Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341913
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1913 lượt.
uôn có nhiệt độ cao thường niên này.
Không gian tăm tối dường như khiến cho thính giác của người ta được phóng đại thêm vài lần, động tĩnh dù rất nhỏ bốn phía cũng trở nên rõ ràng vô cùng. Loài côn trùng không biết tên phát ra tiếng kêu xèo xèo, tiếng những con sâu thật nhỏ bò qua bụi cỏ, tiếng những phiến lá rơi xuống mặt đất, còn có tiếng tim đập như trống đánh.
Lúc hai gã áo đen đuổi theo mục tiêu tới một bãi cỏ lầy lội thì đột nhiên trong lòng dâng lên một cảm giác không yên. Cảm giác này rất khó hình dung bởi vì bọn họ đã nhận rất nhiều nhiệm vụ như vậy nhưng chưa bao giờ có. Bọn họ cảm thấy bốn phía của khu rừng già như đang có một cái miệng rộng màu đen đang mở ra chuẩn bị nuốt chửng tính mạng. Đối tượng mà bọn họ đuổi giết hình như đang ẩn nấp ở một nơi tăm tối nhất trong rừng sâu lạnh lùng quan sát bọn họ.
Lòng bàn tay đang ôm súng của hai gã đổ mồ hôi, dùng kính nhìn ban đêm bí mật cẩn thận xuyên thấu qua những thân cây đại thụ quan sát bốn phía lần nữa. Hai bên cây mọc san sát nhau, phía trước là một bãi cỏ lớn lầy lội, còn xa xa là lùm cây bụi gai. Không thấy điểm gì khác thường, không thấy bóng dáng người trốn trong rừng cây, thậm chí không hề nghe thấy tiếng người thứ ba hít thở. Hết thảy đều rất bình thường. Hai gã áo đen thở dài một hơi, xem qua bọn họ đã quá mức căng thẳng rồi.
Trong hoàn cảnh tối đen như mực, không có kính nhìn ban đêm thì chẳng khác gì bị mù, người kia có lợi hại mấy cũng không dám châm lửa chiếu sáng, mà bọn họ chẳng những có thể trông thấy mục tiêu một cách rõ ràng lại còn được trang bị vũ khí đầy đủ, dường như hai bên không thể nào so sánh được với nhau. Hai gã liếc mắt nhìn nhau, khẽ gật đầu, chuẩn bị tiếp tục đuổi giết mục tiêu.
Lực bẻ đáng sợ như vậy khiến hai gã chỉ cảm thấy cánh tay của mình như bị tháo xuống, mà xương cốt của cánh tay đã đứt đoạn!
Thật đáng sợ!
Đôi tay đã phế bỏ cánh tay của bọn họ chỉ là của một người! Mà bọn họ lại hoàn toàn không có cách nào nổ súng!
Kiếp sống sát thủ nhiều năm nay khiến bọn họ đang trong cơn đau đớn cũng dùng cánh tay kia móc khẩu súng ngắn bên hông ra! Nhưng tay vừa mới đưa ra trước mặt thì một ánh sáng bạc đã lóe lên, ngón trỏ bóp cò của gã đã bị gọt đứt!
Ngón trỏ vừa đứt, máu chảy như rót, không đợi gã kịp đổi ngón tay khác thì bàn tay đầy sức mạnh của Lục Tiến đã cắt đứt động mạch chủ của gã. Gã đàn ông mềm nhũn ngã xuống mặt đất, giống như một con rắn bị rút gân.
Mà gã đàn ông khác kinh hãi giơ súng lên nhưng trong phút chốc lại bị một bàn tay dính đầy bùn nhão ghì chặt lấy cổ.Một tiếng “rắc” vang lên, phần cổ của gã áo đen đột nhiên bị bẻ 180 độ về phía sau! Cánh tay Lục Tiến buông lỏng, “phịch” một tiếng, mặt của gã kia hướng xuống, hai tay buông thõng chìm vào trong bùn nhão.
Cái đầu kia không thể nào bẻ lại được nữa!
Ném thi thể trong tay đi, Lục Tiến chống tay nhảy ra khỏi mặt bùn, sau đó không hề quay đầu lại nhìn thi thể dưới chân mà đi về phía lùm cây, trước khi rẽ vào chỗ hõm nho nhỏ phía trước, hắn cúi người lau sạch bùn nhão trên tay.
Vừa mới đứng lên, Sơ Vân của hắn dùng ống nhắm tia hồng ngoại kia nhìn thấy đã vội chạy ra khỏi lùm cây, nhào đầu vào trong lòng hắn.
“Có bị hoảng sợ không?” Lục Tiến tiếp được thân thể đang chủ động sà vào mình kia.
“Vết thương của anh có sao không?” Sơ Vân sốt ruột hỏi hắn, bất chấp nửa người trên trần truồng của hắn đã đẫm nước, vươn tay sờ vào băng vải phía sau lưng hắn. Vừa mới băng bó xong đã ngâm nước bùn, cô thật sự sợ vết thương của hắn sẽ nhiễm trùng.
“Không sao đâu, lát nữa rửa qua rồi bôi thuốc là được rồi.” Lục Tiến ôm sát cô, hạ thấp giọng dỗ dành.
“Ừm” Sơ Vân thở nhẹ một hơi, rốt cuộc cũng yên lòng.
“Vừa rồi em khóc chân thật như vậy, anh nghe thấy mà cũng phải đau lòng đấy.” Lục Tiến nhìn gương mặt nhỏ nhắn dính bùn khẽ nở nụ cười.
Trong bóng tối, đôi đồng tử của hắn như một chấm nhỏ sáng ngời, không đợi Sơ Vân lên tiếng trả lời hắn đã duỗi hai tay ra nâng gương mặt nhỏ của cô lên, sau đó cúi đầu hung hăng táp một ngụm lên gương mặt bẩn vô cùng.
“Bảo bối à, về nhà thôi.”
Tản sáng, một tia sáng xuyên qua lá cây chiếu vào rừng. Bên cạnh một dòng suối nhỏ trong rừng, Lục Tiến đứng ngay chỗ nước chảy mạnh tẩy rửa thân thể.
Hắn chặn dòng chảy, cứ như vậy mà để nước giội lên mặt, da thịt trần trụi trên người đụng vào nước lạnh tỏa ra từng đợt khí nóng, mấy vết thương sau lưng chịu tác dụng của lực quá mạnh mà bắt đầu rướm máu.
“Lục Tiến anh đã xong chưa?” Sau khi rửa sạch bùn đất trên băng vải, Sơ Vân sốt ruột đứng bên dòng suối chờ Lục Tiến đến thay thuốc.
Lục Tiến vẫy vẫy mái tóc ướt đẫm leo lên bờ, cười với Sơ Vân rồi ngồi xuống.
Quanh vết thương bị bùn đất xâm nhập đã hơi trắng nhợt, từng cử động cũng làm cho vết thương rướm máu, Sơ Vân cắn môi dùng vải khẽ lau nước đọng, theo lời chỉ của Lục Tiến dùng chủy thủ khoét chỗ thịt đã bị nhiễm trùng quanh vết thương, sau đó lại đắp loại thảo dược cầm máu kháng viêm lúc trước lên. Sau khi băng bó xong, hốc mắt nãy giờ vẫn đỏ ửng của cô bắt đầu rơi