Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341321
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1321 lượt.
ại đấy chứ?”
A! Đừng nói, cô đúng là quên thật!
Đỗ Lôi Ty cười một cách cực kỳ lúng túng: “Sao… sao lại quên được ạ? Hehe… hehehe…”
Liêm An Na bó tay.
Ăn sáng, chuẩn bị sơ một chút rồi cả nhà cùng xuất phát đến khu mộ. Cùng đi còn có quản gia Dư, ông đã làm ở Liêm gia hơn bốn mươi năm, có tình cảm rất sâu nặng với ông ngoại, nên lần nào đến ngày kỵ của ông ngoại, ông cũng cùng đi với gia đình.
Lúc lên xe, để tránh nhìn thấy sếp tổng rồi lại nhớ đến cảnh tượng 18+ hôm qua, Đỗ Lôi Ty giành ngồi đầu tiên trong hàng ghế sau, một lát sau, lão Dư ngồi cạnh cô. Còn ngồi ở ghế phụ, đương nhiên là mẹ chồng cô rồi!
Thôi cứ xem như để mẹ con họ trò chuyện nhiều hơn với nhau đi, sếp tổng chắc sẽ không trách cứ cô, Đỗ Lôi Ty tự an ủi mình một trăm lần ơi là một trăm lần!
Chiếc xe nhanh chóng khởi động, mục tiêu là phần mộ của ông ngoại nhà họ Liêm ở quê nhà.
Nơi ấy tất nhiên là quê ngoại của Liêm Tuấn, Đỗ Lôi Ty đã làm dâu bao lâu rồi mà vẫn chưa về quê sếp tổng thăm bao giờ, trong lòng khó tránh khỏi tò mò.
“Bác Dư ơi, chúng ta phải bao lâu nữa mới đến được?”
Lão Dư nghĩ ngợi: “Khoảng bốn tiếng đồng hồ.”
“Xa sao?”
“Phải, ông chủ lớn lên ở nước ngoài, về sau cải cách mở cửa, ông đưa cả nhà về, đầu tư lập nên Liêm Thị. Ông chủ nói từ nhỏ đã ở nước ngoài quá lâu, ngay cả quê nhà cũng chưa về lần nào, nên trước khi lâm chung, ông chủ đặc biệt dặn chúng tôi phải an tang ở quê nhà, xem như là bù đắp.”
Không ngờ ông ngoại Liêm lại xem trọng khái niệm “quê nhà” như vậy, hoàn toàn đảo ngược hình tượng về một ông lão nghiêm túc kỳ quái ban đầu của Đỗ Lôi Ty, thậm chí cô còn nảy sinh ra một chút tình cảm sùng bái đối với ông ngoại chưa bao giờ được gặp mặt này nữa.
“Bác Dư ơi, bác còn biết chuyện gì liên quan tới ông ngoại thì kể cháu nghe.” Nhân cơ hội này, cô quyết định tìm hiểu một chút về những chuyện liên quan đến Liêm gia từ lão Dư, dù sao bây giờ cô cũng là một thành viên trong nhà mà!
Quản gia Dư gật gù, sau đó chìm vào hồi ức: “Thật ra ông chủ là một người rất tốt, tôi nhớ lúc tôi vừa làm công cho ông chủ là mới hơn hai mươi tuổi, vẫn là một tài xế quèn thôi. Lúc đó ông chủ đã là một sếp lớn của công ty, nhưng thái độ với những người làm công chúng tôi lại rất thân thiện, còn nhớ lần đầu lúc tôi mở cửa xe cho ông chủ, vì quá căng thẳng nên đạp phải chân ông, lúc đó giày da là thứ đồ rất đắt tiền, tôi đã cứng đờ người ra. Không ngờ ông chủ cũng không hề cau mày, còn an ủi lại tôi, bảo tôi đừng lo. Một ông chủ tốt như thế, sao lại…” Lão Dư nói đến đây, khóe mắt đã ướt đẫm.
Quả nhiên những người lớn tuổi đều thích hoài niệm, Đỗ Lôi Ty không ngờ một câu hỏi vô tình của cô lại khiến một ông lão hơn sáu mươi khóc như thế, trong lòng có phần áy náy, cô lấy ra một tờ khăn giấy đưa ra: “Bác đừng buồn, ông ngoại nếu biết bác đau lòng như thế sẽ không vui đâu.”
Lão Dư chùi khóe mắt: “Thiếu phu nhân, cô thật sự rất lương thiện, ông chủ nếu còn sống chắc chắn sẽ rất thích cô đấy.”
Ông ngoại sẽ thích cô ư?
Đỗ Lôi Ty nhìn sếp tổng rồi lại nhìn mẹ chồng, sau đó tự dưng nhớ đến ông bố chồng tính tình nóng nảy hôm qua, trong lòng bỗng thấy bất an quá.
Lão Dư nói thật nhẹ nhàng, nhưng muốn cả nhà sếp tổng đón nhận cô nào phải chuyện dễ dàng? Đầu tiên bị mẹ chồng châm biếm mỉa mai, sau đó khó khăn lắm mới khiến mẹ chồng hơi chấp nhận, lại tư nhiên đắc tội với bố chồng… Lỡ như lần này cô đến thăm mộ ông ngoại, ông ngoại trên cao kia không vui, cho sét đánh chết cô thì làm sao đây? (Ông ngoại: Ta chỉ chết sớm thôi chứ không có nghĩa ta là Thiên Lôi đâu -_-|||)
Do Đỗ Lôi Ty luôn băn khoăn về hiện trạng tàn khốc rằng sẽ không được cả nhà sếp tổng chấp nhận, dẫn đến tâm trạng cực kỳ sa sút, cuối cùng lúc xe gần đến nơi, cô đã say xe.
Lần này say xe khổ đến độ không nói đâu cho hết, chỉ cảm thấy trong đầu như có cả trăm ngàn con ong mật đang kêu vù vù, dạ dày giống như một chiếc máy giặt tự động đang giặt với tốc độ rất nhanh, suýt nữa thì nôn mửa.
Nhưng cô lại kiềm chế được rất giỏi. Đùa à, sếp tổng đang lái chiếc xe Land Rover hôm qua, nếu nôn bên trong thì phải tốn bao tiền rửa xe đây?
Nói ra thì một nàng dâu rất tiết kiệm.
Nàng dâu vô cùng tiết kiệm này đã nhẫn nhịn, chịu đừng đến cùng. Xe vừa mở cửa, Đỗ Lôi Ty đã lao vọt ra ngoài như mũi tên, dựa vào cột điện bên cạnh, bắt đầu nôn mửa.
Nôn xong hết cả bữa sáng lẫn bữa tối hôm qua, nôn hết từ bữa tối đến bữa trưa, cuối cùng nôn đến nỗi chỉ còn lại mật xanh mật vàng, còn vẫn dựa vào cột điện nôn khan. Người biết chuyện chỉ xem như cô đang say xe, người không biết còn tưởng cô nàng này đang bị điện giật!
“Thiếu phu nhân, cháu không sao chứ?” Lão Dư đứng cạnh lo lắng hỏi.
“Không… ụa…” Mới nói một từ, cô đã bắt đầu nôn, lần này cả dạ dày cũng muốn lộn ra ngoài.
Lúc này Liêm Tuấn đã đậu xe xong, đang tỏ dáng vẻ nhẹ nhàng thoải mái. Anh đợi Đỗ Lôi Ty nông xong mới thong thả hỏi: “Còn sống chứ?”
Đỗ Lôi Ty gạt nước mắt, thều thào: “Dở… sống… dở… chết…”
Liêm Tuấn gật gù: “Tốt lắm, còn sống.”
T_T Hừ! Sếp tổn