Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341303
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1303 lượt.
cơ hội hôn em? Ôi mẹ ơi, ai nói cho cô biết, Tiêu Doãn lúc nãy rốt cuộc đã nói gì? T_T
Đúng lúc cô đang vắt óc suy nghĩ, thì không xa chỗ cô đứng, một chiếc xe Land Rover đang từ từ chạy đi, biến mất ở một góc phố vào buổi sớm tinh mơ.
Một cơn gió lạnh ào đến, Đỗ Lôi Ty rùng mình ớn lạnh.
_______________________________________________
(1) Kim cương vương lão ngũ ý chỉ những người đàn ông hội tụ những tiêu chuẩn: Đẹp trai, giàu có, giỏi giang, học thức cao, khiêm tốn
(2)Vương bát trong “vương bát đản – từ dùng để mắng người trong nhân gian, thực ra xuất phát từ từ đồng âm là “vong bát đoan”, bát đoan thời cổ gồm: hiếu, dễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ; ý chỉ tám điều cần có để làm người. Quên đi tám điều đó cũng như quên đi cách làm người, về sau gọi chệch thành “vương bát đản”.
Cãi Nhau
“Lôi Ty, sao trông sắc diện của cậu có vẻ không được tốt thế?” Lúc ăn cơm, Long Tiểu Hoa lo lắng nhìn cô.
Đỗ Lôi Ty thở dài: Haizzz! Tinh thần không được tốt là chắc chắn! Có người ào tối qua mất ngủ, sáng nay dậy sớm, lại gặp phải tình huống khiếp đảm, mà còn có thể giữ vững được sức chiến đấu không? Cho dù là Ultraman đánh quái vật cũng biết mệt, cũng phải nghỉ ngơi chứ!
“Lôi Ty, có phải cậu có tâm sự không?”
“Tớ á?” Đỗ Lôi Ty cười gượng gạo, “Không có đâu…”
Phụt! Đỗ Lôi Ty phun ra.
Đại hội kinh nguyệt, rất hay, rất bình thường!
Thế là chiều hôm ấy, Đỗ Lôi Ty lần đầu là nhân viên Liêm Thị đã tham gia “đại hội kinh nguyệt” trong truyền thuyết.
Hội nghị được sắp xếp ở hội trường lớn của công ty, mọi nhân viên đều có m ặt, ngay cả dì quét dọn vệ sinh cũng không ngoại lệ.
Đỗ Lôi Ty theo bọn Long Tiểu Hoa vào trong, vốn định tìm một góc khuất, ai ngờ Long Tiểu Hoa nhiệt tình tăng cao, nhìn thấy ngay hai chỗ trống ở hàng phía trước.
“Nhanh nhanh nhanh! Ở đó còn hai chỗ trống!” Cô nàng vừa hét vừa chạy như bay lại chiếm chỗ, còn vẫy tay với cô, “Đến đây, đến đây nhanh lên!”
Đỗ Lôi Ty hết cách, đành tiến lại đó.
Không thể không thừa nhận rằng công lực giành chỗ của Long Tiểu Hoa thật phi phàm, hai chỗ cô nàng chiếm vừa vặn nhìn thẳng lên bục chủ tọa, tầm nhìn tốt đến kinh ngạc. Đỗ Lôi Ty vừa ngồi xuống đã nhấp nhỏm, trong đầu toàn nghĩ đến cả Liêm Tuấn nhìn nhau, bất giác muốn tháo lui trước trận đánh.
“Tiểu Hoa, tớ hơi khó chịu, hay…”
Cô đang định chuồn thì Long Tiểu Hoa chặn lại: “Suỵt! Đến rồi, đến rồi!”
Lại nhìn lên bục chủ tọa, quả nhiên Liêm Tuấn mặc âu phục đen, đang tiến từng bước lên đó, sau đó hội trường vốn huyên nào bỗng yên tĩnh, ánh mắt mỗi người đều tập trung vào Liêm Tuấn trên bục.
Rời đi chỗ khác lúc này rõ ràng là lựa chọn không sáng suốt, Đỗ Lôi Ty đành nghiến răng ngồi lại, để tránh bị sếp tổng phát hiện, cô còn cố gắng gục đầu xuống, không nhìn lên đó.
Một lúc sau micro bắt đầu điều chỉnh, rồi sau đó, giọng Liêm Tuấn bỗng vang vọng : “Chào các vị!” Giọng nói thật khác với thường ngày, tao nhã nhưng trầm tĩnh, không chậm không nhanh, thấp thoáng một nét ngang ngược vương giả, tim Đỗ Lôi Ty bỗng run lên.
“Trước khi lên đây, tôi luôn tự hỏi một vấn đề, tại sao tôi phải đứng đây, các bạn vì sao lại ngồi ở đây, câu hỏi này có vẻ rất vớ vẩn, thực ra…” Anh ngừng lại, “Cũng đúng là vớ vẩn thật.”
Phía dưới rộ lên tiếng cười.
Sự hài hước của sếp tổng đúng là… lạnh! Đỗ Lôi Ty tự nhủ, đầu càng gục thấp hơn, xin đừng để sếp tổng nhìn thấy cô! Đừng!!!
Cũng may lời cầu xin của cô có hiệu quả, Liêm Tuấn đứng phát biểu phía trên, không hề có ý dừng lại. Tim Đỗ Lôi Ty như nhẹ nhõm hơn, tuy đầu vẫn cúi thấp nhưng đã bắt đầu nghe anh diễn giả
Chủ đề cuộc họp lần này hình như có liên quan đến “cảm giác tồn tại của doanh nghiệp”, Liêm Tuấn ung dung phát biểu trên kia, lời châu ý ngọc, thỉnh thoảng còn khiến phía dưới cười vang.
Dần dần, Đỗ Lôi Ty cũng bị thu hút, không kìm được ngẩng lên.
“Rốt cuộc một công ty thế nào mới được xem là công ty tốt? Rất rõ ràng, công ty không thể không kiếm tiền, một công ty tốt thì phải khiến nhân viên vui vẻ, đền đáp lại một cách tốt nhất cho cổ đông và nhân viên…”
Liêm Tuấn đứng trên bục trông rất phong độ, từng cử chỉ đều có một sức quyến rũ, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người vào bài diễn giảng của anh.
Đỗ Lôi Ty nhìn đến ngẩn ngơ, bỗng cảm thấy Liêm Tuấn trên kia khác hẳn thường này, anh thật xa vời, giảng thuyết quan niệm của anh về doanh nghiệp, về cuộc sống, mỗi câu mỗi chứ đều đầy ắp trí tuệ, anh là bậc vương gia trên vạn người, còn cô…
Khoảnh khắc ấy Đỗ Lôi Ty bỗng cảm thấy buồn bã như đang rơi xuống vực sâu, muốn bấu víu anh nhưng anh đứng trên kia lại xa vời không thể với tới.
“Tiểu Hoa, tớ… tớ đi vệ sinh.” Cuối cùng cô không kìm được, muốn thoát khỏi nơi này, tìm nơi vắng người để bản thân yên tĩnh một chút.
Thế nhưng đúng lúc cô chuẩn bị đi ra từ cửa ngách thì bỗng nghe như có ai gọi: “Phu nhân, phu nhân!”
Cô nhìn theo hướng đó, thấy Jason đứng không xa đang ra sức vẫy tay với cô. Đỗ Lôi Ty nhìn q