Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ
Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341462
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1462 lượt.
hế chứ?
Cô không nghĩ nữa, lật miếng cánh gà trong tay, miếng gà được nướng vàng ươm. nhìn rất ngon miệng.
Từ lúc đi tới giờ, Đỗ Lôi Ty chưa ăn gì, vừa nhìn thấy cánh gà đã không kìm được, ngứa ngáy tay chân, thầm than trong lòng: Cánh gà ơi cánh gà, mày thật không hổ là cánh gà.
Cười híp mắt cầm cánh gà lên, đang định há miệng c thì liếc thấy một ánh mắt đang nhìn cô chăm chú. Ánh mắt ấy nhìn thì có vẻ bình thường nhưng lại mang ẩn ý nào đó, đôi mắt đen thẫm lấp lánh như có gì đang lóe lên. Một ánh mắt lỗ liễu như vậy, rõ ràng là đang nhìn – cánh gà của cô!
Dùng ánh mắt uy hiếp cô, quả nhiên là tác phong xưa nay của sếp tổng đại nhân.
Đỗ Lôi Ty bất đắc dĩ dời miếng cánh gà ra, cầm lọ bột ớt rắc một ít, sau đó đưa cho Liêm Tuấn: “Anh ăn đi!”
Liêm Tuấn nhìn bột ớt trên cánh gà, hơi cau mày rồi đẩy lại: “Em cứ ăn đi.”
Bột ớt đã rắc lên rồi làm sao ăn được? “Anh ăn đi!” Đỗ Lôi Ty tỏ ra nhiệt tình lại đưa cánh gà đến.
“Em ăn đi.”
“Anh ăn đi mà.”
“Em ăn!”
“Ăn đi mà…”
“Em ăn đi…”
“….”
Và thế là hai người cứ đẩy cánh gà qua lại như đang múa thái cực quyền, cuối cùng miếng cánh gà thơm phức ngon lành đã nguội lạnh.
Lần này Đỗ Lôi Ty nổi cáu.
Lúc nãy dùng ánh mắt ép người ta dâng hiến miếng cánh gà đã đưa lên tận miệng mình, hại cô nhịn đói, thèm thuồng để nhường cánh gà yêu quý cho anh, vậy mà anh lại không thèm, làm như cô đang ép anh ăn vậy.
Sếp tổng làm thế không chỉ có lỗi với cô mà càng cố lỗi với Cánh Gà Đại Thần! Thực sự quá đáng!
Cơn giận nổi lên, Đỗ Lôi Ty cao giọng hét: “Anh ăn!”
Vốn mọi người đang vui vẻ tụ tập nướng thịt, Đỗ Lôi Ty hét như thế khiến tất cả đều dừng lại, quay nhìn cô.
Lần này, Đỗ Lôi Ty đã câm bặt!
Là đàn ông, quan trọng nhất là gì? Sĩ diệ
Quan trọng hơn sĩ diện là gì? Là sĩ diện trước bạn bè!
Quan trọng hơn sĩ diện trước mặt bạn bè là gì? Là sĩ diện trước mặt rất nhiều bạn bè!
Trước mặt bao nhiêu bạn bè mà cô lại mặc kệ sĩ diện của anh, hét lên với anh, đúng là tự tìm đường chết mà! Đỗ Lôi Ty giật thót mình, tỉnh lại, thấy sắc mặt sếp tổng từ từ biến đổi, đường cùng sinh trí khôn, cô cất tiếng bằng giọng nói sến nhất hai mươi mấy năm nay: “Chồng ơi, anh đừng khách sáo với em nữa mà! Ăn đi…”
Trời sấm sét, đất sấm sét, những người ở đó cũng nổi cả da gà, ngay cả khi miếng cánh gà đã nguội ngắt cũng bị sấm sét đánh đến nỗi toát cả dầu ra.
Khóe môi Liêm Tuấn giật giật, nhìn miếng cánh gà đã được rắc bột ớt, nguội ngắt, anh do dự, sau đó chậm rãi đưa tay ra…
“Miếng cánh gà này có vẻ rất ngon.” Một bàn tay đã vươn ra trước anh, đón lấy cánh gà trong tay Đỗ Lôi Ty.
Đến khi Đỗ Lôi Ty hiểu ra thì miếng cánh gà trong tay cô đã vào miệng người mới đến, một đôi mắt hoa đào đang nheo lại, dáng vẻ rất khoái chí.
Đỗ Lôi Ty bỗng cảm thấy rùng mình buồn nôn.
Ghê thật! Cánh gà đã nguội đến mức này rồi mà còn ăn được mê mẩn như thế, tên này chắc chắn là cực phẩm!
Không khí tự dưng lắng xuống khiến mọi người đều không quen, tất cả đều đờ đẫn nhìn anh chàng cực phẩm ăn cánh gà, và dưới anh mắt chằm chằm quan sát của mọi người, anh chàng cực phẩm thong thả ăn xong, sau đó còn liếm mép vẻ thèm thuồng, cười gian xảo với Đỗ Lôi Ty: “Cảm ơn nhé.”
Trong tích tắc, Đỗ Lôi Ty nghĩ đến Hạ Khôn, không kìm được nước mắt đầm đìa.
Hạ Khôn à, tôi không nên gọi cậu là cáo! Trước mặt vị này, cậu đúng chỉ là một con chuột lang thôi!
“Tiêu Doãn à, sao cậu lại không biết điều thế nhỉ?” Thôi Thiếu Khải phản ứng nhanh nhất, kéo cực phẩm ra khỏi Đỗ Lôi Ty và Liêm Tuấn, “Hai người họ đang mặn nồng, sao cậu lại chen vào?">Thì ra anh chàng cực phẩm này tên là Tiêu Doãn.
Tiêu Doãn bị kéo ra, cũng không bực mình mà chỉ chớp mắt với Đỗ Lôi Ty, sau đó bỏ đi.
Đỗ Lôi Ty sững người một lúc rồi bị tiếng ho bực bội của Liêm Tuấn cắt ngang dòng suy nghĩ.
“Nướng thêm cho anh một miếng cánh gà.”
Đỗ Lôi Ty lườm anh: “Chẳng phải anh không cần đó thôi?”
Liêm Tuấn tỏ vẻ bất lực: “Lúc nãy phu nhân bắt anh ăn trước mặt bao nhiêu người, sao anh mặt mũi nào mà từ chối?”
“….”
Do sự kiện đột nhiên xảy ra lúc nãy nên đề tài trò chuyện của mọi người đều nhằm thẳng vào Liêm Tuấn và Đỗ Lôi Ty.
“Eric, cậu và vợ cậu quen nhau thế nào?” La Giang hỏi.
“Đúng rồi! Nói nghe thử xem!” Đại Mễ đứng cạnh tỏ vẻ nhiều chuyện.
Đỗ Lôi Ty cũng dỏng tai lên, rất muốn nghe sếp tổng sẽ nói dối kiểu gì, ai ngờ trình độ ác độc của anh đã đạt đến mức khiến người ta run người, rõ ràng là câu hỏi đặt ra cho anh, mà anh lại chỉ ngón tay vào cô,” Để cô ấy nói cho mọi người biết.”
Đỗ Lôi Ty muốn khóc mà không ra nước mắt: người ta là phóng viên, người ta chỉ biết báo cáo sự thật thôi mà!
“Chúng tôi… đã quen nhau trên đường.” Đỗ Lôi Ty vừa nói, vừa cố nhớ lại buổi chiều quen biết Liêm Tuấn, trong đầu chỉ toàn thấy nhẫn kim cương lấp lánh.
“Trên đường mà cũng quen được à?” Đại Mễ xuýt xoa, “Tình huống hôm đó là thế nào? Chẳng lẽ là tiếng sét ái tình như trong truyền thuyết…”
“Cậu xem phim thần tượng nhiều quá đấy!” La Giang phỉ nhổ.
Lúc ấy, L