Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.

ôi Ty không tiện từ chối, đành lơ đãng mang hành lý lên lầu. Do cô cứ nghĩ đến chuyện Tiêu Lễ Thạch sẽ nói gì với sếp tổng, không chú ý bậc thang dưới chân, bất cẩn bước hụt, suýt nữa là ngã nhào.
“Cẩn thận!” Liêm An Na vội đỡ lấy cô.
Đỗ Lôi Ty ngượng ngùng sờ sờ gáy, cười ngô nghê: “Con không nhìn rõ…”
Cô ngố này, đúng là ngố kinh khủng, tâm trạng gì cũng để người ta thấy hết. Bà Liêm An Na bó tay nhưng cũng cảm thấy cô con dâu này có phần đáng yêu.
“Con yên tâm, họ đều không phải người dễ bị người khác làm ảnh hưởng.”
Đỗ Lôi Ty ngẩn ngơ, mẹ chồng lần đầu chủ động an ủi cô khiến cô thấy thực ra bà mẹ chồng mặt lạnh này không hề đáng sợ như trong tưởng tượng, liền bặm gan hỏi: “Bố… rốt cuộc là người thế nào ạ?”
Vẻ mặt Liêm An Naông cứng lại, rồi chìm vào trong suy nghĩ.
Đỗ Lôi Ty thầm kêu không ổn rồi, sao cô có thể nhắc đến chồng cũ của một người phụ nữ trước mặt người ấy chứ? Đặc biệt là người phụ nữ đó còn là người có lòng tự tôn cực cao. Cô lập tức hối hận, chuẩn bị đánh trống lảng thì Liêm An Na bỗng mở miệng.
“Ông ấy à…” Bà cay đắng mấp máy môi, “Ông ấy là người đàn ông mạnh mẽ, có lúc mẹ cảm thấy A Tuấn rất giống ông ấy.”
“Ha ha, hổ phụ sinh hổ tử mà!” Thực ra Đỗ Lôi Ty đang gật mạnh đầu trong lòng, hai cha con đều là nhà tư bản, đắc tội với họ tuyệt đối sẽ không có quả ngọt mà ăn.
“Hổ phụ?” Liêm An Na khựng lại, “Cũng đúng… Chỉ có điều ông ấy thực sự quá hiếu thắng, đến mức cả chuyện hôn nhân mà cũng phải do mẹ lên tiếng trước.”
Không ngờ mẹ chồng lại nhắc đến chuyện này, Đỗ Lôi Ty thẫn người nghệch cả mặt.
Liêm An Na cười khổ: “Thực ra mẹ không có tư cách nói ông ấy như thế, vì mẹ cũng rất hiếu thắng, nên mẹ đã chọn trước khi ông ấy đề nghị ly hôn thì đưa giấy ly hôn ra trước…”
“Thực ra, mẹ vẫn còn yêu bố đúng không?”
“Yêu?” Liêm An Na khựng lại, “Có lẽ, thực ra bao năm rồi, mẹ không còn biết rốt cuộc thế nào mới gọi là yêu.” Năm ấy bà vì yêu ông nên mới đề nghị ly hôn, đã hơn hai mươi năm, cảm giác ấy dần phai nhòa, thứ không xóa đi được chính là nỗi đau lưu lại trong tim.
“Vậy mẹ có từng nghĩ rằng, chưa biết chừng ông ấy đối với mẹ… chuyện đó…” Đỗ Lôi Ty nhất thời không biết diễn tả thế nào.
“Tình cũ chưa phai?” Liêm An Na tiếp lời cô.
Đỗ Lôi Ty hơi ngượng: “Ý con là, năm ấy liệu có phải vì bố mẹ chưa trò chuyện rõ với nhau, xảy ra hiểu lầm gì đó…”
“Hiểu lầm? Có thể, nhưng đã không còn quan trọng nữa, bố mẹ… không thể ở bên nhau đâu.”
“Tại sao ạ?” Đỗ Lôi Ty không nén được hỏi, “Mẹ không quên được bố có nghĩa là vẫn còn yêu bố! Yêu thì vì sao không chọn ở bên bố?”
Thấy vẻ mặt cô nghi ngờ, Liêm An Na cuối cùng cũng hiểu cuộc hôn nhân của con trai với cuộc hôn nhân năm xưa của bà rốt cuộc khác nhau chỗ nào, có lẽ đơn giản một chút, ngược lại còn là chuyện đáng vui mừng hơn.
Bà lắc đầu, nói gọn: “Trên thế gian này luôn có những người, những chuyện mà chúng ta phải bỏ lỡ.”
Câu nói của Liêm An Na như một viên đạn ném vào trong mặt hồ nước trái tim của Đỗ Lôi Ty. Cô bỗng nhớ đến sự gặp gỡ kỳ diệu của cô và Liêm Tuấn, đến nay vẫn rất khó tin, nếu nói trên thế gian này luôn có những người sẽ bỏ lỡ, vậy họ liệu có…
Hôm ấy trên đường về nhà, do Liêm An Na và quản gia Dư đều ở lại quê một thời gian với lão phu nhân nên trong xe chỉ còn lại hai người họ.
Đỗ Lôi Ty ngồi ở ghế phụ, nhớ lại câu nói ban nãy của mẹ chồng, lại nhớ dến thái độ của Tiêu Lễ Thạch với cô, bất giác thấy bất an trong lòng.
Thấy cô hồn phách để trên mây, Liêm Tuấn đang lái xe cũng phải hỏi: “Sao vậy? Lại say xe à?”
Đỗ Lôi Ty giật mình, vội vã lắc đầu: “Không, lúc nãy em đã uống thuốc chống say xe rồi.”
“Ừ, vậy em một giấc đi, tỉnh dậy là đến nơi.”
“Ồ…” Đỗ Lôi Ty nhắm mắt lại, một lúc sau, cô lại bất an và mở mắt ra. Không được, cô không nhịn nổi nữa, nhất định phải hỏi!
“Lúc nãy bố tìm anh… nói gì thế?”
Quả nhiên cô không kìm được rồi, Liêm Tuấn sắc mặt bình thản: “Không có gì.”
Đỗ Lôi Ty thở phào.
“Nhưng ông có nhắc đến chuyện gặp em hôm qua.”
Đỗ Lôi Ty chưa kịp thở phào xong thì lại thấy muốn nghẹn: “Bố… bố có giận em không?”
“Cũng không đến nỗi.”
Đỗ Lôi Ty đang phập phồng cuối cùng cũng nhẹ nhõm ra.
“Ông bảo anh rằng em và Tiêu Doãn công khai tình cảm với nhau ở nơi công cộng.”
Lại thót tim, lần này Đỗ Lôi Ty đã sặc.
“Khụ khụ…” Cô ầng ậng nước mắt, ai oán nhìn Liêm Tuấn: Sếp tổng, anh không thể nói hết một lần hay sao? Cứ cà giật thế này sẽ chết người đó!”
“Sao? Lúng túng à?” Liêm Tuấn hỏi.
“Làm gì có? Là anh ta cứ theo sau em không chịu đi đấy chứ, em không…”
“Không níu kéo anh ta?”
“… Có níu một tí, nhưng là em bị ép!” Đỗ Lôi Ty thề thốt.
“Em thừa nhận rồi à?”
Đỗ Lôi Ty choáng muốn chết: “Điều đó không quan trọng, quan trọng em không tự nguyện mà!” Sếp tổng à, anh không thể không phân rõ thị phi được!
“Đỗ Đỗ.” Liêm Tuấn nhìn thẳng phía trước, chậm rãi nói, “Kiến không đục trứng không có lỗ.”
“…”
Khoảng giây sau, Đỗ Lôi Ty mới thì thầm một câu kinh thiên động địa thần sầu quỷ khốc: “Thì ra là vì