Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.

ân đi tránh mìn, mà chỉ còn khoảng hơn mười mét là bọn họ có thể vượt qua bãi mìn đi đến bờ sông.
Lục Tiến hết sức tập trung, mở từng tấc đường một. Tốc độ của hắn rất chậm, vì không có dụng cụ thích hợp, hơn nữa mấy lần vận động đã xé rách miệng vết thương trên vai, ngón tay như đang run lên, bởi vậy mỗi lần tiến thêm một bước đều gian khổ lạ thường.
Không khí trong rừng đã oi bức đến cực điểm, mồ hôi của hắn không ngừng chạy qua thái dương nhỏ xuống bùn đất, nửa người trên trần trụi đã đẫm mồ hôi, Sơ Vân đi theo sau hắn cố gắng không quấy rầy hắn, cái trán trắng nõn đã đầm đìa mồ hôi, không biết là vì không khí quá oi bức hay vì căng thẳng mà cô khó chịu đến nỗi không thở nổi.
Chỉ chốc lát sau, một đám mây đen dày đặc đã ùn ùn kéo đến. Trời tối cực nhanh, cánh rừng vốn đã không có ánh sáng càng trở nên âm u, bầu không khí oi ả bỗng có một làn gió, một chuỗi tiếng sấm ầm ầm oanh tạc tựa như đang đánh bên tai, chấn động tâm lí con người.
“Không được, quá nguy hiểm, em lùi về sau một chút đi, đừng dựa gần như vậy.” khuôn mặt ẩn hiện trong màn mưa của Lục Tiến lắc đầu, nhíu mày từ chối.
“Để em thử xem, anh đang bị thương, anh dạy em đi, tay của em vẫn còn tốt.” Sơ Vân dùng mu bàn tay quét đi nước mưa làm nhập nhèm hai mắt, sau đó duỗi tay đến trước mặt Lục Tiến. Đôi tay này thon dài xinh xắn, mềm mại không xương, không có chỗ nào bị chai, đẹp như ngọc được mài dũa.
“Trước kia vì luyện đàn mà ngày nào cũng phải chăm sóc, ngón tay của em rất linh hoạt, anh để cho em làm đi!” Sơ Vân nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của Lục Tiến, không để ý hạt mưa đọng trên hàng mi cong dài nữa, chỉ hít một hơi thật sâu giải thích với Lục Tiến.
Không ai không sợ chết, càng không có ai tình nguyện chạm vào bãi mìn lúc nào cũng có thể đưa người ta vào chỗ chết. Cô cũng sợ, nhưng đây là con đường cô đã lựa chọn, đây là người cô yêu mến, hơn nữa bọn họ cũng đã đi tới đây rồi. Vì hắn, cô tình nguyện lấy hết sức bình sinh để thử một lần.
Mưa rơi càng lúc càng lớn, nước mưa tụ lại bắt đầu theo địa hình mà chảy xuôi về phía bãi sông đã phủ kín đá cuội. Nếu không nhanh lên, nước sông sẽ chảy càng xiết hơn, bọn họ sẽ không vượt qua bãi sông được nữa!
Lục Tiến nhìn chằm chằm vào Sơ Vân, không nói một lời đứng lên để Sơ Vân thế chỗ mình, sau đó dán vào tai cô chậm rãi chỉ cô phải làm thế nào. Mưa kèm theo gió lớn đánh vào hai người, Sơ Vân đã không còn phân biệt được nước trên đầu mình là mưa hay mồ hôi nữa. Hai người nép sát vào nhau, vì nhiệt độ cơ thể Lục Tiến mà thân thể đang run run của Sơ Vân từ từ ổn định lại.
Dưới sự chỉ dạy của Lục Tiến, Sơ Vân dùng đôi tay mềm mại cẩn thận sờ soạng thăm dò bãi mìn dưới lớp bùn nhão, động tác vô cùng chậm rãi, lúc sờ được vị trí trung tâm ngòi nổ, cô từ từ cài then bảo hiểm theo lời chỉ của Lục Tiến, sau đó Lục Tiến mới dùng chủy thủ nạy mìn ra rồi để sang một bên.
Mấy phút sau, hai người cùng phối hợp khăng khít đào được ba quả mìn chính cản bước tiến của họ, đến khi hai người toàn thân lầy lội đội mưa tầm tã bước lên tảng đá trên bãi sông, Sơ Vân không nhịn được quay lại nhìn con đường bùn đất đầy nguy hiểm mà bọn họ vừa đi qua trong màn mưa. Mà Lục Tiến chỉ tập trung ôm lấy cô rồi kéo cô xuyên qua màn mưa vượt qua lòng sông đã bắt đầu sâu hơn.
***
Mưa to gió lớn giăng khắp khu rừng, biến trời đất thành một vùng trắng xóa, những động vật nhỏ trong rừng đã sớm ẩn mình trong ổ, tránh đi trận mưa to dai dẳng này. Mà trong một hang đá nhỏ hẹp ẩn trong rừng trúc, người đàn ông cơ thể đã đỏ ửng đang cuồng nhiệt hôn cô gái bị hắn đặt lên trên một tảng đá. Toàn thân bọn họ đều ướt sũng, trên cơ thể người đàn ông thậm chí còn quấy băng vải chằng chịt.
Bên ngoài mưa rất to, sấm rền vang dội, gió lớn xen lẫn mưa thậm chí còn không ngừng đánh vào cửa hang động có thể miễn cưỡng che chắn mưa, giội vào thân thể hai con người đang hôn nhau nồng nhiệt. Nhưng hình như bọn họ không hề hay biết mưa gió ngoài kia, thậm chí không thể cảm giác được mặt lầy lội đất dưới chân. Bọn họ đang điên cuồng hôn nhau, điên cuồng ôm lấy nhau.
Lục Tiến chưa bao giờ gấp gáp giữ lấy Sơ Vân như vậy, thậm chí hắn chỉ vừa bước vào hang động đã dùng một tay đẩy cô vào tảng đá mà hôn hít.
Một cô gái yếu đuối, thích khóc như vậy mà lại tình nguyện đối mặt với cái chết cùng hắn. Một cô tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, mang một tâm hồn tinh khiết tuyệt đối, tư thái trang nhã tuyệt diễm, nhan sắc khó ai sánh bằng, tính cách còn mềm dẻo hơn cả dây leo trăm năm trong rừng. Thế giới này không có người đàn ông nào may mắn hơn hắn nữa, hắn vốn đã có thứ vượt xa với khao khát của hắn.
Thân thể trắng nõn làm cho người ta hoa mắt của cô bị hắn vội vàng đẩy ngã trên mặt đất, cơ thể dính một chiếc bùn nhão lại càng thêm gợi cảm, dục vọng trong ánh mắt Lục Tiến như một nén hương bị cả thùng dầu giội vào, bốc cháy một cách cuồng bạo!
“Sơ Vân, Sơ Vân.” Trán hắn chống lên cô, miệng triền miên khẽ gọi tên cô, sau đó hắn dùng thứ to lớn của mình sốt ruột chen vào giữa hai chân cô mèo nheo, chỉ dừng


Snack's 1967