Thử Hỏi Đắng Cay Nông Sâu Thế Nào
Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342072
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2072 lượt.
ẽ không còn hi vọng gì nữa.
Thái Ô cũng không biết mình có thể cứu được cô hay không, không có thầy thuốc, anh chỉ có thể dùng một ít phương pháp cổ truyền trị bệnh cho cô. Mỗi ngày anh đều lên núi hái thuốc, nấu sẵn ấm thuốc cho cô gái uống hết. Cứ vậy mà vài tháng sau cô gái trẻ đã vượt qua được, chỉ là do bệnh nặng lâu ngày nên nhìn qua cô có vẻ tiều tụy, xanh xao vàng vọt. Nhưng về sau, cô gái trẻ đã khỏe lên từng ngày.
Thái Ô rất đắc ý với thành quả của mình, anh nghĩ đến khi cô gái đã khỏe hẳn anh sẽ lại bỏ ra chút tiền đưa cô về nhà, coi như là đã hoàn thành tâm nguyện của mình. Nhưng mà cô gái bị thuốc làm tổn thương hệ thần kinh đã không còn cách nào cứu chữa. Căn bản cô không hề nhớ mình tên gì, nhà ở đâu.
Cũng có lần cô tỉnh táo lại, dùng ngón tay dính nước ghi lên mặt bàn một chữ “Lục”, sau đó Thái Ô nói đây là họ của cô nhưng nhiều hơn nữa thì cô không nhớ ra.
Sau khi dưỡng bệnh, cô luôn ngồi trên chiếc ghế trúc cạnh lan can bằng gỗ, ngơ ngẩn nhìn về phía rừng rậm xa xa.
Mẹ của Thái Ô vô cùng tức giận vì con mình đã tiêu hết tiền tích góp để mua về một cô gái bệnh tật, nhưng sau khi Thái Ô ra ngoài làm việc thì bà lão lại nấu thuốc cho cô gái luôn yên lặng kia.
Dưới sự chăm sóc cẩn thận của hai người, cô gái dần dần trở nên khỏe mạnh. Điều khiến cho thôn dân kinh ngạc là cô gái khi đã thoát khỏi bệnh tật lại càng ngày càng xinh đẹp.
Vẻ đẹp này không phải vì làn da trắng nõn, đôi mắt đen láy của cô mà bất kể cô làm gì, từng động tác giơ tay nhấc chân đều toát ra một vẻ trang nhã trong nói nên lời.
Nhưng cô chỉ mỉm cười với Thái Ô, cô chỉ nguyện ý ở bên cạnh anh, bất kể là đi trồng trọt hay đi săn bọn họ cũng không rời nhau nửa bước. Vì vậy ngày nào Thái Ô cũng dẫn cô theo bên mình. Anh dẫn cô đến dòng suối nhỏ trong núi bắt cá, dẫn cô đi xem mấy đứa trẻ tắm rửa, dẫn cô lên sườn núi ngắm hoa dại. Những lúc ấy, nụ cười của cô gái trẻ vô cùng xinh đẹp.
Trong biển hoa rộng lớn, cô có thể điểm mũi chân, mở rộng cánh tay, nhảy một điệu nhảy vô cùng xinh đẹp cho anh xem, Thái Ô thường xuyên xem đến quên cả giờ về nhà.
Bọn họ đã ở bên nhau một cách tự nhiên như vậy.
Mẹ của Thái Ô cũng hăng hái tự tay may cho thiếu nữ xinh đẹp một bộ đồ cưới.
Sang năm sau, Thái Ô có một đứa con xinh xắn, anh đặt tên cho con là Lục Tiến. Anh nghĩ nếu có một ngày bọn họ mất đi thì ít nhất đứa trẻ cũng sẽ nhớ mẹ của bé họ Lục.
Đứa trẻ sinh ra khiến cho gia đình nhỏ không có nhiều thành viên vô cùng vui sướng, bệnh tật cả mẹ Thái Ô vì đứa cháu mà tốt lên nhiều.
Cô gái xinh đẹp sau khi làm mẹ cũng trở nên xinh đẹp hơn, dường như người cô cũng tỏa ra ánh hào quang, Thái Ô thường xuyên nhìn vợ mình bế con trai đến ngẩn người, mà vào lúc ấy người phụ nữ của anh sẽ ngẩng đầu lên nhìn anh dịu dàng mỉm cười. Ánh mắt đưa tình của hai người có thể làm cho các cô gái trong thôn phải đỏ mặt.
Thời gian cứ bình thản trôi qua như vậy, dưới sự cưng chiều của người nhà, cậu nhóc Lục Tiến xinh xắn được nuôi thành một đứa trẻ thôn dã.
Từ nhỏ cậu đã có hứng thú với súng ống, lúc còn chưa biết đi đã thuần thục tháo dỡ các loại súng ống, chưa đến bốn tuổi đã có thể trong hai mươi giây hoàn thành việc tháo dỡ và lắp ráp một khẩu súng. Năng lực này ở nơi Tam Giác Vàng còn quan trọng hơn cả việc có một nhà vàng bạc.
Thấy khả năng trời cho của con, rốt cuộc Thái Ô cũng được sự đồng ý của mẹ mình đưa Lục Tiến lên mấy gian nhà nhỏ ở sâu trên núi cao. Ở đó có mấy vị tiền bối cô độc vô danh đã bị lãng quên, nhưng những người này lại là bậc thầy lâu đời tại vùng Tam Giác Vàng. Bọn họ đã từng dũng mãnh thiện chiến, đã từng anh dũng trở thành truyền kì, có vô số chiến tích huy hoàng, khiến cho chính phủ Myanmar phải đau đầu đến vài thập niên, nhưng bọn họ lại không được chính phủ địa phương tiếp nhận, không trở về nước được, chỉ có thể ở lại nước khác làm lính đánh thuê để sinh tồn sau đó chung sống cùng cỏ cây.
Khả năng trời cho của Lục Tiến khiến cho bọn họ không hề do dự chấp thuận lời thỉnh cầu của Thái Ô. Vì vậy, sau khi Lục Tiến được năm tuổi đã đi theo mấy ông già cổ quái học tập cùng rèn luyện tác phong quân đội của bọn họ cùng các kĩ thuật khác.
Mỗi tháng cậu được về nhà một lần, Thái Ô thì hàng tháng đưa gạo, thuốc lá và rượu lên làm thù lao.
Khi Lục Tiến lên tám tuổi, người mẹ xinh đẹp của Lục Tiến lại mang thai. Tin tức này khiến cho gia đình nhỏ thuần phác vui sướng thêm một lần nữa.
Thái Ô xót xa cho thân thể của vợ nên ôm cô trong lòng đung đưa suốt cả đêm. Bà nội của Lục Tiến sau khi uống hết cả cây thuốc phiện ngừng ốm đau về lại thôn thì nghe thấy người ta nói bà sắp được làm bà nội thêm lần nữa. Mà ngay cả Lục Tiến mỗi lúc về nhà cũng hái rất nhiều hoa dại từ trên núi về cho mẹ, chờ mong trong nhà sẽ có thêm một đứa em trai nữa.
Nhưng hạnh phúc tới bất ngờ thì ra đi cũng bất ngờ.
Hai tháng sau, ngày sinh nhật của bà Lục Tiến, mẹ hắn mang theo dù đưa cơm cho Thái Ô về. Hai gã thanh niên phụ trách thu mua thuốc phiện ở đây dẫn theo vài tên lính đã say rượu lái xe vào thôn