Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341434
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.
o tối quá bị ám ảnh bởi nói của mẹ chồng. Đỗ Lôi Ty cả đêm ngủ không ngon, lăn lộn khó ngủ, đến khi tờ mờ sáng mới thiếp đi. Khi tỉnh dậy thì đã là chín giờ sáng.
Dụi dụi đôi mắt kèm kèm, cô theo thói quen nhìn sang cạnh, sếp tổng quả nhiên đã đi mất.
Chắc anh lại bận rộn trong thư phòng? Đỗ Lôi Ty nghĩ thế, xuống giường, rửa mặt, đánh răng, sau đó xuống lầu.
Trên bàn còn phần bữa sáng, thím Ngô đang đứng cạnh.
“Thiếu phu nhân, chào buổi sáng.” Thím Ngô cười, chào cô.
“Chào buổi sáng.” Đỗ Lôi Ty gật đầu, bỗng thấy đầu hơi đau, có lẽ tối qua ngủ không ngon.
“Thiếu gia để phần điểm tâm cho cô, dặn do cô ăn ngay lúc còn nóng.” Thím Ngô vừa nói vừa bê một bát cháo đậu đỏ nóng hổi đến cho cô.
Đỗ Lôi Ty hớp một ngụm, bỗng nhớ đến bệnh của Liêm Tuấn, cô hỏi: “Thím Ngô, thiếu gia hôm nay có ăn sáng không?”
Thím Ngô gật đầu: “Có, nhưng rất ít.”
Ăn rất ít? Xem ra cơ thể anh vẫn còn yếu, Đỗ Lôi Ty thấy đau lòng, muốn đi thăm anh, liền hỏi: “Vậy thím có biết anh ấy đang ở đâu không?
“Thiếu Gia và phu nhân đang phòng.”
Sếp tổng đang ở thư phòng, với mẹ? Đỗ Lôi Ty hơi ngạc nhiên, dù sao hôm qua Liêm Tuấn và mẹ không hòa nhợp nhau lắm, như có gì ngăn cách vậy... Nhưng sếp tổng lại cứ không nói cô biết là đã xảy ra chuyện gì, khiến cô ù ù cạc cạc.
Đỗ Lôi Ty băn khoăn lắm, bỗng liếc nhìn thím Ngô đứng cạnh.
Thế là cô ngoắc tay bí ẩn với thím Ngô, hạ giọng hỏi: “Thím Ngô, cháu hỏi thím chuyện này.”
Thím Ngô vốn có tính hóng chuyện, thấy Đỗ Lôi Ty tỏ vẻ bí ẩn thì mặc kệ quan hệ chủ tớ, vội chồm đến: “Thiếu phu nhân, cô muốn hỏi gì?”
“Quan hệ của thiếu gia và phu nhân... không được tốt phải không?”
“Thiếu gia và phu nhân?” Thím Ngô ngẫm nghĩ rồi lắc đầu bất lực. “Thiếu phu nhân, cái này cô phải hỏi lão Dư, lúc tôi vào nhà này thì phu nhân đã dọn ra nước ngoài ở rồi.”
“Lão Dư à?” Đỗ Lôi Ty nghĩ đến gương mặt mới nhìn đã biết không ưa chuyện của lão Dư lắc đầu, “Cháu thấy người chính trực như lão Dư sẽ không nói chuyện này ra đâu.”
Thím Ngô ú ở: “Thiếu phu nhân, trông tôi không chính trực ư?”
“... Không phải, ý cháu là trông thím... rất không chấp nhặt tiểu tiết.”
“Thật ư?” Thím Ngô được khen, dương dương đắc ý, lời nói ra cũng không e dè nữa: “Thiếu phu nhân, nếu cô thật sự muốn biết giữa thiếu gia và phu nhân đã xảy ra chuyện gì thì có thể lén lên lầu nghe họ nói mà.”
Đỗ Lôi Ty choáng váng trước tinh thần hóng chuyện của thím Ngô: “Như thế có được không?”
“Có gì mà không được?” Đây là nhà của cô, thiếu gia là chồng của cô, phu nhân là mẹ chồng của cô, nếu đã là của cô cả, thỉnh thoảng nghe chồng và mẹ chồng nói chuyện thì có là gì đâu?”
Đỗ Lôi Ty bị lý luận “của cô” của thím Ngô làm cho bùi tai, ngẩn ra một lúc, phát hiện bà nói cũng có lý.
“Nhưng...” Cô vẫn do dự, “Lỡ họ đột nhiên ra ngoài thì sao?”
Thím Ngô nghĩ ngợi: “Nếu thế thì cô giả vờ như bất cẩn đi ngang qua đó.”
“Thế nếu mẹ chồng không vui thì sao?”
“Nếu phu nhân không vui thì cô nịnh nọt lấy lòng! Khen bà đẹp, có khí chất!”
“...” Đỗ Lôi Ty vẫn không yên tâm. “Thế nếu...”
“Thiếu phu nhân, cô đừng rụt đầu sợ hãi nữa, cùng lắm tôi đi với cô!” Thím Ngô vỗ ngực, bỗng dưng có thêm vẻ khí thế của nữ hiệp.
“Thật không?” Đỗ Lôi Ty sáng mắt lên, bỗng cảm thấy an toàn.
Như thế, dưới sự khuyến khích của thím Ngô, Đỗ Lôi Ty cuối cùng đã sải bước chân tà ác đó. Một già một trẻ hai bóng người lên lầu như ăn trộm,vừa lén lút thậm thụt mò đến cửa thư phòng.
Lúc ấy, Liêm Tuấn đang nói chuyện với mẹ.
“Con đã lớn rồi, chuyện hôn nhân mẹ không tiện can thiệp, nhưng mẹ vẫn phải khuyên con một câu – mẹ cảm thấy cô gái đó không hợp với Liêm gia chúng ta.”
“Hợp với Liêm gia hay không con không biết, con chỉ biết cô ấy hợp với con.”
“Con biết rõ bản thân đại diện cho cả Liêm Thị, một cô gái bình thường như cô ta rồi sẽ có ngày con chán ghét, hoặc cô ta chán ghét con, hôn nhân như vậy càng không bình đẳng!” Giọng bà hơi nặng, nghe có vẻ như đang chất chứa ẩn ý khó nói.
“Đừng áp dụng quan niệm tỉnh cảm của mẹ vào con!”
Bà Liêm An Na sững sờ, không ngờ con trai mình lại nói như thế, mắt bà tối lại: “Con sẽ hối hận,” bà nói.
“Con chưa bao giờ làm chuyện gì để hối hận.”
Bà Liêm An Na cười khô: “Câu này năm x cũng đã nói với ông ngoại, y hệt như thế...” Bà vừa nói vừa chìm đắm vào tâm sự, đôi mắt bắt đầu hoe đỏ.
Đó là một ngày mùa đông lạnh lẽo lạ thường.
Liêm An Na không thể nào quên, ba quỳ trước xe cha mình, khẩn cầu cha đồng ý cho bà được ở cạnh Tiêu Lễ Thạch. Gió lạnh thổi qua mặt, lạnh đến thấu xương. Trong cơn gió như thế, bà quỳ trước xe ba tiếng đồng hồ, đến khi gió làm gương mặt mất đi cảm giác, mà vẫn không hề rơi một giọt nước mắt.
Cha bà cuối cùng đã không cầm lòng nổi trước sự cố chấp của con gái, ông đồng ý cho họ kết hôn, nhưng có một điều kiện là Tiêu Lễ Thạch phải ở rể Liêm gia.
Bà không quên được hôm đó, sau khi Tiêu Lễ Thạch nghe cha bà quyết định, vẻ do dự thoáng lướt qua trong đôi mắt. Nhưng khi đó còn trẻ tuổi nông nổi, bà không hề để tâm. Bà tuyệt