Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1318 lượt.
g, tại sao anh lại thản nhiên như thế?
Liêm Tuấn bảo: “Nếu khó chịu thì vào xe nghỉ ngơi một lúc đi.”
Đỗ Lôi Ty vừa nghe nói đến “xe” là đã lắc đầu như uống phải thuốc lắc, nước mắt lưng tròng - xin anh, đừng để em đến gần cái phương tiện giao thông khủng bố đó nữa!
“Vậy thì lên núi, chẳng lẽ em muốn ôm cột điện mãi hay sao?”
Đỗ Lôi Ty nhìn sếp tổng, lại nhìn cột điện, cuối cùng khóc lóc quay lại: “Em… đi… không… nổi…”
Liêm Tuấn như thở dài, sau đó bước đến, quỳ xuống trước mặt cô.
“Lên đây.”
Đỗ Lôi Ty ngần ngại, nghĩ xem rốt cuộc có nên trèo lên không.
“Chẳng lẽ em định để quản gia Dư lọm khọm cõng em lên núi?”
Đỗ Lôi Ty sững người, nhanh chóng đổ nhào lên lưng sếp tổng.
Vẫn như lần trước, rộng rãi, ấm áp, khiến người ta có cảm giác an toàn. Nhưng Đỗ Lôi Ty không có tâm trí nào nghĩ thế, cô đang phiền muộn! Cô đã nôn mửa đến mức đó rồi, sếp tổng lại chẳng hề biểu lộ tí thương xót nào, rõ ràng là đang tức giận! Anh giận cái gì chứ? Còn không phải vì lúc cô lên xe đã cố ý nhường ghế phụ cho mẹ chồng, không làm theo ý anh hay sao.
Quả nhiên, có thù không báo không phải sếp tổng!
Đường núi được sửa chữa rất bằng phẳng, không hề gập ghềnh, nhưng Đỗ Lôi Ty lại gục trên lưng Liêm Tuấn, tâm trạng nhấp nhô lên xuống hệt chiếc máy kéo, mà tay anh lại cứ đặt lên mông cô, thật khiến cô bất an.
“Đừng nhúc nhích.” Liêm Tuấn nói.
Đỗ Lôi Ty dừng lại, thôi, để sếp tổng sờ thì sờ đi, còn hơn lại bị ném xuống núi. Bây giờ cô cũng xem như là đang bảo toàn tính mạng, hy sinh nhan sắc vậy!
Phần mộ của ông ngoại nhà họ Liêm nằm trên núi, nằm riêng biệt một mình, không lớn nhưng rất yên tĩnh. Sinh thời ông và phu nhân của mình tình cảm rất sâu đậm nên sau khi qua đời, lão phu nhân còn đặc biệt xây thêm một ngôi nhà nhỏ nữa, định luôn ở cạnh chồng mình.
Những chuyện này trước kia Đỗ Lôi Ty không biết, nên khi sếp tổng cõng cô vào trong khu vườn kiểu Tây, nhìn thấy bà lão người Ý ngồi trên chiếc ghế gỗ đằng, cô đã nghệch mặt ra.…” Đỗ Lôi Ty e dè hỏi.
“Bà ngoại anh.”
Bà ngoại? Trong đầu Đỗ Lôi Ty nhanh chóng hiện ra bà nội nhà họ Liêm xem bệnh viện là viện dưỡng lão, xem phòng bệnh là đài truyền hình để buôn chuyện. Sau đó cô đã cảm thán: khoảng cách của hai bà lão này đúng là quá lớn.
Bà ngoại chắc đã hơn tám mươi tuổi, tóc đã bạc trắng, dáng người mập mạp, mặc một chiếc đầm màu xanh da trời đậm, lại thêm một cặp kính lão, trong tay cầm một cây gậy, đang cho mèo ăn trong vườn.
“Bà ngoại.” Liêm Tuấn gọi bà, nói bằng tiếng Trung Quốc.
“Đến rồi sao?” Giọng bà lão nghe rất dịu dàng, không hề có tí khẩu âm nước ngoài, thậm chí còn có phương ngữ địa phương nữa. Rõ ràng là ngoài huyết thống ra, bà đã trở thành một người Trung Quốc chính cống rồi.
“Bà ngoại…” Đỗ Lôi Ty cũng nhút nhát gọi theo.
Bà lão ngẩn người, sau đó như hiểu ra gì đó, hơi gật đầu với Đỗ Lôi Ty, nụ cười ấy giống bầu trời trong xanh Toscana, không nói gì nhưng lại khiến người ta cảm thấy dễ chịu vô cùng.
Xem ra gia đình sếp tổng cũng không phải tất cả đều khó chung sống, Đỗ Lôi Ty nghĩ.
Đúng lúc Đỗ Lôi Ty đang chìm trong nụ cười hiền hòa của bà ngoại Liêm Tuấn thì bà lão bỗng nói với anh: “Bố cháu từ sáng sớm đã đến rồi.”
Vừa nói xong, sắc mặt mỗi người đều có phần lạ lùng, đặc biệt là bà Liêm An Na, thần sắc bà bỗng sa sầm, trong đôi mắt xưa nay vốn trầm tĩnh bỗng thoáng một nét u buồn khó phát hiện.
Nhưng sắc diện thay đổi nhất vẫn là Đỗ Lôi Ty, gương mặt ấy hệt như bị sét đánh, dừng lại ở vẻ vô cùng khiếp đảm.
Bố của sếp tổng chẳng phải là bố của Tiêu Doãn? Bố của Tiêu Doãn há chẳng phải là ông chú nghiêm khắc mà hôm ấy cô lỡ đắc tội? Ông cũng đến sao? Tại sao không ai nói cho cô biết? Đỗ Lôi Ty bỗng hoảng hốt, vội vàng nhìn sếp tổng nhưng lại thấy anh đang cúi đầu như suy nghĩ gì đó, sắc mặt khó đoán.
Chính lúc đó, giọng Tiêu Lễ Thạch đã vẳng ra từ trong nhà: “A Tuấn?” Trong giọng nói như mang vẻ vui mừng ngạc nhiên.
Đỗ Lôi Ty sững sờ, vội vàng nhích ra mấy bước núp sau lưng sếp tổng.
Thực ra cô không cần trốn vì trong mắt Tiêu Lễ Thạch vốn không có cô, chỉ thấy ông sải bước nhanh ra ngoài, đến trước mắt Liêm Tuấn, trong mắt đong đầy niềm vui, so với ông chú nghiêm khắc hôm nọ cô thấy như thể hai người hoàn toàn khác.
“Bố đến rồi à!” Giọng Liêm Tuấn rất bình thản.
“Ừ!” Tiêu Lễ Thạch có phần xúc động, “Lâu quá không gặp con, vẫn ổn phải không?”
Liêm Tuấn gật đầu: “Rất ổn.”
Rõ ràng, hai bố con chào hỏi rất xã giao, khách sáo không có sự phấn khởi, vui mừng của hai cha con lâu ngày không gặp nhau. Trong sự bình thản của Liêm Tuấn còn thấp thoáng nét lạnh nhạt.
Tiêu Lễ Thạch hơi ngượng, nhưng lại nhìn Liêm An Na bên cạnh, giải thích với vẻ hối hận: “Mấy hôm trước anh ra nước ngoài bàn công việc làm ăn, lúc về mới biết em đã về… Em ở nước ngoài một mình có quen không?” Thấy Liêm An Na không nói, ông lại bảo, “Nếu không quen thì về nước sống chứ? Có người chăm sóc thì luôn tốt hơn.”
Ông lại còn quan tâm có người chăm sóc hay không á? Liêm An Na thoáng cười khổ: “An