Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341950

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.

đổi vận mệnh chứ? Nhưng dù sao Đỗ Mộ Ngôn cũng là người làm ăn, cô nghe nói thương nhân làm ăn rất tin vào mấy cái thần phật phong thủy, hắn như thế cũng có thể hiểu được…
Tần Tuyên Tuyên không có tín ngưỡng, nhưng cô tôn trọng những người có tín ngưỡng, dù sao thì chỉ cần không đến mức cuồng tín, đừng hại người hại mình là được. Thế nên cô không nói gì, im lặng nhìn Đỗ Mộ Ngôn châm hương, vô cùng thành kính lên hương.
Sự rối rắm trong lòng Đỗ Mộ Ngôn là điều mà Tần Tuyên Tuyên vạn lần không nghĩ ra được. Hắn vốn cũng không tin quỷ thần, cho đến giờ hắn luôn cảm thấy mọi thứ hắn có đều là do hắn phấn đấu mới có, không có quan hệ gì với quỷ thần cả. Nhưng sau khi trọng sinh, tuy không quá tin nhưng trong lòng đã có lòng biết ơn. Hắn không biết là sức mạnh nào đã cho hắn một cơ hội nữa, hắn chỉ hy vọng có thể nắm bắt thật tốt cơ hội này thôi.
Hắn khẩn cầu, xin đừng để bất cứ chuyện gì, bất cứ kẻ nào cản trở hắn, hắn khẩn cầu hắn và Tuyên Tuyên có thể vĩnh viễn hạnh phúc như vậy, vì điều đó hắn nguyện ý trả giá tất cả.
Lên hương xong, Đỗ Mộ Ngôn lại dắt tay Tần Tuyên Tuyên mang theo cô rời khỏi chùa.
Tần Tuyên Tuyên nhỏ giọng hỏi: “Anh mới cầu nguyện gì vậy?
Đỗ Mộ Ngôn nắm chặt tay cô, mỉm cười, “Anh hỏi bồ tát khi nào thì em mới chịu đồng ý lời cầu hôn của anh.”
Gương mặt Tần Tuyên Tuyên đỏ ửng, “Loại chuyện đó hỏi bồ tát thì có ích gì chứ?”
“Anh có thể hỏi em không?” Đỗ Mộ Ngôn nghiêng đầu dịu dàng chờ mong nhìn cô.
“Bây giờ không thể.” Tần Tuyên Tuyên lắc đầu.
“Khi nào thì có thể?” Đỗ Mộ Ngôn hỏi tiếp.
Tần Tuyên Tuyên nghĩ hắn đúng là cố chấp, dừng một chút nói: “Một ngày nào đó trong tương lai.” Sau đó không đợi hắn hỏi tiếp, cô bỗng nhiên đưa tay chỉ về nơi không xa, “Em muốn ăn thịt dê nướng.”
Đỗ Mộ Ngôn đè nén lo lắng trong lòng, trên mặt mang theo nụ cười, “Được, ở chỗ này chờ anh, đừng đi đâu nhé.”
“Em biết, em cũng không phải trẻ con.” Tần Tuyên Tuyên bất mãn đẩy hắn một cái.
Đỗ Mộ Ngôn mỉm cười, đi về hướng bán thịt dê nướng, lúc này đông người, bóng dáng hắn rất nhanh bị lẫn vào đám người.
Tần Tuyên Tuyên nhẹ nhàng thở ra, vừa chờ Đỗ Mộ Ngôn vừa lấy điện thoại ra nghịch, bên cạnh đột nhiên có thêm một người. Cô kinh ngạc ngẩng đầu, tầm mắt nhìn rõ người trước mặt là ai thì đột nhiên cứng đờ.
Người đến vẫn có dáng vẻ đẹp trai như trong quá khứ nhưng nụ cười tươi rói trên mặt đã không còn mà có thêm vài phần bình tĩnh nghiêm túc sau khi trải qua sóng gió.
“Tuyên Tuyên, đã lâu không gặp.” Tống Kỳ lộ ra chút tươi cười, “Không ngờ có thể gặp em ở đây.”






Lại Cầu Hôn
“Tống Kỳ?” Tần Tuyên Tuyên không ngờ có thể gặp Tống Kỳ ở chỗ này, lộ ra vẻ mặt đầy giật mình, theo bản năng nhìn về hướng Đỗ Mộ Ngôn đi qua.
Bóng dáng Đỗ Mộ Ngôn vẫn bị đám đông che chuất nhưng Tần Tuyên Tuyên đột nhiên thấy lo lắng, nếu Đỗ Mộ Ngôn thấy cô đứng cùng Tống Kỳ thì có thể tức giận hay không?
“Đi theo anh!” Tống Kỳ chú ý đến ánh mắt Tần Tuyên Tuyên, mím môi, mạnh mẽ kéo tay cô trốn sau một bức tường vây.
“Anh làm gì thế!”
“Tống Kỳ, vì sao anh lại trở nên như vậy?” Tần Tuyên Tuyên hơi không dám tin, “Khi đó là anh uống rượu không thể điều khiển hành vi của mình, nhưng đi quán bar dùng rượu giải sầu là lựa chọn của anh, vì sao anh luôn muốn đổ trách nhiệm về sai lầm của mình lên một người hoàn toàn không liên quan?”
Bàn tay đặt bên hông Tống Kỳ siết chặt lại, ánh mắt Tần Tuyên Tuyên tràn đầy đau đớn.
“Tuyên Tuyên, em tin tưởng hắn ta đến thế sao? Em quen hắn ta mới bao lâu? Em đã quen anh bao lâu?”
Tần Tuyên Tuyên bỗng chuyển tầm mắt, im lặng không nói.
Tống Kỳ bỗng cười thảm, “Tuyên Tuyên, vì hắn có tiền có quyền, em liền không nhìn thấy điểm đáng ngờ của hắn phải không? Thì ra trong mắt em, tiền tài cũng quan trọng hơn tất cả phải không?”
Tần Tuyên Tuyên kinh sợ đưa mắt nhìn về phía Tống Kỳ, tràn đầy khiếp sợ, “Tống Kỳ, tôi không ngờ anh sẽ như thế…” Cô bỗng dừng lại, chỉ cảm thấy mình có nói gì với hắn cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Tống Kỳ không thấy cô đã từng từ chối giãy dụa trước Đỗ Mộ Ngôn, hắn chỉ nghĩ cô vì Đỗ Mộ Ngôn có tiền nên mới cùng anh một chỗ. Đúng, cô cũng có chút yêu thích hư vinh, nhưng cô không coi trọng tiền tài nhất, không vì tiền mà hy sinh bản thân. Nếu Đỗ Mộ Ngôn chỉ có tiền, thái độ dành cho cô lại là kẻ nhìn từ trên cao xuống như thể bố thí mà không phải chăm sóc dịu dàng như bây giờ, gần như là ngoan ngoãn phục tùng, thì cô tuyệt đối không thèm liếc anh thêm một cái. Anh làm cô cảm động, vĩnh viễn không phải vì quà tặng quý giá mà vì tấm lòng anh dành cho cô. Khi anh cùng cô một chỗ, trong mắt không hề có người hay việc gì khác, chỉ có cô thôi. Ai có thể không bị tình yêu toàn tâm toàn ý như thế lay động chứ? Ít nhất, cô không thể.
“Tùy anh nghĩ sao cũng được.” Tần Tuyên Tuyên hạ tầm mắt nói, “Rất vui có thể gặp anh ở đây, mong anh thuận lợi trong công việc, cuộc sống mỹ mãn. Tôi phải đi rồi, tạm biệt.”
Tần Tuyên Tuyên vòng qua Tống Kỳ,


XtGem Forum catalog