Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341911

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1911 lượt.

nước mắt.
“Lục Tiến” cô nói thật nhỏ.
“Hửm?” Lục Tiến hơi nghiêng đầu sang nhìn cô.
“Từ nay về sau đừng để cho mình bị thương như vậy nữa, được không?” Sơ Vân rưng rưng ngẩng đầu lên, nhìn thật sâu vào đôi mắt sâu thẳm của Lục Tiến.
Lục Tiến xoay người lại, dịu dàng kéo cô vào trong lòng.
“Sao thế?” Hắn khẽ hôn lên tóc cô.
“Em rất khó chịu, tận mắt nhìn thấy anh bị thương em thấy rất khó chịu.” Sơ Vân khụt khịt mũi, dụi đầu vào lồng ngực hắn, nghẹn ngào nói.
“Mỗi ngày anh đều phải đối mặt với những chuyện nguy hiểm như vậy mà em thì không thể giúp gì cho anh.”
“Nhưng mà nhất định anh phải nhớ kĩ, nếu như anh bị thương thì cả ngày lẫn đêm em sẽ phải chịu đựng sự đau khổ như anh vậy.”
Đôi tay đang ôm lấy vai cô của Lục Tiến đột nhiên siết lại. Dòng nước mắt ấm áp chậm rãi chảy ra từ khóe mắt Sơ Vân rơi xuống vòm ngực trần của Lục Tiến, Lục Tiến cảm thấy nước mắt nóng hổi như muốn tan ra chảy vào tim hắn.
Hắn tự tay nâng mặt Sơ Vân lên. Đôi mắt to xinh đẹp ngập nước mắt càng khiến cho mắt cô thêm trong suốt. Đôi đồng tử trong suốt ấy thật giống như hòn ngọc màu đen, nước mắt chảy xuống long lanh trong suốt khiến cho người nhìn không nhịn được mà cảm thấy thương xót.
Làm sao có thể để cho gương mặt xinh đẹp như vậy vương lại vệt nước mắt chứ?
“Hãy cho anh thêm chút thời gian đi, bảo bối à.” Lục Tiến nhìn thẳng vào cô, ánh mắt chứa đầy tình cảm dịu dàng như muốn hòa thành nước chảy ra.
“Anh cam đoan sau này sẽ không để xảy ra chuyện này nữa.” Hắn nhìn chằm chằm vào cô, đưa ra lời thề.
“Anh cam đoan sau này sẽ mang đến cho em và Hạo Hạo một thế giới hạnh phúc.”
Sơ Vân lẳng lặng nhìn hắn, chậm rãi vươn tay ra lau đi vệt nước mắt trên mặt mình, sau đó nhìn thật sâu, thật sâu vào đáy mắt hắn, “Ừm, em chờ anh.”
***
“Nóng quá” Sau khi đi qua một gốc cây đại thụ, Sơ Vân không nhịn được dùng tay lau đi mồ hôi trên trán, sau đó ngẩng đầu lên nhìn bầu trời âm u qua khe hở giữa những nhánh cây. Bây giờ chỉ mới giữa trưa nhưng sắc trời đã âm u như đang chạng vạng.
“Trời sắp mưa, cơn mưa kia có thể sẽ rất lớn.” Lục Tiến cũng dừng lại nheo mắt quan sát sắc trời, vì oi bức nên da thịt toàn thân màu mật ong của hắn đã đẫm mồ hôi, mà sau khi mồ hôi thánh thót rơi lại không ngừng chảy dọc theo từng đường cong rắn chắc trên cơ thể hắn xuống lưng quần.
“Qua bãi sông phía trước rồi hãy đi tìm chỗ tránh mưa.” Lục Tiến kép tay Sơ Vân tăng tốc đi về phía lòng sông phủ kín đá cuội cách đó không xa.
Mưa to trong rừng rậm có thể trở nên cực kì nguy hiểm, trước khi cơn mưa kéo đến, bọn họ phải tìm được một chỗ tránh mưa.
Mới vừa đi chưa được mấy bước thì trong bụi cỏ cách đó không xa truyền đến tiếng xột xoạc, Lục Tiến nhíu mày buông tay Sơ Vân ra, tiến lên vài bước dùng chân nhẹ nhàng đẩy bụi cỏ sang một bên, chỉ thấy một con rắn hổ mang dài khoảng hai ba mét giống như được buộc một cái lò xo đang chuẩn bị tấn công bọn họ.
Lục Tiến dùng thanh chủy thủy màu bạc trong tay quét qua sau đó thu lại. Đầu rắn bị chém đứt văng sang một bên, thân thể thô to của con rắn không ngừng giãy dựa trên mặt đất.
Sơ Vân đứng kế bên hiếu kì nhìn ngây người thân rắn đang không ngừng ngọ nguậy trên mặt đất vài giây, sau đó không nhịn được mà nôn ọe.
Thấy Sơ Vân có vẻ ghê tởm, Lục Tiến vốn định dùng thân rắn làm bữa trưa hôm nay chỉ đành buông tha cho món ngon sắp đến miệng.
Sơ Vân nôn ọe một lúc mới hết rồi tranh thủ thời gian đứng dậy chuẩn bị cùng Lục Tiến rời khỏi rừng cây, đi về phía bãi sông xa xa. Sau khi mắt thấy chỉ còn hai ba mươi mét là có thể ra khỏi rừng cây, Lục Tiến đột nhiên biến sắc, dừng bước dưới một gốc cây đại thụ.
“Sao thế?” Sơ Vân túm lấy tay hắn, khó hiểu hỏi.
Lục Tiến không trả lời cô, chỉ xoay người cúi xuống, lấy tay nhẹ nhàng đẩy cây cỏ dại sang một bên. Sau khi cỏ dại bị đẩy ra, bên dưới lộ ra một biển báo hình vuông loang lổ, trên biển báo lại khắc một chiếc đầu lâu màu đen và hai khúc xương bắt chéo nhau.
Lục Tiến chậm rãi đứng lên, nhìn rừng cây tĩnh mịch sau lưng rồi lại nhìn sang bãi sông cách đó vài chục mét, sau đó lắc đầu nói thật thấp, “Bảo bối à, chung quanh cánh rừng này đều có mìn, chỉ sợ phải đi qua khu vực gài mìn dài vài chục mét này mới đến được bãi sông bên kia.”
Sơ Vân trừng lớn mắt.
Lúc này, trời âm u, trên không trung đã có một hồi sấm mờ mờ ảo ảo. Bầu không khí không có một chút gió. Những loại sâu nhỏ trong bụi cỏ bốn phía cũng không phát ra tiếng kêu.
Mưa to đã kéo tới.






Chuôi thanh chủy thủ bị cột chặt vào nhánh cây không ngừng nhẹ nhàng đâm sâu vào mặt bùn đất, đến khi mũi đao chạm vào một vật cứng khác thường mới chuyển hướng đâm vào chỗ khác, khi mò ra chỗ lớn bằng một bàn chân mới có thể an toàn đặt chân vào thì Lục Tiến mới nhẹ nhàng giẫm lên khối đất đó.
Dưới sự thăm dò của Lục Tiến, Sơ Vân cẩn thận giẫm lên dấu chân của Lục Tiến đi về phía trước. Quay đầu nhìn lại, bọn họ đã đi được một hai chục mét, sau lưng là con đường nhỏ uốn eo dấu ch