Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341436
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1436 lượt.
? Làm sao xoa bóp? Chẳng lẽ ngay giữa nơi công cộng...
Nhưng, rất nhanh, Đỗ Lôi Ty đã thỏa hiệp.
Vì sếp tổng đã chớp đúng thời cơ mà cau mày, trông rất đau đớn... Thôi, mất mặt cũng được, dù sao vợ xoa bóp cho chồng thôi mà, chứ có phải làm gì xấu xa!
Đỗ Lôi Ty quyết tâm, đặt tay lên.
Chỉ tiếc là chưa xoa được mấy, lòng bàn tay đã bắt đầu nóng lên, trái tim cũng bắt đầu đập thình thịch.
Hư... cơ bụng của sếp tổng săn chắc quá đi? Tính đàn hồi cũng quá tốt. Tại sao cô lại có cảm giác đang ăn đậu hủ thế này?
Từ lần trước háo sắc ăn đậu hủ của sếp tổng, sau đó lại bị ăn lại cả vốn lẫn lãi, Đỗ Lôi Ty đã lãnh ngộ sâu sắc rằng đậu hủ của sếp tổng không ăn được, đến nỗi bây giờ bị ép ăn mà cô cũng cảm thấy cực kỳ mất tự nhiên.
“Đỗ Đỗ, tay em đang run.” Liêm Tuấn nhắc rất đúng lúc.
“Máy điều hòa lạnh quá...” Cô viện cớ.
Mới nói xong, cánh tay không tiêm của anh đã choàng vai cô. “Thế này ổn hơn chưa?”
Như thế càng không ổn... T.T
Cho dù đang bệnh, nhưng đậu hủ cũng không thiếu được! Sếp tổng đại nhân, anh thật lợi
Liêm Tuấn đang bệnh nhưng vẫn ăn đậu hủ chuyên nghiệp. Vậy nên, một nữ bệnh nhân gần đó mục kích thấy Liêm Tuấn và Đỗ Lôi Ty thân mật, lòng sinh ngưỡng mộ, không kìm được đã làm nũng bạn trai.
“Ôi!Anh yêu, đầu em đau quá... Anh mau hôn em một cái đi!”
Bạn trai hoang mang buông PSP trong tay, “Hôn em thì có tác dụng à?”
“Có cứ có chứ! Anh mau hôn đi!”
Thế là anh chàng đó hôn trán cô nàng một cái.
“Sao rồi?”
“Ừ... đỡ nhiều rồi... Nhưng người ta bỗng nhiên thấy đau tay...”
“Chẳng phải em đang cảm hay sao?”
“Mặc kệ! Anh cứ hôn đi!”
Thế là, anh chàng lại hôn tay
“Ôi! Anh yêu, anh thật tốt! Tay em không đau nữa, nhưng cổ em hình như hơi nhức...”
“...”
Đỗ Lôi Ty nhìn đến sửng sốt, không kìm được thở dài: “Cũng may cô ta không bị bệnh trĩ...”
“Phụt!” Sếp tổng cuối cùng đã bị sặc.
“Đỗ Đỗ, em thật là của quý!”
Đỗ Lôi Ty vẫn đang đắm chìm trong vấn đề đầy tính học thức rằng lỡ như cô nàng kia bị trĩ thì bạn trai cô ta phải hôn ở đâu, bị Liêm Tuấn nói như thế thì nói bừa: “Đúng thế! Anh biết mẹ em trước kia khen em thế nào không?”
“Khen thế nào?”
Bà nói người ngốc như em cũng có cái phúc của kẻ ngốc, dễ sinh dễ nuôi!” (Đỗ Đỗ, cô có chắc là mẹ cô đang khen cô không? -_-| | |)
“Đúng là dễ sinh dễ nuôi.” Liêm Tuấn gật gù ra chiều nghĩ ngợi.
Lúc này, di động của anh bỗng đổ chuông.
“A lô?” Anh bấm nút nghe.
Bên kia văng vẳng giọng nói cuống quýt của lão Dư: “Thiếu gia, cậu đang ở đâu?”
Liêm Tuấn hỏi: “Có việc gì à?”
“Chuyện đó...” Lão Dư thấp giọng. “Phu nhân về rồi...”
Mẹ Chồng
Tục ngữ nói đúng: Con dâu xấu vẫn phải gặp cha mẹ chồng, Đỗ Lôi Ty cuối cùng vẫn phải gặp mẹ sếp tổng mà không tránh né được! Vì thế, lòng cô cũng căng thẳng, hồi hộp.
Trước khi về nhà, trong đầu cô đã tưởng tượng vô số cảnh có liên quan đến mẹ chồng. Từ mẹ của Đạo Minh Tự trong “Vườn sao băng”, đến mẹ của Ninh Mậu Xuân trong “Mẹ chồng độc ác của tôi” của TVB, sau đó lại nhớ đến hoàng hậu trong “Hoàn Châu cách cách”, người nào cũng hung ác, dữ tợn, kén cá chọn canh.
Nếu lỡ mẹ của sếp tổng cũng là dạng đó thì sao? Nghĩ đến đó, trong lòng Đỗ Lôi Ty bỗng thấy lo lắng.
Nhưng cô nghĩ lại thì từ ngày mình và sếp tổng kết hôn đến giờ, có lần nào lại không đảo ngược được tình thế? Chưa biết chừng mẹ sếp tổng và lão phu nhân cùng yêu thích c
“...”
Đỗ Lôi Ty cảm thấy nặng nề, cô ủ ê mặt mày hỏi Liêm Tuấn: “Vậy em phải làm sao?” Lát nữa gặp mẹ chồng, cô nên nói gì? Không thể cứ tự giới thiệu con là con dâu mẹ chứ? Cũng kỳ quặc quá... T^T
Thấy cô như vậy, Liêm Tuấn buồn cười, vẻ mặt vốn nghiêm túc cũng dịu lại: “Có gì lo lắng đâu? Là anh cưới em, chứ có phải mẹ anh cưới em.”
Lúc anh nói có vẻ thoải mái, nên sự phiền muộn của Đỗ Lôi Ty cũng bình lặng lại như kỳ tích.
Đúng thế! Trời sụp thì cũng có sếp tổng che chắn, sợ gì?
Hai người lúc đến cổng nhà thì lão Dư đã cung kính đợi sẵn ở đó, thấy họ, ông cúi người trước rồi tỏ vẻ bí ẩn: “Thiếu gia, thiếu phu nhân, phu nhân đã đợi trong nhà rất lâu rồi.” Nói xong dẫn hai người vào trong phòng khách.
Liêm Tuấn ung dung đi phía trước, Đỗ Lôi Ty lại rụt đầu như đà điểu theo sau.
Lúc gần đến, Liêm Tuấn bỗng khựng lại, đưa tay nắm lấy “móng vuốt” đang run run của Đỗ Lôi Ty. Tay anh vì mới truyền nước nên rất lạnh.
“Không sao đâu.” Anh nói.
“Dạ.” Đỗ Lôi Ty gật gật, có thêm vài phần can đảm.
Được sếp tổng nắm tay đi vào phòng khách, Đỗ Lôi Ty thấy ngay bà Liêm An Na đang ngồi trên ghế sofa, cô hơi ngẩn ra, sau đó bất giác thấy sầu thảm.
Tại sao dáng người mẹ chồng chuẩn quá, còn đẹp hơn cô? Quá tàn nhẫn! T_T
Đúng, bà Liêm An Na mặc một bộ lễ phục vai hẹp màu đen được cắt rất khéo, trông vừa phóng khoáng lại tôn vẻ xinh đẹp. Sợi dây chuyền nạm kim cương lấp lánh trên cổ bà khiến Đỗ Lôi Ty cứ ngẩn người ra.
Mẹ ơi! Quý phu nhân nhà giàu tiêu chuẩn là đây!
Nghe tiếng động, bà Liêm An Na