Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2144 lượt.

i được.” Đường Vi nói.
“Vâng, con sẽ suy nghĩ cẩn thận.” Tần Tuyên Tuyên cong cong khóe môi, suy nghĩ dần lan xa.
Đường Vi và Tần Tuyên Tuyên cũng không biết ở gian phòng bên cạnh Đỗ Mộ Ngôn và Tần Quốc Đống cũng đang nói về đề tài tương tự. Đỗ Mộ Ngôn biết tần Tuyên Tuyên mềm lòng, ý kiến của cha mẹ sẽ ảnh hưởng rất lớn đến quyết định của cô nên quyết định xuống tay với hai vị này. Hắn cũng biết hai người mới hẹn hò không lâu, nhưng lúc trước hắn đã làm đủ loại dự phòng, đủ để nói lên tình ý với Tuyên Tuyên, hắn tin muốn thuyết phục Tần Quốc Đống ủng hộ hắn cưới Tuyên Tuyên cũng không phải chuyện khó khăn.
Vừa nói xong việc bản thân hôm nay cầu hôn Tuyên Tuyên nhưng cô không lập tức đồng ý, Đỗ Mộ Ngôn mang vẻ mặt thành khẩn cầu mong được ủng hộ, “Chú, con thật lòng với Tuyên Tuyên, con muốn cưới cô ấy, làm cô ấy thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới, yêu chiều cô ấy hơn bất cứ ai… chú, cháu hy vọng có được sự ủng hộ của chú.”
Nghe xong lời Đỗ Mộ Ngôn, gương mặt bình tĩnh của Tần Quốc Đống trầm xuống. Một hồi lâu sau, ông mới chậm rãi mở miệng, “Tiểu Đỗ, theo cá nhân chú, chú rất quý cháu, cháu là một người trẻ tuổi vô cùng vĩ đại. Chú cũng rất ủng hộ chuyện giữa cháu và Tuyên Tuyên!”
Nghe đến đó, vẻ mặt Đỗ Mộ Ngôn buông lỏng, gần như đã nhìn thấy cảnh hắn kéo cánh tay Tần Tuyên Tuyên hướng về lễ đường xinh đẹp. Nhưng giây tiếp theo, Tần Quốc Đống lại nói: “Nhưng dù sao đây cũng là việc lớn cả đời của Tuyên Tuyên, nên do con bé quyết định, chú không thể ép con bé được.”
Vẻ mặt Đỗ Mộ Ngôn cứng đờ, nhưng rất nhanh đã nở nụ cười không chê vào đâu được, “Chú, cháu hiểu mà. Có thể nhận sự ủng hộ của chú, cháu đã rất thỏa mãn rồi, sẽ không yêu cầu chú giúp cháu khuyên giải Tuyên Tuyên. Cháu sẽ chờ quyết định của em ấy, mặc kệ đáp án của em ấy là gì, cũng sẽ không làm tấm lòng của cháu thay đổi được.”
“Được, tốt. Quả nhiên chú không nhìn nhầm người.” Tần Quốc Đống vui mừng gật đầu.
Ngày hôm sau, bốn người đều đem chuyện cầu hôn chôn sâu vào đáy lòng, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, đi theo hướng dẫn Vương vui vẻ dạo quanh các địa điểm một ngày. Giữa trưa ăn xong, mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc để chuẩn bị trở về.
Tần Tuyên Tuyên và Đỗ Mộ Ngôn vẫn ngồi chung như cũ, vừa lên đường thì Tần Tuyên Tuyên cũng mệt mỏi, sau khi lên xe liền chuẩn bị ngủ. Đỗ Mộ Ngôn tự giác cống hiến bờ vai hắn để Tuyên Tuyên được ngủ thoải mái hơn.
Xe không ngừng xóc nảy, Tần Tuyên Tuyên mơ màng ngủ thiếp đi, trong lúc đó cô hình như có nghe được Đỗ Mộ Ngôn thì thầm gì đó, nhưng sự mệt nhọc khiến cô không tập trung tinh thần được không bao lâu đã ngủ say.
Đỗ Mộ Ngôn ôm Tần Tuyên Tuyên, cúi đầu liền có thể nhìn thấy sườn mặt của cô, trong giấc ngủ say cô đẹp như một thiên sứ. Hắn cúi đầu nỉ non, không để bất kỳ ai nghe được tiếng hắn.
Tuyên Tuyên, em nhất định phải thuộc về anh, đời này em đừng nghĩ tránh được. Bất kỳ kẻ nào, bất kỳ kẻ nào cũng đừng mơ cướp được em khỏi tay anh. Người dám mơ ước đến em, anh sẽ khiến hắn phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này.






Đính Hôn
Sau khi trở về thành phố, ngày ngày lại trôi qua. Muốn nói có gì khác thì chính là Đỗ Mộ Ngôn càng chăm chỉ đi lại với Tần Tuyên Tuyên hơn. Mỗi ngày hắn sẽ đón cô tan tầm, đưa cô về nhà, đôi khi sẽ lên nhà cô ngồi chơi, tận lực biểu hiện tình yêu của mình với Tần Tuyên Tuyên.
Một tuần trôi qua thật nhanh, hôm nay trước khi lên lầu, Tần Tuyên Tuyên gọi Đỗ Mộ Ngôn lại.
“Em có lời muốn nói với anh.” Tần Tuyên Tuyên lắp bắp nói.
Đỗ Mộ Ngôn có thể đoán được cô muốn nói gì, chỉ ôn nhu vuốt ve mái tóc dài của cô, nhỏ giọng nói: “Em nói đi, anh đang nghe đây.”
“Không…” Tần Tuyên Tuyên nỉ non một tiếng theo bản năng. Đỗ Mộ Ngôn không tức giận mà ngược lại còn đổ sai lầm lên người hắn, điều này khiến lòng Tần Tuyên Tuyên càng khó chịu hơn, cô càng lúc càng cảm thấy, không nhận lời cầu hôn là sai lầm của cô.
Đỗ Mộ Ngôn buông Tần Tuyên Tuyên ra, cúi đầu nhìn vào mắt cô dịu dàng nói: “Tuyên Tuyên, anh có thể hiểu được sự do dự của em… anh chưa tốt đến mức vượt qua được sự do dự đó.”
“Mộ Ngôn…”
“Nếu em không đồng ý kết hôn ngay… vậy thì chúng ta đính hôn trước được không?” Ánh mắt Đỗ Mộ Ngôn sáng quắc nói.
Tần Tuyên Tuyên ngẩn ngơ.
Đỗ Mộ Ngôn rũ mắt xuống, “Chúng ta đính hôn trước, em nói kết hôn lúc nào thì chúng ta sẽ kết hôn lúc đó, như thế cũng không được sao?”
Đỗ Mộ Ngôn hết sức đè nén biểu cảm, khiến mình nhìn qua vô cùng đáng thương. Thân là một thương nhân, hắn dĩ nhiên là đã xem qua vài bộ sách nghiên cứu tâm lý con người, chẳng qua từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ lấy ra áp dụng mà thôi. Một chiêu này kết hợp với vẻ mặt, sau khi từ chối một yêu cầu quan trọng, xuất phát từ tâm lý muốn bồi thường thì sẽ hay đồng ý một yêu cầu nhỏ hơn. Hắn cũng biết hắn và Tần Tuyên Tuyên bên nhau thời gian quá ngắn, cô sẽ không thể đồng ý kết hôn với cô nhanh như vậy được, liền lui một bước yêu cầu đính hôn, để cô mang cái danh nghĩa vị hôn th


Old school Easter eggs.