Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342073
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2073 lượt.
Vân cảm thấy thứ to lớn nào đó sau mông mình lại bắt đầu nóng hổi căng to lên.
“Đừng, đừng có lại đây nữa.” cô lập tức cứng đờ.
“Nó vừa nhìn thấy em thì lại căng lên rồi, làm sao bây giờ?” Lục Tiến mập mờ khẽ nói bên tai cô, chậm rãi vuốt ve bàn tay nhỏ nhắn của cô.
“Tôi, chúng ta nói chuyện phiếm đi, chúng ta nói chuyện khác đi mà!” Sơ Vân không dám rút tay về, chỉ có thể nghĩ cách dời sự chú ý của hắn đi.
“Nói chuyện gì?” Nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô, hắn khẽ cười xòa, từ từ sờ soạng từ cánh tay của cô trở lên.
“Tùy, cái gì cũng được, nói về anh có được không?” Cô cố gắng khống chế nhịp thở của mình.
“Em muốn hỏi tôi cái gì?” Đúng là muốn giết người mà, vốn chỉ định dọa cô thôi nhưng vừa sờ đến cánh tay non mịm của cô lại không nhịn được.
“Toàn bộ, toàn bộ của anh.” Sơ Vân cắn môi, dùng tay đè chặt bàn tay đã sờ lên đầu vai mượt mà của mình.
Lục Tiến dừng lại, sau đó hắn nhẹ nhàng thu tay lại, rồi chậm rãi xoay người cô gái trong lồng ngực lại, mặt đối mặt với nhau.
“Vì sao muốn biết tất cả của tôi?” Hắn cúi đầu tì cằm lên đỉnh đầu cô.
“Không…không biết.” mặt Sơ Vân dán vào ngực hắn, hương vị dễ chịu của hắn không ngừng truyền đến làm cho cô không tự chủ được mà nói lắp.
Lục Tiến nâng mặt cô lên, trong bóng tối, đôi đồng tử quỷ mị của hắn đảo qua gương mặt nhỏ nhắn của cô từng chút từng chút một.
Một lúc sau, hắn ngồi dậy từ trên giường dựa lưng vào ván gỗ, ôm cả cô đang cuộn người trong chăn vào trong lòng, sau đó nhìn ra màn mưa bụi mờ mịt ngoài cửa sổ, nhàn nhạt lên tiếng, “Mẹ tôi là do ba tôi dùng toàn bộ số tiền tích góp được mua về.”
Chuyện quá khứ như mây khói
Thái Ô ba của Lục Tiến từng là một thanh niên điển trai trong thôn nhưng nhà bọn họ cũng chỉ là một gia đình bình thường trong thôn.
Lúc ấy, người trong thôn chưa từng thấy cũng không trồng các loại hoa màu khác, đời đời chỉ dựa vào cây thuốc phiện để đổi lấy gạo và muối ăn mà sống. Bọn họ không cây thuốc phiện để làm ra thứ gì, chỉ biết thu hoạch chúng.
Loại “hoa màu lười biếng” này có thể sinh trưởng ở bất kì nơi nào trên núi, chỉ cần đốn phạt các loại cây khác, châm lửa khai hoang, không cần phải gieo hạt giống, không cần rẫy cỏ, bón phân, đến khi thu hoạch chỉ cần cắt lấy quả là có thể giao cho người chuyên thu mua.
Một mẫu sau khi thu hoạch có thể bán được gần một ngàn nguyên, không tính là quá nhiều nhưng cũng không quá ít.
Ông nội Lục Tiến mất sớm, trong nhà chỉ có hai mẹ con Thái Ô sống nương tựa vào nhau, lấy việc trồng trọt để kiếm tiền, cũng có thể đưa mẹ già sức khỏe suy nhược đi xem bệnh.
Thái Ô là thanh niên được sinh ra lớn lên trên núi lớn, mặc dù không có tiền, chỉ dựa vào núi rừng nhưng cũng không thiếu cái ăn. Trồng hoa màu còn thời gian anh thường xuyên lên núi đốn củi săn bắn, mang một ít món ăn thôn dã về cho mẹ già bồi bổ sức khỏe.
Ngày đó, lúc anh lên núi săn bắn, tại một lùm cây mọc giữa bãi đất trống, anh đã nhìn thấy một cảnh tượng khiến mình phải nhíu mày.
Vài gã đàn ông hung ác mang theo vũ khí đang thương lượng phải làm thế nào với “món hàng” trên mặt đất này. Mà “món hàng” kia là một cô gái trẻ vừa gầy vừa nhỏ, sắc mặt lại vàng như nến, một cô gái đã bệnh sắp chết.
Thái Ô chỉ nghe khoảng vài phút đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Cô gái bị lừa bán vì rót thuốc quá nhiều nên thần kinh tổn hại trở thành dáng vẻ ngu dại, cộng thêm không quen khí hậu nên sinh bệnh, sắc mặt vàng vọt như nến, sau khi giao hàng lại nôn ra nên người mua đã trả hàng tại chỗ.
Tất nhiên bọn buôn người vô cùng tức giận, đang chuẩn bị đưa cô đến một làng chơi khác bán với giá thấp, dù sao đối với những kẻ thừa sức kia mà nói chỉ cần không quá già là được. Huống chi cô bé này tuy bệnh đến ngớ ngẩn nhưng cơ thể vẫn rất non mịn. Đã không bán được giá cao thì không phải gái trinh cũng chả sao.
Trên người, bọn buôn người hứng lên sẽ bắt đầu giày vò món hàng này hết lần này đến lần khác, cô gái trẻ vốn đang bệnh tật đầy mình bị mấy thằng đàn ông thi nhau chơi đùa đã gần hấp hối.
Đương nhiên bọn buôn người sẽ không tìm bác sĩ khám cho cô, chỉ cảm thấy vô cùng xui xẻo, đang tính tìm nơi chôn cô.
Thái Ô nhìn về phía cô gái, mặt cô đã tràn ngập vẻ chết chóc. Cô nằm dưới chân bọn buôn người, không nhúc nhích. Chỉ có theo hướng Thái Ô nhìn lại mới có thể thấy rõ đôi mắt mở hé của cô vẫn còn đang nhìn những bông hoa dại đang đong đưa cách đó không xa. Toàn thân cô đều bẩn thỉu, chỉ có đôi mắt kia là vẫn còn thuần khiết.
Cũng bởi vì ánh mắt của cô mà Thái Ô đã ra phía sau lùm cây can thiệp vào chuyện của bọn buôn người hung tàn lại cảnh giác này. Sau đó anh tiêu hết số tiền tích góp được mua cô bé trong tay bọn chúng. Lúc ấy, anh chỉ nghĩ một cô gái với đôi mắt thuần khiết như vậy không nên chết đi như thế.
Trong lúc tất cả thôn dân đều cho rằng anh bị điên, mà ngay cả mẹ của anh cũng tức giận đến nỗi bò lên từ tấm ván gỗ trên giường, dùng roi trúc quất anh tới tấp. Mua về một cô gái bệnh tật trầm trọng, mọi người trong thôn đều nghĩ sau này bà già bệnh tật này s