Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1324 lượt.
h không cần lo, một mình tôi tự do tự tại, ngược lại còn thấy sống thoải mái hơn.”
Tiêu Lễ Thạch vốn định gợi mở câu chuyện, ai ngờ bị Liêm An Na một câu nói từ chối thẳng, hơn nữa trong lời nói còn châm biếm gì đó, nhất thời ông không biết phải nói gì nữa.
Trước mặt con trai và vợ, Tiêu Lễ Thạch luôn mang một cảm giác mắc nợ họ. Chính vì cảm giác đó mà khiến ông là người đã lăn lộn thương trường mấy chục năm rồi, khi đứng trước họ, ông lúc nào cũng trở nên luống cuống.
Đỗ Lôi Ty đứng một bên quan sát ông đến ngẩn cả người, chắc chắn đó là bố chồng đại nhân mà hôm qua cô gặp đó sao? Sao khí chất khác nhau quá vậy? Cô nghĩ mãi mà không hiểu được thì chân bỗng có cảm giác ngưa ngứa, cô cúi xuống, nhìn thấy một vật thể màu đen lù lù ngay dưới chân mình… đang động đậy!
“Cứu tôi với!”
Đỗ Lôi Ty khiếp hãi đến nỗi hồn bay phách lạc, túm lấy cánh tay Liêm Tuấn, đeo lên người anh giống con bạch tuộc!
“Em làm gì thế? Một con mèo, có cần phải sợ tới mức này không?”
Mèo?
Đỗ Lôi Ty vội cúi nhìn rõ hơn, phát hiện ra vật thể như quả cầu, bộ lông có hai màu đen trắng. Đó là con mèo của bà ngoại Liêm Tuấn, do lúc nãy cô suy nghĩ quá chăm chú đến nỗi con mèo tới bên chân cô lúc nào không hay.
Đỗ Lôi Ty bỗng vô cùng ngượng ngùng, vội vội vàng vàng trèo xuống khỏi người Liêm Tuấn, quỳ xuống bế bạn mèo đang khiếp hãi vì tiếng hét của cô, an ủi: “Meo meo ngoan, không sợ không sợ…”
Con mèo nhỏ vốn đang run lẩy bẩy giờ càng run bần bật.
Đỗ Lôi Ty hốt hoảng, thôi xong! Con mèo này không phải là bị cô dọa đến đần luôn đấy chứ?
“Cháu đừng lo, Kaka chỉ hơi sợ người lạ mà thôi.” Bà ngoại Liêm Tuấn bước đến.
“Nó tên Kaka ạ?” Đỗ Lôi Ty nhìn con mèo bị cô hù dọa đến chết khiếp, lo lắng hỏi bà, “Sao nó không có tí phản ứng nào thế ạ? Chắc không có gì xảy ra chứ?” Một ông bố chồng đã đủ phiền rồi, nếu bất cẩn làm con mèo của bà ngoại đần luôn thì hôm nay cô đúng là phải xuống dưới đất chơi cờ với ông ngoại mất thôi.
“Không sao, nó là thế, lát nữa sẽ ổn thôi.” Bà ngoại nói, lấy ra một ít “mao bạc hà”(1), đặt trước mũi Kaka cho nó ngửi. quả nhiên con mèo khi ngửi thấy mao bạc hà thì như được tiêm kích thích vậy, kêu lên “meo meo” hai tiếng rồi bắt đầu ngọ nguậy không ngừng trong lòng Đỗ Lôi Ty.
Wow! Con mèo này đúng là vô tâm vô tính, chỉ mới mấy miếng mao bạc hà thôi đã vui đến mức này rồi!
Đỗ Lôi Ty đang cảm thán thì bỗng nghe Liêm Tuấn nói bên tai cô: “Anh thấy con mèo này rất giống em.”
“Hả?” Đỗ Lôi Ty nhất thời không hiểu ý của sếp tổng.
“Không có đầu óc như nhau.”
Đỗ Lôi Ty: -_-|||
“Anh!” Đỗ Lôi Ty đặt Kaka xuống, nhìn sếp tổng vô cùng oán hận. Chẳng phải lúc lên xe không ngồi đúng chỗ, có cần chế giễu cô thế không? Làm gì có chồng nào lại so đo tính toán với vợ mình nhiều như thế? Quá đáng! Quá đáng!
Đỗ Lôi Ty tức tối nhìn Liêm Tuấn, chuẩn bị xổ toẹt một lo những hành vi ác độc của anh, chưa kịp nói gì thì đã liếc thấy Tiêu Lễ Thạch đang sa sầm mặt đứng cạnh Liêm Tuấn, tim “rắc” một tiếng, lạnh buốt.
“Anh sao nào?” Liêm Tuấn nhướn mày.
Đỗ Lôi Ty e dè nhìn Tiêu Lễ Thạch, co rúm người sau lưng Liêm Tuấn.
Động tác nhỏ nhặt ấy của cô khiến Liêm Tuấn chú ý, anh nhìn theo ánh mắt cô, trong lòng đã hiểu tại sao. Anh cố ý nhích sang bên, để lộ Đỗ Lôi Ty “xuất hiện nguyên hình” trước Tiêu Lễ Thạch.
“Cô ấy là vợ con.” Anh thẳng thắn, không chút kiêng dè.
Sếp tổng ơi, có cần thẳng thừng như thế không? Đỗ Lôi Ty bất giác kêu khổ thầm trong bụng, lén lút nhìn Tiêu Lễ Thạch, chỉ thấy ông bỗng sững người, sau đó sắc mặt thoắt xanh thoắt tái, màu sắc vô cùng phong phú.
Không khí bỗng trở nên vô cùng kỳ dị, Đỗ Lôi Ty cảm thấy bố chồng đại nhân lúc này đã hóa thân thành ngọn núi lửa chực chờ phun trào, chỉ cần chạm khẽ là sẽ bộc phát ngay.
Thế nhưng cô đã lầm.
Cô đã xem thường Tiêu Lễ Thạch, trước mặt đứa con trai quan trọng nhất, ông không bao giờ thất thố.
“Vào nhà ăn cơm đã rồi tính.” Tiêu Lễ Thạch tỏ ra bình tĩnh.
Hu… Thì ra sếp tổng và ông bố là cùng hành tinh, lúc giận dữ không mắng chửi, chỉ phớt lờ! Đỗ Đỗ đáng thương của chúng ta đã bị bố chồng phớt lờ một cách đẹp đẽ.
Bữa cơm này Đỗ Lôi Ty thấy rất buồn bực.
Ngoài không khí lạ lùng ra, quan trọng nhất vẫn là cô rất lúng túng! Tuy hôm qua cô đã kể rõ ngọn nguồn câu chuyện cho Liêm Tuấn nghe rõ ràng, không sợ anh hiểu lầm gì cả. Nhưng Tiêu Lễ Thạch dù sao cũng là bố của sếp tổng, hôm qua cô vì Tiêu Doãn mà cãi lại ông, rõ ràng đã đắc tội rồi. Và theo tính cách ác liệt của gia đình sếp tổng thì Tiêu Lễ Thạch tuyệt đối sẽ tính sổ với cô. Hiện giờ cô vẫn được yên thân vì thời cơ chưa tới, thời cơ hễ tới, cô sẽ chết tơi bời!
Quả không sai, ăn cơm xong, thăm mộ ông ngoại Liêm rồi trở về nơi ở của lão phu nhân, Tiêu Lễ Thạch đã viện cớ để kéo Liêm Tuấn sang một bên.
Thấy hai người ở cạnh nhau, thần kinh Đỗ Lôi Ty bỗng căng thẳng lên, bồng bột chỉ muốn chạy đến nghe trộm. Ai ngờ lại bị bà Liêm An Na gọi lại.
“Con đến đây giúp mẹ chuyển hành lý lên lầu trên.”
Mẹ chồng đại nhân đã mở lời thì Đỗ L