Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.
nhanh chóng chạy đi, người phía sau vươn tay nhưng cuối cùng cũng không thể giữ chặt được cô.
Hắn nhìn theo hướng cô rời đi thật lâu, nắm chặt bàn tay.
Lúc Tần Tuyên Tuyên trở về chỗ cũ, Đỗ Mộ Ngôn đã trở lại, đang mặt mày nôn nóng lo lắng nhìn xung quanh. Thấy Tần Tuyên Tuyên trở lại, hắn lập tức nắm lấy tay cô, nhíu mày kêu lên: “Em đi đâu vậy?”
Tần Tuyên Tuyên hơi chột dạ, miễn cưỡng cười cười: “Em đi toilet, sao thế?”
“Anh cứ nghĩ… không, không sao.” Đỗ Mộ Ngôn lắc đầu, ôm chặt Tần Tuyên Tuyên vào lòng. Vừa rồi không thấy cô, trong nháy mắt hắn đã nghĩ tất cả chỉ là ảo tưởng của hắn, hắn chưa bao giờ được cô dịu dàng đối đãi như vậy. May mà… may mà, cô chỉ rời đi một lát thôi, mọi thứ đều là thật!
Cảm giác được hơi thở hỗn loạn của Đỗ Mộ Ngôn, Tần Tuyên Tuyên ôm lại hắn.
Quá nửa ngày cô mới bỗng dưng nhớ ra, đẩy hắn ra hỏi: “Thịt dê nướng của em đâu?”
“Anh quên cầm.” Mặt Đỗ Mộ Ngôn có vẻ như may mắn sống sót sau tai nạn, “Anh lại đi mua.”
Hắn xoay người, vừa đi hai bước liền quay đầu lại bên người Tần Tuyên Tuyên, kéo tay cô, “Chúng ta cùng đi.” Hắn không muốn đối mặt với chuyện hắn vừa quay đầu đã không thấy cô đâu nữa, nếu thêm vài lần hắn sẽ bị dọa đến phát điên mất.
“Được.” Tần Tuyên Tuyên cũng sợ đứng một mình sẽ bị Tống Kỳ kéo đi, liền gật đầu đồng ý, đi theo Đỗ Mộ Ngôn đến quán bán thịt dê nướng.
Thời gian hoạt động tự do nhanh chóng kết thúc, mọi người tập trung đi đến điểm tiếp theo. Lần này, Đỗ Mộ Ngôn nắm chặt tay Tần Tuyên Tuyên, không bao giờ dễ dàng buông ra nữa, bị cô trừng mắt nhìn vài lần cũng vô ích.
Cảnh sắc xinh đẹp dọc đường hòa tan buồn bực sau cuộc nói chuyện với Tống Kỳ của Tần Tuyên Tuyên, cô nhanh chóng ném chuyện đó ra sau đầu, chuyên tâm cùng cha mẹ và Đỗ Mộ Ngôn vui chơi.
Buổi tối khách sạn mà đoàn du lịch ở lại có tổ chức đốt lửa trại, Tần Quốc Đống và Đường Vi tự nhận đã già không chịu nổi ép buộc như tuổi trẻ, để Tần Tuyên Tuyên và Đỗ Mộ Ngôn đi với nhau.
Bóng đêm dày đặc, Đỗ Mộ Ngôn nắm tay Tần Tuyên Tuyên, hai người cùng ngồi quanh đống lửa trại, nhìn mọi người biểu diễn, cũng thường bị người chủ trì gọi lên cùng chơi trò chơi. Bóng đêm mờ ám, bầu không khí náo nhiệt, ánh lửa vàng ấm áp khiến nụ cười rực sáng của Tần Tuyền Tuyên càng thêm hoàn mỹ, tầm mắt Đỗ Mộ Ngôn không rời khỏi cô nổi một giây.
“Tuyên Tuyên…”
Hai người chơi đủ, vừa nghỉ ngơi đi dạo khỏi đám người đông đúc, Đỗ Mộ Ngôn bỗng nhiên dừng bước, hướng về Tần Tuyên Tuyên, muốn nói lại thôi.
“Sao thế?” Tần Tuyên Tuyên cười hỏi, trên mặt vẫn mang theo ửng đỏ do những trò chơi ban nãy.
Hầu kết Đỗ Mộ Ngôn trượt lên trượt xuống, nắm tay cô đưa lên môi hôn khẽ hôn, cuối cùng vẫn mở miệng, “Tuyên Tuyên, gả cho anh đi được không?”
Tần Tuyên Tuyên ngẩn ra.
Đỗ Mộ Ngôn nói: “Tuyên Tuyên, anh biết em cảm thấy như vậy là quá anh, nhưng anh thề là anh thật lòng với em, lời anh nói bây giờ đều là thật tâm. Tuyên Tuyên, anh tin rằng không có em, anh căn bản không thể sống nổi.Gả cho anh đi!”
Hắn móc trong túi ra một chiếc hộp bằng nhung, mở ra trước mặt Tần Tuyên Tuyên, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lóe sáng.
Tần Tuyên Tuyên giật mình đứng yên không biết nên làm thế nào.
Đỗ Mộ Ngôn đã từng cầu hôn, lần đó cô từ chối không chút do dự, khi đó cô nghĩ hắn cầu hôn chẳng qua là vì chứng tỏ sự chân thành trong tình yêu của hắn với cô mà thôi, cô dựa vào đó mà tha thứ cho hắn, lại không nghĩ việc cầu hôn đó là thật. Bây giờ lại đối mặt với lời cầu hôn của hắn một lần nữa, chiếc nhẫn được khảm viên kim cương thật lớn lóe sáng chói mắt, khiến cô vừa nhìn đã vội tránh mắt đi nơi khác.
Cô vẫn cảm thấy bây giờ là quá nhanh để nói đến chuyện này, nhưng không thể từ chối thẳng thừng như lần trước được. Cô tin mỗi lời Đỗ Mộ Ngôn nói đều là thật lòng, nhưng cô mới hẹn hò với hắn không lâu, căn bản không biết có thể cùng hắn cả đời hay không.
Tương lai cùng cô sớm chiều bên nhau, hắn có thể phát hiện ra cô vốn không phải là cô gái thú vị, sẽ hối hận bản thân đã xúc động nhất thời hay không? Hắn có thể cảm thấy cô rất xấu hay không, cố ý nhận lời cầu hôn khi hắn đang bị tình yêu làm choáng váng, có thể nghĩ cô đồng ý gả cho hắn là vì tiền bạc của hắn hay không?
Tần Tuyên Tuyên không thể không nghĩ đến lời nói ban ngày của Tống Kỳ. Cô biết chình mình đã suy nghĩ quá nhiều, nhưng cô không có cách nào để dừng lại, đối với cô tất cả những điều đó đều là vấn đề vô cùng quan trọng.
Đỗ Mộ Ngôn còn đang chờ Tần Tuyên Tuyên đáp lại, cô cúi mắt, thân thể cứng ngắc vẫn không nhúc nhích, một hồi lâu sau mới nói: “Thật xin lỗi, em… em vẫn thấy quá nhanh…”
“Tuyên Tuyên, em sợ anh chỉ là xúc động nhất thời, sau này sẽ hối hận ư?” Đỗ Mộ Ngôn mỉm cười. “Anh tuyệt đối không hối hận. Vì chứng minh quyết tâm của anh, anh có thể chuyển giao hết tài sản dưới tên anh sang cho chú và dì.”
Lời nói xúc động của Đỗ Mộ Ngôn đụng chạm đến sợi thần kinh mẫn cảm của Tần Tuyên Tuyên, cô bỗng ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt mang theo sự buồn chán và lo lắng, “Anh nói thế chẳng