi người lục đục rời đi, Đỗ Lôi Ty cũng theo sếp tổng đi lấy xe.
Đến nơi để xe ban nãy, cả hai người đều sững sờ.
Xe đâu?
“Em ở đây đừng đi đâu, anh đi tìm thử.” Liêm Tuấn nói.
Đỗ Lôi Ty gật đầu, nhìn theo anh.
Liêm Tuấn vừa đi, bỗng có bóng người nhảy ra, thì thầm bên tai cô một câu: “Những gì cô nói lúc nãy đều là lừa dối phải không?”
Đỗ Lôi Ty giật bắn mình, lùi ra sau, nhìn kĩ thì ra l
“Anh… anh đang nói gì vậy?”
“Tôi nói là, những gì lúc nãy cô nói với họ đều là lừa dối.” Tiêu Doãn nhếch mép cười, tiến từng bước đến gần cô.
Trong không khí như đang lan tỏa một mùi vị nguy hiểm, Đỗ Lôi Ty hơi lúng túng, tiếp tục lùi dần từng bước: “Cái… cái gì mà lừa dối? Tôi… tôi chỉ nói sự thật…” Bất cẩn giẫm lên một hòn đá trên đường, chân vẹo một bên, ngã ngồi xuống đất.
Mông nện xuống hòn đá, đau đến mức cô hét lên.
Nghe tiếng cô, Liêm Tuấn vội chạy đến, thấy cô ngã thì cau mày nói: “Sao đứng mà cũng ngã được?”
“Không phải! Là vì người đó…” Đỗ Lôi Ty nói đến đó thì sững người, bốn bề ngoài sếp tổng ra thì còn có bóng ai khác đâu?
Cô chắc chắn hắn không phải là người, đó là cáo, mà là chuột chù -_-| | |
“Thật không hiểu nổi em đang nghĩ gì…” Liêm Tuân thở dài, đưa tay ra, “Đứng lên. Xe bị trộm mất rồi, anh đã gọi điện cho lão Phương, lát nữa ông ta sẽ đến đón chúng ta ở đầu đường.”
Đỗ Lôi Ty nắm tay anh, vừa đứng lên vừa giải thích: “Lúc nãy cái anh Tiêu… Á! Đau quá đau quá…” Mặt cô đau khổ, ngã nhào vào vòng tay Liêm Tuấn.
Chính xác, trẹo chân rồi. 






Gãy Xương
Trước mọi chuyện ngốc nghếch này, giày cao gót luôn luôn là đạo cụ tuyệt nhất để trẹo chân, Đỗ Lôi Ty đã làm đư