XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341422

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1422 lượt.

Không sao, anh đ
Chỉ một câu nói, mà cô bỗng không sợ hãi nữa, nắm lấy tay anh, rồi sải chân một cái đã an ổn ở trên thuyền.
Sau đó cô nhìn Liêm Tuấn nói một tràng dài những tiếng cô không hiểu với người lái thuyền, người đó gật đầu rồi cầm mái chèo lên, Gondola nhanh chóng rẽ sóng trên mặt nước.
“Chúng ta đi đâu?” Đỗ Lôi Ty tò mò.
“Đưa em đi dạo đã, sau đó đến quảng trường St.Mark’s.”
“Quảng trường St.Mark’s?” Đỗ Lôi Ty sáng rực mắt, nhớ đến lễ hội Carnival của Venice, “Chúng ta có thấy được lễ hội Carnival không?”
Liêm Tuấn lắc đầu, “Carnival chỉ cử hành vào tháng Hai hàng năm thôi.”
“Ôi…” Đỗ Lôi Ty có vẻ hơi thất vọng.
“Nếu em muốn xem thì tháng Hai năm sau, chúng ta có thể đến đây nữa.”
“Thật không?” Đỗ Lôi Ty sung sướng.
“Chẳng lẽ là anh nói dối để lừa em?” Anh cố ý chọc cô.
“Không phải thế…” Cô hơi ngượng ngùng, “Ý em là công việc anh bận như vậy, không cần phải bớt thời gian quan tâm đến em.”
“Chỉ cần em thích.”
Chỉ đơn giản bốn chữ mà Đỗ Lôi Ty lại thấy cảm động.
Chỉ cần cô thích thì anh sẽ nguyện ở mãi bên cô? Cho dù cô ngốc như thế, thỉnh thoảng làm sai, lại còn thích gây chuyện phiền phức nho nhỏ, nhưng anh chưa bao giờ chê bai người bình thường như cô… Nghĩ đến đó, Đỗ Lôi Ty bỗng thấy lồng ngực như có một xúc cảm kỳ lạ.
“Chồng ơi.” Cô khẽ gọi.
“Sao?”
“Em… em…” Cô bỗng rất muốn chồm lại, hôn anh một cái.
Đang định lại gần thì vô ý thấy ông lái thuyền đang nhìn bằng ánh mắt hiếu kỳ.
“Không… không có gì…” Cô vội vàng thụt lùi, “Em… em tự dưng muốn gọi anh thế thôi…”
“Thế à?” Liêm Tuấn nhướn môi, nhìn thấy hết vẻ xấu hổ của cô, “Lúc nãy em…”
“Á! Trên trời có máy bay!”
“…”
Đỗ Lôi Ty vừa cười ngượng ngập vừa thầm thở phào, cũng may tỉnh lại kịp lúc, nếu lúc nãy nhất thời nông nổi mà hôn anh, chưa biết chừng sẽ lại nảy sinh chuyện “lấy thân báo đáp” nữa
Lấy thân báo đáp?
Cô nghĩ lại tối qua, mặt lại bắt đầu nóng bừng.
“Con sông này to hơn lúc nãy nhiều!” Cô vội vàng chuyển hướng.
“Ừ.” Liêm Tuấn gật đầu, “Đây là sông Grand Canal, dòng nước dài nhất cả Venice.”
“Thảo nào!” Đỗ Lôi Ty ngộ ra, lúc nãy cứ nói chuyện với sếp tổng mà bỏ quên cảnh đẹp xung quanh.
Những kiến trúc dọc bờ sông đều được xây dựng từ thế kỷ 14 đến 16, thừa kế những phong cách khác nhau như Byzantine, Gothic, Baroque… Do nền móng của chúng đều ngâm trong nước nên trông như một dãy hành lang dài đầy tính nghệ thuật nhô lên từ mặt nước, vô số Gondola đang len lỏi giữa chúng, mang đầy tính nghệ thuật.
Sau khi ngắm no nê những kiến trúc ven bờ, Gondola cuối cùng đưa họ đến quảng trường St.Mark’s nổi tiếng. Đỗ Lôi Ty nắm lấy tay Liêm Tuấn bước xuống từ Gondola, lúc chân đặt trên mặt đất, cảm giác cơ thể như vẫn còn lảo đảo.
Quảng trường St.Mark’s vào tiết hạ-thu tuy không đông đúc như lúc diễn ra lễ hội Carnival, nhưng vẫn vô cùng náo nhiệt. Đỗ Lôi Ty đứng đó, có thể cảm nhận được mùi vị cổ điển của thế kỷ 17. Ngọn tháp và ngôi nhà thờ lớn còn lại từ thời phục hưng dưới bầu trời xanh ngọc bích đẹp đến nỗi không thể dời mắt được.
Napoleon từng khen ngợi nơi đây là “Phòng khách đẹp nhất của châu Âu”, “Quảng trường đẹp nhất thế giới”, quả không sai. Quảng trường có đàn chim bồ câu ước khoảng ngàn con, theo khúc diễn tấu của ban nhạc, thỉnh thoảng còn những chú hề mang mặt nạ kỳ quái đi qua. Bốn có thể thấy rõ dấu vết để lại của lịch sử, cho dù là từ nét điêu khắc nhỏ nhất cũng đầy ắp hơi hướm nghệ thuật đậm đà.
Trong khoảnh khắc ấy, Đỗ Lôi Ty bỗng nhận ra rằng, ở thành phố nước này lịch sử, tư tưởng và nghệ thuật được nước truyền tải, những thứ ấy lặng lẽ yên bình bên dòng nước xanh trong, trở thành tài sản quý giá nhất của Venice.
Từ tháp chuông đến nhà thờ, từ tòa nhà Napoleon đến nhà thờ vàng, từ phương Đông đến phương Tây đều khiến Đỗ Lôi Ty rung động mạnh mẽ.
Lúc về, chân trời đã nhuộm vệt đỏ ráng chiều, tịch dương chiếu xuống quảng trường St.Mark’s, tất cả dường như được bao phủ bởi ánh hào quang thần thánh.
Đỗ Lôi Ty có phần quyến luyến không nỡ rời, cô bỗng nhớ đến câu nói lúc nãy của sếp tổng – “Nếu em muốn xem thì tháng Hai năm sau, chúng ta có thể đến nữa.”
“Năm sau chúng ta sẽ đến nữa chứ?”
“Chỉ cần em thích.”
Đỗ Lôi Ty bỗng cảm thấy cô thực ra không phải muốn hỏi sau này có đến nữa không, mà điều cô muốn nghe là câu anh nói – Chỉ cần em thích.
Cô thầm đáp lại một câu: Chỉ cần có anh, em đều thích.
Lúc từ quảng trường về khách sạn, Gondola đưa họ đi ngang “cầu than thở” nổi tiếng, là một cây cầu bắc ngang mặt nước, treo cao giữa hai tòa nhà lớn.
“Cầu này có một truyền thuyết
“Truyền thuyết gì cơ?”
Liêm Tuấn không trả lời ngay, chỉ đột ngột áp sát cơ thể anh vào cô.
Cảm nhận hơi thở anh phả trên mặt, trong bóng đêm, đôi mắt đen nhánh như ánh sao trên bầu trời, lấp lánh tia sáng: “Sao… sao vậy?” Cô hỏi.
“Nếu những người yêu nhau có thể ôm hôn nhau dưới cây cầu này, tình yêu sẽ trở thành vĩnh hằng.”
Sau một câu nói ngắn gọn, đôi môi anh đã dứt khoát áp xuống, một nụ hôn cực kỳ quyến luyến, đầu t