Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341435

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1435 lượt.

tượng một màu xanh ngút mắt.
Đây là mùa mưa ở thành phố, trên cỏ còn vương lại những giọt nước mưa của cơn mưa sáng nay, những giọt nước được ánh nắng chiếu vào, nhìn từ xa như một viên đá quý nấp trong bụi cỏ.
Đỗ Lôi Ty thẫn thờ nhìn thảm cỏ trước mặt, nhớ lại từng cảnh kinh thiên động địa đã trải qua ngày hôm nay, bất giác mặt lại nóng lên.">Quả nhiên, ở cạnh sếp tổng vẫn cần một trái tim khỏe mạnh!
Lúc này bỗng có một chú cún lông trắng xuất hiện trong tầm mắt cô, quả cầu trắng muốt nhảy lung tung giữa thảm cỏ xanh, đáng yêu vô cùng!
Đỗ Lôi Ty sáng mắt, đưa tay vẫy chú cún.
“Ngoan nào, lại đây lại đây...”
Chú cún như nghe hiểu tiếng người, nguẩy mông lúc lắc tiến đến, thè lưỡi liếm ngón tay Đỗ Lôi Ty.
“A! Đáng yêu quá!” Cô bất giác khen ngợi, hoàn toàn quên mất sự ngượng ngập ban nãy.
Liêm Tuấn nhướn mày nhìn cô và chú cún đùa nghịch, hỏi: “Em thích à?”
“Đương nhiên rồi!” Đỗ Lôi Ty ngắm chú cún không chớp mắt, “Anh không thấy nó rất giống người bạn nhỏ à? Đáng yêu quá...”
Bạn nhỏ? Liêm Tuấn cười hụt hơi, chậm rãi nói: “Đỗ Đỗ, thực ra em có thể sinh một đứa...”
“Này, nó là chó mà!” Đỗ Lôi Ty tức tối trừng mắt, bỗng cảm thấy không khí kỳ quặc, sếp tổng chắc không ám chỉ... Thực ra họ có thể sinh...
Màu má đỏ hồng vừa tắt
“Ghét quá!” Mặt cô đỏ lên, ra vẻ xấu hổ.
Liêm Tuấn chỉ muốn phá ra cười trước bộ dạng cô, nhưng trong tích tắc nhướn môi, anh sững người.
“Đỗ Đỗ, chúng ta đi thôi.” Giọng anh nghe có vẻ kỳ lạ. Đỗ Lôi Ty hỏi: “Đi đâu?”
“Đi bệnh viện.” Anh trả lời, sắc mặt hơi tái đi.
Đỗ Lôi Ty đỏ mặt, hai tay kéo vạt áo: “Ghét ghê! Người ta... chưa có thai mà... Đi bệnh viện gì... Ghét quá ghét quá ghét quá...”
“Đỗ Đỗ...” Liêm Tuấn mệt mỏi cắt ngang dòng tư tưởng lộn xộn của cô, “Không phải đến khoa phụ sản, mà là khoa đường ruột!”






Viêm Dạ Dày
Do ăn quá cay lại uống nước lạnh, Liêm Tuấn bất hạnh bị viêm dạ dày cấp tính, đến bệnh viện rồi cứ nôn suốt. Đỗ Lôi Ty bị gương mặt tái nhợt của anh dọa đến khiếp vía, lần đầu cô ý thức chân thực rằng, thì ra sếp tổng cũng là người, cũng bệnh, cũng đến bệnh viện, cũng phải truyền nước.
Bác sĩ chẩn đoán xong kê một đống thuốc, Đỗ Lôi Ty bắt Liêm Tuấn đợi ở khu nghỉ ngơi, còn cô hớt hải chạy đi lấy thuốc cho anh, trong lòng cuống như có lửa đốt, suýt nữa thì bị chiếc xe mới chạy vào bệnh viện đâm phải.
Lần đầu cô phát hiện, thì ra trong vô thức, đối với cô, anh quan trọng đến thế, chỉ cần nghĩ đến gương mặt tiều tụy vì bệnh của anh là lồng ngực đã đau thắt.
Lúc từ nhà thuốc quay về, trong tay đã có thêm một đống chai chai lọ lọ, Đỗ Lôi Ty từ nhỏ đã ghét bệnh viện, sợ nhất là phải ngửi mùi vị thuốc sát trùng trong đó, cứ nghĩ đến một đống thuốc nước này lát nữa phải tiêm vào huyết quản Liêm Tuấn là cô lại thấy ăn năn hối hận.
Đỗ Lôi Ty hơi ngại ngùng, rõ ràng anh đang bệnh mà còn an ủi ngược lại cô, bất giác, mặt đỏ bừng lên, xấu hổ giải thích: “Cái đó... thực ra từ nhỏ em đã sợ bị tiêm... Sợ nhìn thấy máu...” Nói xong, đợi Liêm Tuấn an ủi một câu gì đó nhưng anh vẫn im lặng. Cô ngẩng lên và phát hiện anh đang nhìn mình chăm chú.
“Sao... sao vậy?” Đỗ Lôi Ty hỏi.
“Không có gì.” Liêm Tuấn lắc đầu, “Chỉ đơn giản cảm thấy, dáng vẻ em thế này rất đáng yêu.”
>_<
Tư duy sếp tổng thực sự quá nhanh nhạy. Đỗ Lôi Ty vội ngước lên, giả vờ không nghe và đánh trống lảng.
“Anh nhìn ba lọ thuốc to thế này, chắc phải truyền mất mấy tiếng nhỉ?” “Ưm... anh thấy cái lọ này màu đỏ...” “Nhìn này, bên trên ó con muỗi...” (Đỗ Đỗ, cô cần đánh trống lảng triệt để đến thế không? -_-| | |)
Liêm Tuấn rất muốn nói rằng, em cứ xấu hổ như vậy là không được, bỗng phần bụng thấy đau quặn, anh không kìm được rên lên một tiếng.
Đỗ Lôi Ty vội cúi xuống, nhìn Liêm Tuấn đang nhăn nhó.
“Vẫn đau lắm hả anh?” Cô hỏi.
Liêm Tuấn lắc đầu: “Tàm tạm.” Giọng nói yếu ớt.
Tạm cái đầu anh! Rõ ràng trông có vẻ rất đau mà cứ cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt cô!
“Đau thì cứ nói, đừng có chịu đựng một mình!” Đỗ Lôi ty vừa nói vừa đứng dậy, “Em đi mua cho anh thuốc giảm đau... Không được! Uống thuốc đó không tốt cho sức khỏe!” Cô bỗng thấy do dự, không biết phải làm sao.
“Đừng đi.” Liêm Tuấn cắt ngang. “Ngồi xuống, ở đây với anh.”
“Nhưng anh đau họng mà!”
“Chỉ cần em ở bên anh thì không đau nữa.”
Hu...
Sếp tổng đại nhân, anh lại sến rồi
Đỗ Lôi Ty đỏ mặt, ngoan ngoãn ngồi lại vào ghế, cúi đầu, không biết nên làm gì.
Trò chuyện với anh vậy, anh đã ra nông nỗi này rồi, còn sức đâu mà nói? Cứ ngồi im lặng thì cũng không được.
Đúng rồi! Đỗ Lôi Ty sáng mắt, nói với Liêm Tuấn: “Em rót nước ấm cho anh nhé?”
“Không cần.”
Nước ấm cũng không cần? Đỗ Lôi Ty ngoẹo đầu suy nghĩ: “Vậy em... gọi điện cho lão Dư vào mọi người?”
“Không cần.”
Hừ, sao cái gì cũng không cần vậy? Đỗ Lôi Ty ủ rũ gục đầu, lảm nhảm: “Chẳng lẽ cần em xoa bóp cho anh?”
“Ừ được.” Lần này anh nhận lời rất sảng khoái.
Nhưng Đỗ Lôi Ty lại choáng!
Xoa bóp


Disneyland 1972 Love the old s