Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1349 lượt.

ì, rõ ràng là sếp tổng có bản chất làm người ta tức mà không đền mạng!
Nói không lại anh, vậy đành im lặng thôi, Đỗ Lôi Ty nghiến răng, dậm chân, quyết tâm: “Em không thèm quan tâm anh nữa!”
Và thế là, chuyện chiếc nhẫn bỗng thăng cấp thành chiến tranh lạnh, đến khi hai người lên tàu hỏa đi Roma, Đỗ Lôi Ty vẫn ức chế không nói gì với anh.
Cô không chịu nói, Liêm Tuấn cũng không cuống, dáng vẻ bình thản như muốn xem xem cô có thể chịu đựng đến bao giờ, dù sao đây cũng là Ý, ngoài anh ra, không ai có thể nói chuyện với cô.
Cho cô nàng này bức bối chết luôn?
Nhưng lần này, sếp tổng đã xem thường uy lực mạnh mẽ của toàn cầu hóa kinh tế, Trung Quốc là đất nước có đến ba tỷ người, muốn gặp người Trung Quốc ở nước ngoài, có khó khăn gì đâu?
Lần này, Đỗ Lôi Ty đã gặp được.
“Hai người đến từ Trung Quốc?”
Vừa nghe tiếng mẹ đẻ quen thuộc, lâu quá không nói chuyện nên hai mắt Đỗ Lôi Ty lấp lóe sáng hệt mắt chuột.
“Cô cũng là người Trung Quốc sao?” Cô cười hi hi, hỏi.
“Chào chị, em là Vương Lộ, lưu học sinh ở đây?” Cô bé tên Vương Lộ rất nhiệt tình, “Hai người đến đây du lịch ư? Anh ấy là bạn trai chị à?”
Đỗ Lôi Ty lườm ậm hực: “Không phải.” Dù sao cô cũng nói đúng, không phải bạn trai mà là chồng cơ.
Liêm Tuấn nhìn cô, không nói gì.
“Thế à, em cứ tưởng hai người là người yêu chứ.” Vương Lộ vừa nói vừa trộm nhìn anh, trong lòng như đang toan tính gì đó.
“Em ngồi cùng anh chị được không?”
Xem như có người để nói chuyện rồi, Đỗ Lôi Ty mừng như bắt được vàng: “Mời ngồi, mời ngồi.”
Tàu hỏa mà họ đang ngồi là “Ngôi sao châu Âu” khá nổi tiếng ở Ý, sạch sẽ, chạy nhanh, thái độ phục vụ cũng khá tốt. Tuy ngồi chung với nhau nhưng do bây giờ không phải mùa du lịch, không đông người, đương nhiên trong toa tàu cũng trống nhiều chỗ.
Lúc lên tàu, do ấm ức nên Đỗ Lôi Ty cố ý không ngồi cạnh Liêm Tuấn mà chọn vị trí đối diện, vốn định như thế thì hai người sẽ cách xa nhau một tí, ngờ đâu thất sách, cô vừa ngẩng lên đã có thể nhìn thấy gương mặt bình thản quá đáng của anh, đúng là càng nhìn càng tức.
Nhưng cũng may, ngoài gặp Vương Lộ ra còn có một anh chàng Ý đẹp trai tóc vàng mắt xanh.
Hai người ngồi gần, Vương Lộ ngồi cạnh Liêm Tuấn còn anh chàng người Ý đẹp trai ngồi cạnh Đỗ Lôi Ty.
“Đây là Mikhal bạn học của em.” Vương Lộ giới thiệu.
“Chào cô, tôi là Mikhal, tên Trung Quốc là Lai Phú
Tuy vẫn bập bẹ tiếng Hoa nhưng Đỗ Lôi Ty vẫn hiểu, còn sặc nữa! Woa! Người nước ngoài lấy tên Trung Quốc đúng là cá tính chết được, sao không lấy tên là Vượng Tài luôn đi?
“Anh biết nói tiếng Trung à?”
Lai Phúc cười sảng khoái: “Tôi biết một chút, cô tên là gì?”
“Tôi là Đỗ Lôi Lôi.”
Lại khai tên giả, khóe môi Liêm Tuấn thoáng nụ cười.
“Lôi Lôi, cô rất xinh đẹp.”
Không ngờ anh người Ý lại nịnh nọt thẳng thắn đến thế, Đỗ Lôi Ty cười ngại ngùng: “Đâu có, đâu có.”
“Ở đâu à? Ở đâu cũng đẹp, tóc, mũi, mắt, tai… tất cả đều đẹp.”¹ ^_^
Đỗ Lôi Ty ú ớ, tiếng Trung của anh chàng này đúng là không chỉ giỏi bình thường!
“Mikhal mới học tiếng Trung, một số câu anh ta không hiểu lắm.”
Vương Lộ giải thích xong lại xì xào tiếng Ý với anh chàng kia, anh chàng đó vỡ lẽ, cười ngượng ngùng với Đỗ Lôi Ty: “Xin lỗi,
Đỗ Lôi Ty vội khoát tay: “Không sao.”
Và cứ thế, trong hành trình ngồi tàu gần hai giờ đồng hồ, ba người cười cười nói nói, rất náo nhiệt. Chỉ mỗi sếp tổng cứ lạnh lùng nhìn, thỉnh thoảng Vương Lộ muốn bắt chuyện với anh, anh cũng chỉ ậm ừ hai ba chữ cho qua, khiến người đẹp rất ngại ngùng.
Đến khi xuống tàu, Roma đã xuất hiện, thấy sắp chia tay mà vẫn chưa trò chuyện được với trai đẹp, Vương Lộ rất không cam tâm. Thì thầm với Mikhal vài câu rồi nói: “Hai người nếu đã đến du lịch thì chi bằng chúng tôi làm hướng dẫn viên cho hai người, dù sao hôm nay cũng rảnh rỗi.”
Liêm Tuấn cau mày, muốn từ chối nhưng Đỗ Lôi Ty đã đáp ngay: “Được thôi, được thôi!” Có người nói chuyện với cô, cho sếp tổng tức chết, tốt quá!
Thế là, đoàn hai người biến thành bốn người, hơn nữa bốn người này đều mang những tâm trạng khác nhau.
Đoàn bốn người lúc ra khỏi ga tàu, phía trước không hiểu tại sao lại xuất hiện một vũng nước.
Vũng nước ấy không to, người chân dài một tý thì rất dễ bước qua, nên Vương Lộ và Mikhal đi phía trước vượt qua rất nhẹ nhàng, đến lượt Đỗ Lôi Ty thì cô rất băn khoăn.
Rốt cuộc là bước qua hay hơn hay là đi vòng qua nhỉ? (-_- | | | Đỗ Đỗ, tại sao đầu cô suốt ngày từ sáng đến tối toàn băn khoăn những chuyện đâu đâu ấy nhỉ?)
Đúng lúc cô do dự thì cơ thể bỗng nhẹ bẫng, sau đó cô đã bay qua – nói chính xác hơn là sếp tổng đã bế cô đi
Lần này, đừng nói là Đỗ Lôi Ty, mà ngay cả Vương Lộ và Mikhal bên cạnh cũng đần mặt ra, chuyện gì thế này?
Liêm Tuấn sau khi bế Đỗ Lôi Ty qua thì nói: “Đưa tay ra.”
“Làm... gì thế?”
“Đưa ra.” Anh lặp lại.
Đỗ Lôi Ty bất giác đưa tay ra.
“Tay phải.”
Thế là cô lại đưa tay phải ra, sau tích tắc, Đỗ Lôi Ty cảm thấy ngón tay vô danh khít chặt, lúc rút lại, trên ngón tay đã có thêm một chiếc nhẫn.
Nói ch