Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.
phải em đồng ý lấy anh vì tiền của anh hay sao?”
“Anh không có ý này!” Không ngờ Tần Tuyên Tuyên nghĩ vậy, Đỗ Mộ Ngôn vội giải thích: “Tuyên Tuyên, anh chỉ làm em hiểu, cầu hôn với em là kết quả anh đã suy nghĩ rất kỹ, anh sẽ đối tốt với em cả đời, tuyệt đối không làm em ấm ức.”
Đối với Đỗ Mộ Ngôn mà nói, nếu Tần Tuyên Tuyên thật sự gả cho hắn vì tiền, hắn còn bớt được nhiều việc đấy. Chờ đến lúc cô gả cho hắn, hắn còn có đủ lý do để kéo cô đến bên người, cũng có đủ thời gian để cô hoàn toàn yêu hắn, không rời khỏi hắn được. Nhưng mà kiếp trước hắn đã nếm thử một lần rồi, đổi lấy chỉ là sự khinh bỉ và đối địch của Tần Tuyên Tuyên, cho nên kiếp này hắn mới cẩn thận như vậy, không dám dùng tiền cân nhắc tình cảm của cô.
Lời vừa ra khỏi miệng, Tần Tuyên Tuyên đã thấy hơi hối hận, lời nói của cô rất có tính công kích, không ngờ Đỗ Mộ Ngôn lại không giận mà còn ôn tồn giải thích. Cô cúi tầm mắt, trong lòng lo sợ nghi hoặc lo lắng.
Cô thật sự không biết nên làm sao bây giờ.
“Thật xin lỗi, anh để em suy nghĩ lại đã.” Tần Tuyên Tuyên nói khẽ.
Đỗ Mộ Ngôn lộ ra nụ cười miễn cưỡng. Tốt lắm, lúc này Tuyên Tuyên của hắn không trực tiếp từ chối. Cô nói sẽ suy nghĩ, vậy thì hắn liền cho cô thời gian để suy nghĩ, nhưng lúc này hắn phải cố gắng tăng thêm lợi thế cho mình.
Hắn đã chờ không kịp phải kéo cô vào phạm vi thế lực của mình, mang trên người dấu ấn của hắn.
“Tuyên Tuyên, anh không ép em, chỉ là anh hy vọng em có thể mau chóng cho anh câu trả lời.” Đỗ Mộ Ngôn nói, “Một tuần thì sao? Dài hơn nữa anh không chờ nổi.”
Không cần quyết định ngay lập tức khiến Tần Tuyên Tuyên nhẹ nhàng thở ra, mà nghe được câu cuối cùng của Đỗ Mộ Ngôn, cô chỉ có thể nuốt ngược câu: “Cho em một tháng để suy nghĩ” vào lòng. Thật ra nếu có thể, cô hy vọng hắn cho cô thời gian một năm, một năm sau hai người cũng đã đủ quen thuộc, cũng đủ để Đỗ Mộ Ngôn hiểu rõ ràng hắn có hối hận vì quyết định hôm nay hay không.
“Được… cảm ơn anh.” Tần Tuyên Tuyên nói.
Đỗ Mộ Ngôn vòng tay ôm lấy bả vai cô, cằm gác lên hõm vai cô, khẽ cười ra tiếng: “Tuyên Tuyên, người nên cảm ơn là anh mới phải.”
Tần Tuyên Tuyên nghiêng tai chờ đợi câu tiếp theo nhưng không đợi được câu tiếp của hắn. Hắn chỉ ôm cô, như ôm lấy toàn bộ thế giới.
Sáng sớm hôm sau còn phải tập trung nên Tần Tuyên Tuyên và Đỗ Mộ Ngôn cũng không ở ngoài quá muộn, về đến khách sạn, hai người trở lại phòng Tần Tuyên Tuyên thì Đường Vi không ở đó, chắc là đang ở chỗ Tần Quốc Đống, Đỗ Mộ Ngôn nhân cơ hội ở trong phòng cho Tần Tuyên Tuyên một nụ hôn sâu, hôn cô nhũn cả hai chân mới chịu buông ta. Thay cô sửa sang lại quần áo hỗn độn, Đỗ Mộ Ngôn đè nén khát vọng mãnh liệt muốn nuốt sạch cô vào bụng, trở lại phòng mình.
Chốc lát sau Đường Vi đã quay về, thấy gương mặt Tần Tuyên Tuyên ửng đỏ ngồi ở đầu giường, ngơ ngác, không biết đang nghĩ gì, bà nở nụ cười: “Tuyên Tuyên, chơi vui không con?”
“Rất, rất vui ạ” Tần Tuyên Tuyên bỗng hoàn hồn, lắp bắp nói. Chống lại ánh mắt mang theo tia trêu chọc của Đường Vi, mặt Tần Tuyên Tuyên đỏ rực.
“Mẹ, con có việc nói với mẹ…” Tần Tuyên Tuyên đi đến bên Đường Vi, ôm tay bà nũng nịu hỏi.
“Sao thế?” Đường Vi tò mò nói.
Tần Tuyên Tuyên do dự một lát mới mở miệng, “Hôm nay… Đỗ Mộ Ngôn cầu hôn với con.”
Đường Vi thật sự giật mình.
Lần trước Đỗ Mộ Ngôn dùng thủ đoạn gì để cầu xin tha thứ, Tần Tuyên Tuyên cũng không kể cho cha mẹ biết nên vừa nghe lời Tần Tuyên Tuyên nói thì Đường Vi dĩ nhiên rất giật mình. Hai đứa bé này mới hẹn hò bao lâu, sao Tiểu Đỗ có thể cầu hôn nhanh như vậy?
Đường Vi kéo Tần Tuyên Tuyên ngồi xuống giường hỏi: “Tuyên Tuyên, con nghĩ thế nào?”
“Mẹ, con cũng không biết…” Tần Tuyên Tuyên chán nản lắc đầu. Quan hệ giữa cô và cha mẹ luôn rất thân mật, nói ra với mẹ là muốn nghe sự phân tích khuyên giải của bà. Cô không muốn quyết định qua loa về hôn sự của mình, nhưng từ chối Đỗ Mộ Ngôn lần nữa thì cô lại thấy hơi băn khoăn.
Nghĩ nghĩ, Tần Tuyên Tuyên lại bổ sung: “Anh ấy cho con một tuần để suy nghĩ.”
Đường Vi trầm ngâm một lát, dịu dàng nói: “Tuyên Tuyên, kết hôn là việc lớn, con không lập tức quyết định là đúng. Nhưng trong chuyện này, mẹ không thể quyết định thay con được. Mẹ chỉ có thể nói rằng, Tiểu Đỗ là một đứa trẻ không tồi, nếu con kết hôn với nó tương lai sẽ không chịu thiệt, mẹ có thể nhìn ra nó chỉ hận không thể moi tìm ra đặt trước mặt con thôi. Nhưng mẹ thích hắn cũng vô dụng, tương lai người sống với hắn là con, con phải muốn mới được.”
“Nhưng mẹ à, mẹ không thấy thế này quá nhanh sao?” Tần Tuyên Tuyên nói.
Đường Vi nở nụ cười, “Bọn trẻ các con không phải là thích kết hôn nhanh sao? Mẹ không cổ hủ thế đâu. Các con tính toán, nếu vừa mắt thì kết hôn sớm một chút cũng không phải là không được, mẹ cũng có thể sớm có đứa cháu ngoại béo tốt.”
“Mẹ!” Dù sao Tần Tuyên Tuyên cũng là cô gái chưa kết hôn, nghe vậy không khỏi hơi xấu hổ.
“Được rồi được rồi, mẹ không đùa với con nữa. Tuyên Tuyên, việc này mẹ không thể quyết định thay con được, con phải tự mình quyết định mớ