Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1305 lượt.
òng bỗng thấy thất vọng.
“Là anh à?” Cô cay đắng nhếch môi.
Tiêu Doãn sững người: “Bao cao su, tâm trạng cô không tốt à?”
“Không phải.” Cô lắc đầu. “Tôi chỉ hơi buồn ngủ… Đúng rồi, sao anh lại ở đây?” Đỗ Lôi Ty ngờ vực quan sát Tiêu Doãn, bây giờ là hơn sáu giờ sáng, anh ta bỗng xuất hiện ở đây, trên tay lại còn cầm điểm tâm, cũng kỳ quặc quá đi chứ!
“Đừng nhìn nữa.” Tiêu Doãn cười, “Đúng thế, tôi theo cô đến đây.”
“Cái gì?” Đỗ Lôi Ty kinh ngạc nhìn anh ta. “Anh theo dõi tôi?”
“Cô đừng nói khó nghe thế chứ! Tôi chỉ ra ngoài chạy bộ, tiện đường đi ngang nhà cô, thấy cô mới sáng sớm đã ra ngoài một mình, sợ cô xảy ra chuyện gì nên mới đi theo.”
“Chạy bộ?” Đỗ Lôi Ty quan sát Tiêu Doãn, quả nhiên anh ta vẫn mặc đồ thể thao, “Không ngờ dạng công tử đào hoa như anh mà thói quen sinh hoạt cũng lành mạnh đấy chứ?”
Tiêu Doãn cười: “Bao cao su, chắc cô không cho rằng tôi là loại suốt ngày chỉ biết vùi mình trong quán bar, lăng nhăng khắp nơi, ngày đêm làm loạn kẻ khác đấy chứ?”
Đỗ Lôi Ty ú ớ gật đầu.
Tiêu Doãn sặc: “Tốt thôi, tôi thừa nhận có lúc tôi cũng khá là phóng đãng, nhưng…” Anh ta chớp mắt với cô, “Tôi đã cấm dục lâu lắm rồi.”
Phụt! Đỗ Lôi Ty phun ra.
“Tiêu đại công tử, chắc anh không định xuất gia chứ?” Không hiểu vì sao, Đỗ Lôi Ty bỗng thấy xuất hiện một Vi Tiểu Bảo phiên bản Trần Tiểu Xuân, mặc áo cà sa, đang chọc giỡn Song Nhi, sau đó cô cười phá lên, không ngại ngùng tí nào.
“Bao cao su, cô muốn đùa bỡn tôi cũng đâu cần tỏ ra như thế?” Tiêu Doãn cau mày.
Đỗ Lôi Ty cười hụt hơi, ôm bụng nói đứt quãng: “Xin… xin lỗi! Tôi chỉ cảm thấy rất… rất buồn cười! Ha ha ha…”
Tiêu Doãn bó tay.
Một lúc sau khi cô đã cười dứt, cảm giác rã rời toàn thân, thế là rất không khách sạo mà giật lấy hamburger trong tay Tiêu Doãn, cắn một miếng to.
“Ưm… ngon… ngon quá…” Cô ngậm bánh, lúng búng nói.
“Bao cao su, bộ dạng cô bây giờ rất không thực nữ.” Tiêu Doãn nói.
Đỗ Lôi Ty vừa nuốt miếng bánh vào, nhìn Tiêu Doãn như nhìn người ngoài hành tinh, “Anh lạc hậu quá vậy! Tôi nói anh biết, thời đại này không cần thục nữ nữa, con gái vô đối, mới là tài, hiểu không?”
Tiêu Doãn lại sặc.
“Bao cao su, cô thật đặc biệt, không hổ là cô gái mà tôi thích.
Lần này đến lượt Đỗ Lôi Ty sặc, cô che miệng, cứ ho suốt.
Đại ca à, tôi đang ăn sáng! Anh đừng hù dọa tôi được không? Cô không nói ra, đành dùng ánh mắt oán hận lặng lẽ trách móc Tiêu Doãn.
“Bao cao su, tôi nói thật đấy!” Vẻ mặt Tiêu Doãn bỗng trở nên nghiêm túc, “Tôi thích em.”
“Anh! Khụ khụ… khụ khụ khụ…”
Đỗ Lôi Ty lại sặc, sặc đến nỗi nước mắt rơi ra, cô đành vừa ho vừa chùi nước mắt, “Anh đừng nói là mấy bó hoa đó là anh tặng tôi đấy nhé?”
Tiêu Doãn gật đầu.
Lần này Đỗ Lôi Ty hoàn toàn im lặng.
Chắc anh ta không nghiêm túc đấy chứ? Thích cô? Oh my God! Không thể hiểu nỗi.
Lúc trước cô luôn xem vẻ đùa cợt của Tiêu Doãn với cô là thói quen của một công tử đào hoa, không ngờ bây giờ anh ta lại nghiêm túc nói rằng thích cô, thực sự rất khó để chấp nhận!
Hơn nữa cô đã là gái có chồng, tuy trong nhà sếp tổng với chủ nghĩa gia trưởng kia có hơi ngang ngược một tí, ích kỷ một tí, cũng hẹp hòi một tí… nhưng… Cô vẫn đúng là người cuồng “ngược”, yêu anh đến muốn chết.
Nghĩ đến đó, Đỗ Lôi Ty bỗng thấy buồn bã.
“Bao cao su?” Giọng Tiêu Doãn cắt đứt suy nghĩ của cô, “Em có đang nghe anh nói
Hừm…
Đỗ Lôi Ty ú ớ, chỉ toàn nghỉ về sếp tổng và không chú ý Tiêu Doãn nói gì sau đó, lỡ để anh ta biết được cô lơ đãng thì nhất định sẽ đau lòng, Đỗ Lôi Ty nghĩ ngợi, vẫn quyết định lừa anh, “He he, nghe thấy rồi! Sao lại không nghe được? He he he…” Giọng cười có phần lúng túng.
Sắc mặc Tiêu Doãn u ám: “Vậy em nghĩ thế nào?”
“Tôi à…” Đỗ Lôi Ty nhăn mày, Tiêu Doãn lúc nãy đã nói gì với cô vậy? Có lẽ là tỏ tình chăng, thôi bỏ đi! Mặc kệ anh ta nói gì, cứ khéo léo từ chối là được!
Thế là cô tỏ ra khó xử: “Thực ra… tôi không có gì đáng để anh thích cả! Tôi… con người tôi rất ngốc, làm việc lúc nào cũng quên cái này bỏ cái kia, ngay cả đi đường cũng không phân biệt rõ đông tây nam bắc… bla bla bla…” Đỗ Lôi Ty vắt kiệt não ra để kể lể một đống khuyết điểm, rồi mới nói: “Thế nên tôi nghe anh cứ nên suy nghĩ cho kỹ…”
“Tôi chỉ cần em.” Tiêu Doãn cắt ngang, giọng vô cùng kiên định.
Khóe môi Đỗ Lôi Ty giật giật: Anh đẹp trai à, tôi nói nhiều thế mà sao anh không hiểu? Cô quyết tâm, nhắm tịt mắt, cúi đầu nói: “Xin lỗi, tôi không thể đón nhận anh.”
Bốn bề bỗng tĩnh lặng, đôi mắt Tiêu Doãn tối lại, một lúc lâu sau, anh ta bỗng cười khổ: “Thực ra, tôi đã dự đoán sớm…” Chưa nói dứt, bỗng nghiêng mình ôm chặt lấy cô.
Đỗ Lôi Ty ngớ người, anh ta… tại sao lại ôm cô? Vẫn còn chưa hết sững sờ thì một nụ hôn ấm áp đã đậu xuống trán c
“Cám ơn em, chí ít đã cho tôi một cơ hội hôn em.” Tiêu Doãn buông cô ra, lùi một bước, “Nhưng…” Anh ta chớp mắt, “Nếu ngày nào đó em bỗng thấy thích tôi, tôi sẽ về ngay cạnh em.”
Anh ta nói xong quay người bỏ đi, để lại Đỗ Lôi Ty đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
Cái gì là cho tôi một