Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341301

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1301 lượt.

ến Đỗ Lôi Ty nhìn mà khiếp hãi.
“Ai vậy?” Cô hỏi.
“Tổng… tổng giám đốc!”
Tim Đỗ Lôi Ty hẫng
Lúc nghe máy, cô có thể cảm nhận được ánh mắt bốn phía chiếu đến, ngay cả Tô Mã Lệ vừa đi ngang qua cũng đứng lại, chăm chú quan sát.
“Alo…” Cô yếu ớt nói.
“Công việc quen chưa?”
“Cũng ổn…”
“Ăn cơm chưa?”
“Vừa ăn xong…”
“Buổi tối cùng về.”
“Vâng…”
“Cúp đây…”
“Ưm…”
Sau đó đầu dây bên kia vẳng đến tín hiệu bận “tút tút”, còn Đỗ Lôi Ty đang cầm ống nghe thì đã biến thành một bức tượng đá.
Sếp tổng rõ ràng là cố ý gọi đến để làm cô đứng hình mà, chuyện nhỏ này gửi tin nhắn là được, gọi di động cũng được, thậm chí về nhà cũng được. Nhưng anh lại cứ chọn điện thoại quầy tiếp tân, khiến tất cả mọi người không hiểu chân tướng đều vây quanh cô, đó quả là một sự - mượn dao giết người lộ liễu!!!
Quả nhiên chỉ một lúc, các đồng nghiệp, đặc biệt là Tiểu Vương vẻ mặt rất gấp gáp: “Tiểu Đỗ, sếp nói gì với cô thế?”
“Đúng rồi? Nói gì thế? Nói nhanh nói nhanh!” Người xung quanh cũng lần lượt phụ hoa.
Đỗ Lôi Ty choáng, chẳng lẽ phải nói là sếp tổng gọi đến hỏi cô ăn cơm chưa hay sao?
“Tổng giám đốc Liêm gọi… để tìm hiểu tình hình công việc của nhân viên mới!”
“Không thể nào!” Mọi người lần lượt ồ lên, “Tại sao lúc tôi vào công ty, sếp không hề gọi điện tìm hiểu?”
“Đúng thế, kỳ quặc quá đi mất! Tiểu Đỗ, chắc cậu không phải đã quen sếp tổng trước đó rồi chứ?”
“Sao có thể!” Đỗ Lôi Ty cuống lên, “Các cậu đừng… đoán linh tinh! Sếp tổng thực ra… thực ra là… chọn đại một nhân viên để tiến hành điều tra thôi!” Cô đã tìm ra cái cớ, bắt đầu thêm mắm dặm muối để nói tiếp, từ trùng hợp đến tỷ lệ, từ tỷ lệ đến vận may, cuối cùng kết luận một cách kiên định lạ thường – Tổng giám đốc Liêm chọn tôi để tìm hiểu tình hình hoàn toàn là vì tên tôi khá đặc biệt, anh ấy đã chú ý từ cái nhìn đầu tiên!
“Tôi hiểu rồi!” Tiểu Vương vỗ đầu, “Nếu tôi tên Vương Bát(2), cú điện thoại ấy của sếp sẽ gọi cho tôi!”
Tiểu Vương, cuối cùng cậu đã nói ra chân tướng! Đỗ Lôi Ty kích động đến mức suýt khóc.
Màn kịch bất ngờ này cuối cùng vì một thoáng nhanh nhạy của Đỗ Lôi Ty mà không thể khơi dậy sóng to gió cả, chỉ có điều hôm ấy về nhà, cô rất ư là buồn bực
Cô cảm nhận sâu sắc rằng cứ lén lén lút lút thế này, sớm muộn gì cô cũng bị thần kinh phân liệt.
“Ngày mai anh không cần đợi em nữa, em tự ngồi xe bus về nhà.” Cô nói.
“Sao?” Liêm Tuấn bình tĩnh hỏi.
“Còn không phải do cú điện thoại hôm ấy của anh hả?” Nghĩ lại là Đỗ Lôi Ty phát cáu, giọng điệu cũng nặng nề, “Anh có gì thì gọi di động cho em, tại sao gọi điện thoại quầy tiếp tân? Anh có biết hôm đó suýt nữa em bị bại lộ thân phận không?” Lỡ lại khiến người ta phát hiện cô ngày nào cũng ngồi xe sếp tổng về nhà, cho dù cô có mười cái miệng cũng không giải thích được.
“Em không muốn người khác biết quan hệ chúng ta đến thế à?” Liêm Tuấn bỗng trở nên nghiêm túc.
Đỗ Lôi Ty đang than vãn bỗng sững người, ý thức ra thái độ mình lúc nãy có phần quá đáng, vội dịu giọng giải thích, “Ý em là, thực ra quan hệ của chúng ta, chúng ta biết là được, không nhất thiết phải cho toàn công ty biết… Anh nói có đúng không?” Cô vừa nói vừa lén nhìn phản ứng của Liêm Tuấn.
Anh lái xe, không đáp lại.
Quả nhiên, sếp tổng vẫn giận!
Hôm ấy về nhà rồi, cả buổi tối Liêm Tuấn phớt lờ Đỗ Lôi Ty, ngay lúc cô ngủ, anh cũng vẫn ở thư phòng xem tại liệu, điều đó khiến cô rất ấm ức.
Thực ra lần này cô không làm sai gì, chỉ có điều không muốn trở thành đề tài bàn tán cho cả công ty thôi, chút yêu cầu này chẳng lẽ là quá đáng hay sao? Hơn nữa, dù thái độ cô có tệ một chút, nhưng về sau cũng đã nhanh chóng xin lỗi rồi, sếp tổng sao cả chuyện bé xíu này cũng so đo với cô?
Đỗ Lôi Ty càng nghĩ càng thấy sếp tổng lần này quá đáng, từ khi kết hôn đến nay, chuyện lớn chuyện nhỏ đều do anh nói là xong, cô lúc nào cũng chỉ còn nước tuân lệnh. Bây giờ nghĩ lại, đúng là chủ nghĩa gia trưởng mà! Nước Trung Quốc mới đã thành lập sáu mươi năm rồi, phụ nữ đã được giải phóng nửa thế kỷ rồi, cô là một cô gái Trung Quốc hiện đại độc lập, sao có thể nhịn nhục, chịu đựng tàn tích ác ôn còn lưu lại của xã hội cũ chứ?
Tuyệt đối không thể thỏa hiệp!
Đỗ Lôi Ty co chặt nắm đấm, ngước lên nhìn trời bốn mươi lăm độ, thề sẽ đối kháng đến cùng với lực lượng tàn ác!
Ngày hôm sau trời vừa sáng, Đỗ Lôi Ty đã dậy từ sớm, không ăn sáng mà đã lên xe bus đi làm. Do dậy quá sớm, thậm chí không gặp phải nạn tắc đường giờ cao điểm, lúc đến công ty thì cả tòa nhà văn phòng vẫn còn đóng cửa.
Đỗ Lôi Ty choáng, ngẩn ngơ nhìn cánh cổng khép chặt, một lúc sau cô đã thấy đói bụng.
Haizzz! Biết sớm thế này đã ăn chút gì đó rồi đi, ăn no xong mới có sức chiến đấu với sếp tổng chứ!
Đỗ Lôi Ty hối hận sờ bụng, bắt đầu suy nghĩ xem xung quanh có gì ăn sáng được không, đúng lúc ánh mắt cô đang đảo quanh tìm kiếm thì bỗng một chiếc túi đựng đồ ăn sáng đưa đến trước mặt cô.
Nếu là sếp tổng thì cô sẽ tha thứ cho anh, Đỗ Lôi Ty ng
Thế nhưng khi cô nhìn theo cánh tay cầm túi, thì trong l