Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341437
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1437 lượt.
ng ở Trung Quốc! Anh làm ơn cống hiến cho sự hài hòa xã hội đi!
Đỗ Lôi Ty tuy đầu óc không nhanh nhẹn cho lắm, nhưng cô đã dự cảm mạnh mẽ rằng, nếu bây giờ cô không nói gì đó chuyển đề tài, thì lát nữa sếp tổng rất có thể sẽ diễn cảnh 18+ ngay trên phố cho xem.
“Cái đó... Anh thật sự có xem mắt Phi Phi rồi à?”
Liêm Tuấn hơi ngẩn người, không nhịn được cười, cô bé này đúng là biết đánh trống lảng, cũng được, cứ chọc mãi, có lẽ cô ấy sẽ khóc mất.
“Ừ.” Anh gật đầu, buông eo cô ra.
Phù... Đỗ Lôi Ty thầm thở phào một hơi, hỏi tiếp: “Vậy tại sao không phát triển tiếp?”
Làm vợ lại hỏi chồng tại sao không phát triển với người phụ nữ anh đã từng xem mắt. Lời này cũng chỉ có sinh vật tế bào đơn như Đỗ Lôi Ty mới hỏi được.
Liêm Tuấn hơi bất lực, nhún vai: “Không có cảm giác.”
“Tại sao chứ? Phi Phi là hoa khôi khoa Y của trường em đó.” Năm đó do trường phân phòng ký túc xá, nên cô đành ở chung với sinh viên khoa Y, vì thế đã quen biết với Chu Dao Phi như truyền kỳ của trường. Hồi đó, chỉ cần Chu Dao Phi chỉ cần kiếm chế bớt tính khí kỳ quái của cô nàng lại, thì chỉ cần ngoắc tay là có ngay một xe tải nam sinh đến quỳ dưới gấu váy thạch lựu của cô nàng.
Thấy cô hỏi đến cùng, Liêm Tuấn chí nói ngắn gọn: “Anh không thích người phụ nữ quá thông minh.”
“Phụ nữ thông minh thì có gì không tốt chứ...” Đỗ Lôi Ty làu bàu, bỗng phát giác có gì đó không ổn, cô ngẩng phắt đầu lên, buột miệng: “Anh mắng em ngốc?”
Phản ứng đó cũng không phải làm chậm bình thường, Liêm Tuấn nhướn môi: “Đó là do em tự nói đấy nhé.”
T~~~T Sếp tổng đại nhân, có kiểu ám chỉ như anh à!
Chuyện đau khổ nhất trần gian là bị người ta mắng ngốc, bản thân còn chưa phát hiện ra mà gật đầu tán đồng, tâm trạng Đỗ Lôi Ty lúc này chỉ có thể hình dung bằng “đau buồn xen lẫn phẫn nộ”!!!
Thế nhưng Liêm Tuấn lại nhìn cô với vẻ ý nhị, trong mắt như ẩn chứa điều gì đó.
Là gì? Cô thực không nhìn ra.
Liêm Tuấn thở dài: “Đỗ Đỗ, em đúng là rất ngốc.”
Liên tục bị gọi là ngốc những hai lần, Đỗ Lôi Ty cáu: “Em ngốc chỗ nào? Em...” Nói đến đây, cô bỗng ý thức được, há miệng hóa đá.
Sếp tổng lúc nãy... nói không thích phụ nữ thông minh... Còn anh, anh lại nói cô ngốc... Ý anh chắc không phải đang nói: Anh... anh thích cô đấy chứ?
Thích, thích,
Từ này lặp đi lặp lại trong đầu Đỗ Lôi Ty như đang bị nhồi trong máy giặt, cuối cùng cô tỉnh ngộ.
Sếp tổng lúc nãy tỏ tình với cô!!!
Đỗ Lôi Ty nuốt nước bọt, hy vọng có được sự chứng thực từ mắt Liêm Tuấn, nhưng anh không nói, chỉ cười.
Nụ cười ấy khiến trái tim bé nhỏ của cô bỗng nhảy thình thịch trong lồng ngực. Cô rất muốn hỏi, nhưng lại sợ lỡ anh không thừa nhận thì chẳng hóa ra cô ảo tưởng sao? Nhưng không hỏi thì lại bối rối quá... Ôi, cảm giác này thực sự dày vò quá!
Lúc này, Liêm Tuấn đã kéo tay cô, tiếp tục đi.
Đỗ Lôi Ty máy móc bước theo, tâm trạng hoàn toàn khác hẳn ban nãy. Cô cảm thấy bàn tay anh nắm tay cô rất nóng, còn nóng hơn cả thời tiết mùa hè nhiều, cô cảm nhận được lòng bàn tay mình đang rịn mồ hôi, nóng nực, ẩm ướt.
Bỗng nhiên, lòng bàn tay chợt mát hẳn.
Sau đó, Đỗ Lôi Ty phát điên.
Liêm Tuấn đưa tay cô lên miệng, thổi hơi nhè nhẹ, thổi khô từng chút một mồ hôi trong tay cô.
Đỗ Lôi Ty ngồi trên băng ghế dài đầu óc rối bời.
Không lâu trước đó, cô đã nhận được lời tỏ tình kỳ quặc vô cùng của sếp tổng, và cả động tác khiêu khích trần trụi vô cùng, thế là trái tim yếu ớt bé nhỏ của cô cuối cùng đã hoàn toàn suy sụp sau khi chịu những đòn tâm lý như thế.
“Này.” Liêm Tuấn đi đến, đưa cho cô một cây kem.
Đỗ Lôi Ty không dám nhìn vào mắt anh, cúi đầu đón lấy, thè lưỡi ra liếm. Một cơn mát lạnh kích thích thần kinh, sau đó cô lại nhớ đến cơn mát lạnh đến từ lòng bàn tay, cảm giác tê dại...
Trời xanh ơi, đất dày ơi, để con ngất đi cho rồi! T_T
“Ngon không?” Liêm Tuấn ngồi xuống, cơ thể quay nghiêng vô tình cố ý chạm vào cô.
Đỗ Lôi Ty máy móc gật đầu, ánh mắt lạc thần: “Vâng...”
“Anh nếm thử...”
“Ồ...” Đỗ Lôi Ty đáp lại, bỗng nhận ra không đúng, đến khi mở miệng từ chối thì môi đã bị niêm phong, lại một sự xâm chiếm nóng bỏng, không cho phép từ chối, sau đó bàn tay cũng luồn vào lần áo mỏng, áp vào phần eo trần của cô.
Hẳn nhiên, ai đó lúc nãy chưa no, bây giờ đòi lại cả vốn lẫn lãi.
Sau nụ hôn, Liêm Tuấn liếm môi, thỏa mỪ, rất ngọt.”
Lại nhìn Đỗ Lôi Ty, hai mắt mơ màng, đôi môi hơi sưng, tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch... -_-| | |Trong khảnh khắc đó, Đỗ Lôi Ty bỗng nhận ra mình đã tiến vào trạng thái chim đà điểu, càng co rúm lại thì sếp tổng càng được nước lấn tới, cứ thế này thì con đà điểu cô rất có khả năng bị người ta phanh thây ra ăn sạch sẽ!
Không được, cô phải chống cự!
“Anh đừng cứ...”
Mới nói một nửa, bị ánh mắt sếp tổng bắn đến, Đỗ Lôi Ty nuối nửa câu còn lại vào họng, cười lúng túng: “Trời khô vật cháy...”
Liêm Tuấn nghiêm túc: “Đỗ Đỗ, bây giờ là mùa hè.”
Mùa hè thì không thể trời khô vật cháy à? Nếu không thì ở đâu ra nhiều lần lửa gần rơm như thế? >_<
Công viên chiều mùa hè, cảnh